Lưỡi Hoạ
Chương 3:
3.
Đêm hôm đó, mẹ lại ngồi bật dậy, lần mò ở bên cửa sổ. Trong lòng nghĩ: chắc mẹ lại định xuống hầm .
Nhưng đợi mãi vẫn kh th mẹ động tĩnh gì, dường như bà đã quỳ ngồi xuống.
khẽ mở mắt, ánh trăng tĩnh lặng ngoài cửa chiếu bóng dáng mẹ lên vách tường, kéo dài ra thật mảnh.
Bóng đen , trong tay lại cầm một chiếc kéo, từ từ đưa về phía nửa khuôn mặt dưới của .
Mẹ định làm gì vậy?
Mũi kéo sắc nhọn đã sát bên môi, mẹ vẫn kh hề ý định dừng lại. nhắm chặt mắt, để mặc bàn tay lạnh buốt của mẹ bóp l má, chậm rãi ép miệng hé ra.
Ngay sau đó, một mùi khét cháy nồng nặc xộc vào mũi.
Mẹ dừng tay, cau mày ngửi thử.
Ngoài cửa sổ khói mịt mù, vẻ lan đến từ hướng hầm chứa. Sắc mặt mẹ thoáng chốc trắng bệch, chẳng còn để tâm tới nữa, vội vã ném kéo xuống, hớt hải chạy về phía hầm.
Trong hầm đặc quánh khói cay nồng, lại kh th ngọn lửa nào.
Mẹ lao vào ôm l chiếc chum “Lưỡi Hoạ” giấu trong bếp, miệng lẩm nhẩm khấn vái.
Bà muốn dập khói, nhưng thùng nước trong bếp đã cạn khô đáy. Kh kịp nghĩ ngợi, bà xách thùng chạy ra giếng đầu làng.
Trong bóng tối, một đôi mắt ươn ướt lặng lẽ dõi theo tất cả.
Đợi mẹ xa, bước thẳng tới bên chum rượu, từ trong khối thịt mềm dính nhão nhoẹt mò ra một mảnh gỗ, bàn tay run lẩy bẩy.
Trên mảnh gỗ , khắc rõ tên tuổi cùng ngày sinh tháng đẻ của em trai.
nắm chặt l, để mặc dằm gỗ đ.â.m sâu vào lòng bàn tay. Ban nãy đã nghe rõ ràng, mẹ nói:
“Rằm tháng bảy, xin Diêm La Đại Vương cho con trai - Đậu Oa trở về.”
Thì ra, mẹ muốn cứu, từ đầu tới cuối vẫn chỉ là em trai. Còn , chẳng qua chỉ là vật hiến tế cho chiếc lưỡi thứ mười bảy mà thôi.
Trong hầm rõ ràng kh tàn lửa, nhưng khói đen lại bốc lên cuồn cuộn đến đáng sợ, còn mang theo cảm giác bỏng rát. Lạ lùng hơn, hễ gặp nước thì khói tan biến ngay.
Mẹ bận rộn suốt cả đêm, xách nước dập khói, cuối cùng mới xua được làn khói tà quái kia.
Bà đặt lại chum “ Lưỡi Hoạ” về chỗ cũ, thì phát hiện miệng chum rỉ m.á.u tươi.
Mở ra xem, vốn dĩ trong chum đầy những chiếc lưỡi, giờ chỉ còn lại một mẩu nhỏ bằng ngón tay cái.
Chiếc lưỡi nóng hổi, mềm mại, như vẫn còn sự sống. Mẹ nhớ tới khói lạ ban nãy, lại lật sách cổ ra đối chiếu:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
【Lưỡi hoạ thành, khói nổi lên.】
Đây chính là “Lưỡi Hoạ” đã thành !
Mẹ ôm l chiếc chum cười đến run cả vai, trong đầu tràn ngập kế hoạch phục sinh Đậu Oa.
Nhưng bà đã bỏ qua một chuyện quan trọng nhất: Chiếc lưỡi thứ mười bảy kia, rốt cuộc từ đâu mà ?
Khi mẹ quay lại, trời đã dần hửng sáng.
trên giường vẫn say ngủ, chẳng lộ chút sơ hở. Đến khi ánh nắng rọi vào nhà, mẹ mới phát hiện kh th đâu.
“Sắp tới giờ khắc quan trọng , lẽ nào Đóa Nhi…”
Bà hoảng hốt vã mồ hôi, chạy vội ra sau vườn, lật tấm bạt lên mới tạm yên lòng.
Tất cả động tác nhỏ nhặt của bà, đều bị rõ mồn một. “keng” một tiếng bu thùng nước, nước đổ tung tóe khắp sân.
“Đóa Nhi, con đâu thế?”
“Nhà hết nước , con ra giếng gánh.” – giọng bình thản đến lạ.
Mẹ vẻ chột dạ, nhận l thùng nước, chậm rãi nói: “Ngày mai là lễ Trung Nguyên .”
“Vâng, con nhớ mà.”
“Đến lúc đó, để ta tự đốt vàng mã cho Đậu Oa, con yếu ớt, dễ bị thứ kh sạch quấn l, cứ ở nhà suốt ngày, kh được ra ngoài.”
khẽ hừ một tiếng, gắng gượng thốt ra: “Mẹ, mẹ trách con ?”
Kh khí lập tức đ cứng, nặng nề nghẹn lại.
“Nếu hôm đó con múc sẵn nước, nếu con kh ngủ quên… thì em đã chẳng bị thiêu sống.”
Ngày , chỉ và em ở nhà. uống thuốc ngủ mê mệt, hoàn toàn kh biết nguy hiểm đang ập đến.
Ngọn lửa lan nh, thùng nước lại cạn khô. Nhà lại ở nơi hẻo lánh, đợi mẹ gánh nước về thì mọi chuyện đã quá muộn.
Mẹ kh ngờ lại thẳng t hỏi như vậy, lặng im thật lâu chỉ thở dài: “Đều là số mệnh cả thôi.”
cúi đầu cười chua chát. Đáp hay kh đáp, cũng chính là câu trả lời .
Mẹ khóa chặt cửa, đốt gi tiền cho em, xong xuôi đâu đó thì mang theo đầy thức ăn về nhà.
Bà bận rộn dọn dẹp, niềm nở gọi : “Đóa Nhi, đói kh? Mau lại ăn .”
Trên bàn bày đầy những món Đậu Oa thích, cùng cả hương nến để cúng tế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.