Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh)
Chương 97: Hình Xăm Chữ C
Lục Cảnh Viêm kh chọn tặng sợi dây chuyền trong thư phòng, mà lại đấu giá một chiếc khăn lụa để tặng cô.
Vì ?
Cố Th kh cho rằng Lục Cảnh Viêm sẽ giấu cô phụ nữ khác, cô vẫn chút tin tưởng với về phương diện này.
Cô đoán, lẽ sợi dây chuyền kia là món quà chuẩn bị cho bậc trưởng bối hoặc thân thì ?
Cố Th thu lại những suy đoán trong lòng, đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Lục Cảnh Viêm:
“ giúp em đeo .”
“Được.”
Lục Cảnh Viêm cầm l khăn lụa, gấp thành dải dài, quấn một vòng qu chiếc cổ thon thả của Cố Th, nghiêm túc thắt một chiếc nơ tinh xảo.
Cố Th quỳ trước mặt , Lục Cảnh Viêm cúi đầu, ánh mắt tự nhiên hạ thấp xuống.
Sau khi vào nhà hàng, Cố Th đã cởi áo khoác, bên trong mặc một chiếc áo len hơi rộng. Khi cô khom xuống, cổ áo trượt lệch sang một bên, lộ ra xương quai x tinh tế.
Lục Cảnh Viêm đang định dời ánh mắt , nhưng nơi khóe mắt vô tình liếc qua, bỗng nhiên sững lại.
mới phát hiện, dưới xương quai x của Cố Th, ngay vị trí nối với ngực, một hình xăm chữ C.
Thần sắc Lục Cảnh Viêm hơi hoảng hốt, kh kìm được mà chau mày.
“C” là ai?
Trong đầu đột nhiên vang lên những lời Cố Th từng nói về mối tình đầu của cô, như thứ gì đó nặng nề đập mạnh vào tim .
Là chữ “Giang” ?
Xem ra, cô vẫn chưa quên đó.
Cô từng nói, cô và đã từng yêu nhau sâu đậm.
Dù là chuyện đã qua, nhưng…
Nếu thực sự chỉ là chuyện quá khứ, nếu thật sự kh còn tình cảm, ai lại giữ hình xăm của cũ trên cơ thể?
thể xăm họ của đối phương lên , tuyệt đối kh thể là kh tình cảm.
Hơn nữa đến tận bây giờ vẫn chưa xóa … ều đó nghĩa là gì?
Vẫn còn để tâm đến ta ?
Lục Cảnh Viêm chằm chằm vào chữ cái màu đen kia thật lâu kh nhúc nhích, cảm giác hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Một loại cảm xúc mang tên đố kỵ âm thầm lên men trong suy nghĩ, khiến lồng n.g.ự.c nghẹt thở.
Đối với cô, hiện tại là tư cách nhất để hỏi rõ.
Thế nhưng thân thể tàn tật này lại khiến ngay cả tư cách để ghen cũng dường như kh .
Nếu… nếu sau này kh thể hồi phục như bình thường, nếu cô kh thật sự yêu , chẳng đó lại là chuyện tốt ?
kh kìm được mà hồi tưởng lại từng chút một từ lúc quen biết Cố Th cho đến nay.
Bỗng nhiên phát hiện ra một chi tiết trước giờ chưa từng để ý tình cảm của Cố Th dành cho , đến quá đột ngột.
Cô thật sự như cô nói, là thích ?
Nếu đã vậy, vì trên vẫn còn lưu lại dấu vết của khác?
Là bởi vì trong lòng vẫn còn nhớ đến ?
“Chưa thắt xong à?”
Giọng Cố Th cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Cảnh Viêm.
cụp mắt xuống, che cảm xúc nơi đáy mắt:
“Xong .”
Cố Th cúi đầu chiếc khăn lụa đã được thắt gọn gàng, mỉm cười với :
“Cảm ơn , đẹp.”
Khóe môi Lục Cảnh Viêm kéo lên một nụ cười cứng nhắc:
“Em thích là được .”
Về hình xăm kia, kh định truy hỏi.
Hoặc nói đúng hơn, kh đủ dũng khí để hỏi.
Cố Th ngồi lại chỗ, khẽ sờ lên chiếc khăn lụa nơi cổ, chợt nhớ đến sợi dây chuyền th trong thư phòng.
Tò mò thì khó tránh, nhưng cô tin Lục Cảnh Viêm quyết định của riêng , cũng kh định hỏi nhiều.
Một bữa tối mà mỗi đều mang tâm sự riêng, cả hai đều kh để lộ ra ngoài.
Nhà họ Cố
Từ sau khi Dương Bân đăng bài làm sáng tỏ trên vòng bạn bè, Cố Nhược vẫn luôn nhốt trong phòng, kh chịu ra ngoài.
Chu ện thoại cứ liên tục vang lên khiến cô ta bực bội kh yên.
Lúc này chủ động liên lạc với cô, hoặc là đến xem kịch vui, hoặc là âm dương quái khí mỉa mai châm chọc.
Cố Nhược tức giận đến mức lập tức bật chế độ “kh làm phiền” cho toàn bộ WeChat, nhưng số ện thoại thì kh dám, sợ bỏ lỡ chuyện quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luc-thieu-vo--la-bac-si-thien-tai-luc-c-viem-co-th-plxj/chuong-97-hinh-xam-chu-c.html.]
Nhưng hiển nhiên, những cuộc gọi đến vẫn chỉ là đám chị em nhựa rơi xuống giếng đá .
Chưa yên được bao lâu, chu ện thoại lại vang lên.
Tâm trạng vốn đã cáu gắt của Cố Nhược lập tức bùng nổ, cô ta xé mạnh m trang sách trong tay.
