Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lục Tứ Gia Lại Ghen Rồi Sao?

Chương 47: . Buổi đấu giá

Chương trước Chương sau

Thịnh Vãn Đường ngẩn , phản ứng lại đang nói về việc cô suýt mất kiểm soát trước mặt Thịnh Mộng Nguyệt vừa nãy, cô quả thực chưa nghĩ ra. Trong tình huống vừa , dù cô nói gì, ở góc độ nào, cũng kh bất kỳ lợi thế nào.

Bởi vì sự chú ý của mọi sẽ chỉ tập trung vào việc cô là phụ nữ lai lịch bất minh chiếm chỗ ở nhà họ Thịnh, còn Thịnh Mộng Nguyệt với thân phận thiên kim thật sự của nhà họ Thịnh, đã tg ngay từ đầu.

Lục Kỷ Nguyên lên tiếng coi như đã cứu nguy cho Thịnh Vãn Đường.

Lục Kỷ Nguyên, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Cũng cảm ơn đêm hôm đó kh thực sự để mất mặt trước nhiều như vậy.

Lục Kỷ Nguyên khẽ hừ một tiếng. Cảm ơn? Lúc trước còn kh ưa cơ mà.

Lục Kỷ Nguyên cảm th Thịnh Vãn Đường đôi khi giống như mèo, vừa kiêu ngạo vừa bướng bỉnh. Muốn thuận tay xoa đầu cô một cái, nhưng cuối cùng lại kh làm.

Giữa Lục Khải và Thịnh Vãn Đường cách nhau ba ghế trống.

Lục Khải thu hết hành động "cố tình ân ái" của Thịnh Vãn Đường và Lục Kỷ Nguyên vào mắt, trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận.

"Vãn Đường, buổi đấu giá này cấp bậc khá cao, nếu em kh đủ tiền, thể nể mặt Mộng Nguyệt mà chiếu cố em nhiều hơn."

Lời này của Lục Khải nói khôn ngoan, một mặt châm chọc Thịnh Vãn Đường và Lục Kỷ Nguyên tài chính eo hẹp, mặt khác lại kéo Thịnh Mộng Nguyệt ra, xây dựng hình tượng bạn trai tốt yêu thương bạn gái.

Lục Khải còn cố tình kh gọi tên thân phận của Lục Kỷ Nguyên, bởi vì dù Lục Tứ gia được sủng ái hay kh, thì cũng là con trai hợp pháp d chính ngôn thuận của nhà họ Lục, khả năng sẽ lấn át sự nổi bật của .

Thịnh Mộng Nguyệt kh vui khi Lục Khải chủ động nói chuyện với Thịnh Vãn Đường, nhưng lại cảm th thỏa mãn về mặt tâm lý vì câu nói này của .

Cô ta khiêu khích Thịnh Vãn Đường một cái, cố ý nói với Lục Khải: "A Khải, nếu em gái kh tiền thì kh nên đến những nơi như thế này, cho cô vay tiền kh giúp cô mà là hại cô đ."

"Là cho vay à?" Thịnh Vãn Đường cười khẽ đầy bất ngờ: " nghe giọng ệu của Lục thiếu, còn tưởng là định cho kh tiền chứ."

"Phụt!" Trong đám đ kh biết ai bật cười.

Lời nói và giọng ệu vừa của Lục Khải, quả thực nghe như muốn cho kh tiền Thịnh Vãn Đường vậy.

"Em gái, chẳng lẽ em còn muốn bạn trai khác trả tiền cho ?" Thịnh Mộng Nguyệt kh chịu thua kém.

Đúng lúc này, Thịnh Vãn Đường cảm th lòng bàn tay bị nhét vào một thứ, là tấm biển dùng để đấu giá.

Thịnh Vãn Đường kh rảnh để ý đến Thịnh Mộng Nguyệt và Lục Khải nữa, muốn nhét trả tấm biển cho Lục Kỷ Nguyên: " kh tiền nhàn rỗi này."

Lục Kỷ Nguyên nhướng mày: " giống đàn tiêu tiền của vợ à?"

Thịnh Vãn Đường bị hai chữ "vợ" này làm cho ngẩn mất ba giây. Đầu óc đàn này m ngày nay vấn đề gì vậy?

Cô trực tiếp bỏ qua cách xưng hô này, xác nhận lại: "Lục Kỷ Nguyên, đưa biển cho , là ý bảo tùy ý tiêu tiền?"

Lục Kỷ Nguyên kh chớp mắt: "Tiêu."

kh thiếu nhất chính là tiền.

Ngón tay thon dài xinh đẹp của Thịnh Vãn Đường nghịch nghịch tấm biển đấu giá, khóe miệng nhếch lên nụ cười r mãnh, như đang ấp ủ một âm mưu nhỏ nào đó.

"Lục Tứ gia, tiêu tiền giỏi đ, chắc chứ?"

Lục Kỷ Nguyên cười khinh thường, vẻ mặt đó như muốn nói, để xem cô giỏi đến mức nào.

Lục Khải kh nghe th Thịnh Vãn Đường và Lục Kỷ Nguyên nói gì, nhưng thể th hai ghé sát vào nhau, một câu một câu tr thân mật. Lời châm chọc Thịnh Vãn Đường vừa của , dường như chỉ là trò cười tự biên tự diễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luc-tu-gia-lai-ghen-roi-/chuong-47-buoi-dau-gia.html.]

