Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng

Chương 148: Giống cây sắn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mời Quý độc giả CLICK liên kết hoặc ảnh bên

mở ứng dụng Shopee, đó trở để tiếp tục bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm trưa xong xuôi, chuyện mua bán muối bắt đầu tiến hành.

A Thủy thật thà, lập tức nhờ thợ mộc trong thôn đóng xe đẩy đây điều họ thỏa thuận từ , sẽ tặng một chiếc xe đẩy tay để nhóm Tống Thanh Việt vận chuyển muối. đảo cũng cây cối, gỗ quá hiếm, kỹ thuật đóng xe đơn giản nên chỉ vài canh giờ, một chiếc xe gỗ chắc chắn thành, đỗ lặng lẽ ngoài sân nhà A Thủy.

A Thủy cân muối cho nhóm Tống Thanh Việt. những sọt muối trắng lấp lánh khiêng , Tống Thanh Việt tính toán nhanh trong đầu. Họ mang theo bốn mươi lượng bạc, với giá 30 văn một cân, thể mua hơn 1300 cân muối! lượng đối với thôn Ma Phong thì nhiều, hơn nữa vận chuyển cũng vấn đề lớn.

Tống Thanh Việt quyết định nhanh, với A Thủy: “A Thủy , chúng lấy hai mươi lượng bạc tiền muối thôi.”

A Thủy sững , hiển nhiên chút bất ngờ vì họ đủ tiền mua nhiều hơn, vẫn sảng khoái gật đầu: “! theo khách quan!”

nhanh, hơn 600 cân muối biển trắng tinh đóng bao cẩn thận, xếp gọn gàng lên chiếc xe đẩy mới, trông như một ngọn đồi nhỏ màu trắng.

muối , lòng Tống Thanh Việt vô cùng vững tin. Thôn Ma Phong hơn ba mươi hộ, chia mỗi hộ hơn hai mươi cân, dùng tiết kiệm cũng đủ ăn nửa năm, giải quyết cái khó mắt.

việc xong xuôi thì mặt trời ngả về tây. A Thủy trời, chân thành khuyên: “Mấy vị khách quan, giờ khỏi đảo để về thì vội quá. Dù các vị nhanh đến điểm hẹn ngoài thành thì cũng tối mịt . Các vị dám kéo nhiều muối thế thành trọ, chẳng lẽ định đêm về thôn ? Nguy hiểm lắm! cứ ở đây một đêm, sáng mai hãy . Đợi các vị giao bạc cho chú A Vượng xong thì tầm giữa trưa mai, lúc đó trời còn sáng, các vị đủ thời gian lên đường, an hơn nhiều.”

Tống Thanh Việt thấy A Thủy suy nghĩ chu đáo nên gật đầu đồng ý: “A Thủy , chúng suy nghĩ thấu đáo. đêm nay đành làm phiền các vị một đêm.”

Quyết định ở , ba Tống Thanh Việt thả lỏng . Lưu Đại Ngưu , mắt sáng rực lên, gãi đầu ngượng ngùng với A Thủy: “A Thủy , bảo tôm cua to với các cũng bình thường như ngũ cốc... Cái đó... hì hì, tối nay thể... thể làm món đó ăn ? lớn thế từng ăn thịt gì ngon và tươi đến thế! đến mua muối, nhất định mang gà rừng, thỏ rừng núi cho các nếm thử!”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/luu-day-linh-nam--dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-148-giong-cay-san.html.]

Lời đề nghị thẳng thắn và giản dị khiến cả A Thủy và bà nội đều bật . Tống Thanh Việt cũng đỡ trán, ho nhẹ che giấu sự hổ. Tuy nhiên, chính sự tham ăn che giấu và chân thành Lưu Đại Ngưu khiến A Thủy cảm thấy họ đáng tin và gần gũi hơn.

vỗ vai Đại Ngưu: “! thành vấn đề! Tối nay bảo bà nội làm cho các ăn thoải mái! Chúng cũng nếm thử món rừng xem !”

Thừa dịp rảnh rỗi bữa tối, Tống Thanh Việt vờ như tùy ý trò chuyện với A Thủy: “A Thủy , trưa nay chúng ăn cái củ gọi cây sắn , đảo các trồng nhiều ?”

Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ

A Thủy đang vá lưới, ngẩng đầu lên đáp: “Nhiều lắm! Sườn đồi núi, trừ đá thì thứ đó! Haiz, bảo đồ ăn Nam Dương, bụng chúng vẻ hợp lắm, ăn nhiều chóng mặt, khó chịu. Nếu thật sự hết lương thực thì chẳng ai đụng . Thật xin các vị khách quan, chỉ thể dùng mấy thứ gì đó đãi khách...”

Tống Thanh Việt mừng thầm mặt vẫn bình thản, tiếp tục dẫn dắt: “Hóa . Thế... A Thủy thể cho ít giống cây sắn ? mang về trồng thử.”

“Giống cây sắn?” A Thủy ngẩng đầu lên, ngạc nhiên, “Khách quan, cây sắn trồng bằng hạt, mà dùng nó, cắm xuống đất như cành cây sống. sắn dài cứng như gậy củi, nặng trịch! Các vị đường xa, mang theo bất tiện lắm!”

ngừng một chút thêm: “Nếu các vị ăn, lát nữa núi đào cho chục cân củ mang theo ăn đường thì .”

Trương A Tiến bên cạnh cũng thì thầm can ngăn: “Thanh... Thanh , nhà gạo, khoai mỡ, cao lương . thấy vị sắn đó cũng bình thường, bở bở, ngọt bằng khoai mỡ... Mang theo nặng, ... thôi đừng lấy?”

Tống Thanh Việt A Tiến ý , nàng đang mưu tính lớn hơn. Nàng kiên định với A Thủy: “Cảm ơn nhắc nhở! vẫn mang ít giống về. lẽ... cách làm cho sắn ăn say, no lâu hơn. thử xem.”

Nàng thể thẳng kỹ thuật khử độc sắn, chỉ thể mơ hồ để A Thủy tò mò. A Thủy bán tín bán nghi thấy nàng kiên trì nên cũng sảng khoái: “! Nếu khách quan thì lát nữa chặt cho mấy bó sắn, đào thêm ít củ! Dù thứ đó đảo cũng chẳng đáng tiền!”

bóng lưng A Thủy chuẩn , Tống Thanh Việt tràn đầy mong đợi. Nàng như thấy những sắn bình thường bén rễ nảy mầm đất thôn Ma Phong, cho những củ to lớn; như ngửi thấy mùi thơm các loại bánh làm từ bột sắn... Nàng thầm nhủ với A Tiến: “A Tiến ơi hiểu , cây sắn bảo bối đấy! Đợi làm chè sắn dẻo, trân châu đường đen cho mà xem, lúc đó để xem còn chê !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...