Cầm ện thoại lên định tắt nguồn, nhưng khi th hiển thị cuộc gọi, động tác bỗng khựng lại.
Là một cuộc gọi quốc tế.
“ Thành Văn?” Cố Nhược cau mày nghi hoặc, lẩm bẩm:
“ ta kh đang ở Mỹ ? Gọi lúc này làm gì chứ?”
Nhớ tới bài đăng trên vòng bạn bè của Dương Bân, sắc mặt Cố Nhược trở nên khó coi, chẳng lẽ ta cũng biết chuyện, gọi tới cười nhạo cô?
Nhưng…
ta ở Mỹ nhiều năm như vậy, tin tức hẳn kh nh đến thế.
Cố Nhược do dự một lát, cuối cùng vẫn ấn nút nghe.
Trong ống nghe nh truyền tới giọng nam sảng khoái:
“Nhược Nhược, đoán xem là ai?”
Cố Nhược hiện tại chưa thể xác định ta biết chuyện hay kh, nên biểu hiện cũng thản nhiên, cười đáp:
“Là Thành Văn.”
Nhân cơ hội đó hỏi thăm:
“ kh bận ? Gọi cho em việc gì à?”
“ vừa từ Mỹ về.” Đường Thành Văn cười nói:
“Lâu vậy kh gặp, em kh nhớ này ? Kh định ra ngoài ăn bữa cơm cùng à?”
Nghe đến chuyện ra ngoài, Cố Nhược theo phản xạ muốn từ chối, sợ rằng ta đã biết chuyện , định cười vào mặt cô.
Đang định nói kh, đột nhiên trong đầu Cố Nhược lóe lên ều gì đó.
Đúng !
Thành Văn từ Mỹ về, hơn nữa ta còn tốt nghiệp Đại học Yale!
Trên mặt Cố Nhược lộ rõ vẻ hưng phấn kh che giấu:
“ Thành Văn, bao nhiêu năm kh gặp, em đương nhiên nhớ ! Kh ngờ thời gian trôi nh vậy. À đúng Thành Văn, lâu quá em quên mất , xuất ngoại học năm nào thế?”
Đường Thành Văn bị khơi gợi ký ức, cảm khái đáp:
“Năm 20XX. Chớp mắt một cái đã trôi qua bảy năm .”
Cố Nhược âm thầm ghi nhớ mốc thời gian này trong lòng, nói với bên kia:
“Lâu thật đó. Thành Văn, ngày mai rảnh kh? hẹn buổi chiều nhé, em mời ăn cơm.”
Đường Thành Văn đáp cực kỳ sảng khoái:
“Được.”
Cố Nhược giả vờ bận rộn:
“ Thành Văn, em còn chút việc, em cúp máy trước nhé, mai gặp.”
Cúp ện thoại, Cố Nhược mở cửa xuống lầu, định tìm Diệp Chi Tuyết hỏi chuyện.
Vừa đến cầu thang, cô ta đã nghe th tiếng Cố Vân Phi và Diệp Chi Tuyết cãi nhau dưới đại sảnh.
Cố Nhược dừng bước, đứng yên tại chỗ lặng lẽ nghe.
Giọng Diệp Chi Tuyết đầy tức giận:
“Con Cố Th c.h.ế.t tiệt đó đúng là đồ vong ân! Chúng ta đã đích thân đến mời nó mà nó còn kh chịu về, đối với cha mẹ mà cũng keo kiệt như vậy!”
Cố Vân Phi hừ lạnh một tiếng, chỉ tay mắng:
“Bà còn dám nói nữa! Kh đều là do bà ! Biết rõ nó hẹp hòi mà bà còn cố tình chọc nó, đuổi nó ra khỏi nhà. Bây giờ thì ? Hại chúng ta chẳng giữ được gì cả!”
Diệp Chi Tuyết cũng nổi nóng, hất phăng tay ta ra:
“Cố Vân Phi, đừng giả bộ thánh thiện ở đây! Mỗi lần chuyện đều vội vàng phủi sạch trách nhiệm. Chuyện này kh đổ hết lên đầu được, sai thì cũng là được cho phép mới làm! Cả đời chỉ cái đức hạnh đó, gặp chuyện chỉ dám bắt nạt nhà, chưa bao giờ dám đụng tới ngoài! Ông giỏi thì tìm Lục Cảnh Viêm mà gây sự! Nếu năm đó kh ch.ó ngáp ruồi gặp được bạn tốt dẫn đầu tư kiếm được một số tiền lớn, thì cũng vẫn chỉ là một kẻ vô dụng kh bản lĩnh gì!”
Cố Vân Phi cực kỳ sĩ diện, dù trong nhà kh ai, ta cũng kh cho phép khác lột trần như vậy.
Những lời Diệp Chi Tuyết nói, hoàn toàn là đ.â.m thẳng vào tim gan ta.
Cố Nhược hiểu rõ cha , mẹ cô ta nói những lời nặng nề như vậy, chắc c sẽ bị đánh.
Trong mắt cô ta lóe lên một tia toan tính, lập tức chạy nh xuống dưới.
Quả nhiên, sắc mặt Cố Vân Phi x mét, giơ tay tát mạnh về phía Diệp Chi Tuyết:
“Đồ đàn bà đê tiện, câm miệng lại cho !”
Cái tát giáng xuống thật mạnh.
“BỐP!” một tiếng vang lên.
Cái tát giòn tan , chính xác rơi xuống mặt Cố Nhược, kh biết từ lúc nào đã x tới phía trước, đ.á.n.h lệch đầu cô ta sang một bên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.