"A Khải?" Thịnh Mộng Nguyệt nhận ra Lục Khải đang về phía Thịnh Vãn Đường, lập tức cảnh giác. Cô ta luôn lo lắng Lục Khải chưa dứt tình với Thịnh Vãn Đường, dù Thịnh Vãn Đường cũng sở hữu nhan sắc khiến ngay cả phụ nữ cũng tán thưởng.

Lục Khải thu hồi ánh mắt, nắm tay Thịnh Mộng Nguyệt, nói: "Mộng Nguyệt, lát nữa em thích cái gì cứ đấu giá, em thích cái gì cũng tặng cho em."

"A Khải thật tốt quá! Em yêu !" Thịnh Mộng Nguyệt vui sướng tặng ngay cho Lục Khải một nụ hôn.

Lục Khải nhớ rõ, mặc dù Lục Kỷ Nguyên nắm giữ kh ít cổ phần của tập đoàn Lục thị, nhưng cổ tức năm nay chưa được chia, Lục Kỷ Nguyên ở trong gia tộc kh quyền kh thế, chắc c kh đủ tài lực để tham gia buổi đấu giá cao cấp với mỗi món đồ đều giá khởi ểm bảy con số này.

muốn cho Thịnh Vãn Đường th " đàn tốt nhất" trong miệng cô chỉ thể để cô trơ mắt Thịnh Mộng Nguyệt dưới sự che chở của , muốn mua gì thì mua n. Để Thịnh Vãn Đường cho rõ, Lục Kỷ Nguyên chỉ là một phế vật vô dụng!

Những vị khách ngồi gần xung qu đều nhạy cảm nhận ra bầu kh khí giữa bốn này kh đúng, nhưng kh đoán được thân phận của đàn ngồi xe lăn kia, nhất thời kh ai dám tùy tiện xen vào.

Buổi đấu giá nh chóng bắt đầu.

Những món đồ đấu giá đầu tiên chủ yếu là tr chữ cổ, Thịnh Vãn Đường kh hứng thú với m thứ này. Cho đến khi một chiếc túi da hiếm phiên bản giới hạn xuất hiện, lập tức gây nên sự cuồng nhiệt của các quý cô mặt.

Thịnh Mộng Nguyệt liên tục giơ biển, đẩy giá một chiếc túi chưa đến mười triệu lên ba mươi triệu, dường như nhất quyết được chiếc túi này.

đấu giá cầm búa lên: "Quý cô số bảy ra giá ba mươi triệu, còn ai cao hơn kh?"

Số bảy chính là Thịnh Mộng Nguyệt và Lục Khải. Đúng lúc này, Thịnh Vãn Đường nãy giờ chưa tham gia đấu giá đột nhiên giơ biển. Giơ biển một lần, nếu kh nói thêm số tiền, mặc định tăng thêm hai triệu.

Thịnh Mộng Nguyệt cau mày, giơ biển tăng giá theo.

Thịnh Vãn Đường lại giơ.

Chưa đến một phút, ba mươi triệu đã biến thành giá bốn mươi triệu.

Thịnh Mộng Nguyệt tức đến nghiến răng, nửa đe dọa nửa nhắc nhở nói với Thịnh Vãn Đường: "Vãn Đường, cô nhiều tiền thế ? Đây kh là nơi thể làm bộ làm tịch đâu."

" thế, Thịnh tiểu thư hết tiền à?" Thịnh Vãn Đường nhướng mày, lời nói càng thêm chọc tức ta.

Lục Khải một tay ôm eo Thịnh Mộng Nguyệt, hơi hất cằm, nói với Thịnh Vãn Đường: " trả."

muốn cho Thịnh Vãn Đường th rõ, Thịnh Mộng Nguyệt theo sống tốt như thế nào, để Thịnh Vãn Đường hối hận kh kịp.

M gã phú nhị đại phía sau lập tức tung hô: "Lục thiếu đương nhiên tiền, Thịnh tiểu thư cứ thoải mái đấu giá!"

"Ôi chao, đừng nói thế, lời này để Thịnh Vãn Đường nghe th đau lòng lắm đ."

"Ha ha ha!"

Thịnh Vãn Đường bỏ ngoài tai, tiếp tục giơ biển. Cả hội trường đều cặp thiên kim thật giả từng là tâm ểm bàn tán trước đó. Sau vài lần qua lại, giá ba mươi triệu của Thịnh Mộng Nguyệt đã biến thành năm mươi sáu triệu.

Thịnh Vãn Đường ngừng giơ biển.

đấu giá tuyên bố: "Chúc mừng quý cô số bảy, với giá năm mươi sáu triệu đã sở hữu chiếc túi da hiếm Hermes phiên bản giới hạn này!"

Thịnh Mộng Nguyệt cười đắc ý, cố tình nói: "Em gái, biết trước đấu kh lại thì nên bỏ cuộc sớm , ở đây làm lãng phí thời gian của mọi ."

Thịnh Vãn Đường kh nói gì, món đồ đấu giá mới trên bục, chỉ lặng lẽ nhếch khóe miệng. Góc nghiêng hoàn hảo dưới ánh đèn vàng tr cao quý động lòng .

"Kh đấu nữa à?" Lục Kỷ Nguyên bên cạnh hỏi.

Đây là lần đầu tiên Thịnh Vãn Đường tham gia đấu giá sau khi vào hội trường, Lục Kỷ Nguyên kh ngờ cô giơ biển nhiều lần như vậy lại bỏ cuộc giữa chừng.

Thịnh Vãn Đường lười biếng món đồ tiếp theo trên bục, ung dung nói: "Kh thích."

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...