Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lưu Huỳnh

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

05

Tỷ đỡ về, dọc đường bước chân vội vã, mãi cho đến khi cách xa đám đông, mới thở phào nhẹ nhõm.

Trở trong trướng, A tỷ ấn xuống giường sập, rót một chén nước nóng nhét tay , lúc mới buông phịch xuống, tức giận hầm hầm :

Ngô Hinh Nguyệt đáng ghét đến mức nào ."

"Đáng ghét thế nào cơ?"

Tỷ đảo mắt một vòng:

mới đến bãi săn, ả sấn sổ gần, xù lông như con nhím, cứ khăng khăng đang làm bộ làm tịch. Nào Thẩm đại tiểu thư ngày thường chẳng giỏi giang lắm , hôm nay co rúm nấp phía thế ? xem ả bệnh ?"

" đó thì ?"

" đó liền cãi cọ với ả chứ ."

"Ả cãi liền đòi đua ngựa, nhịn liền đồng ý luôn. Ai mà ngờ nửa đường đụng thích khách, làm sợ đến mức suýt chút nữa giữ nổi dây cương. cũng may đám thị vệ đó chạy đến nhanh, Thái tử cùng với bọn họ bắt gọn đám thích khách ."

Tỷ kể nhẹ tựa lông hồng, xong mà trong lòng vẫn còn hoảng sợ khôn nguôi.

Hoàng thượng tin bãi săn mùa thu trộn thích khách , long nhan đại nộ, lập tức hạ lệnh triệt để điều tra. Buổi săn mùa thu cũng đành kết thúc chóng vánh, một đoàn ùn ùn kéo hồi cung.

06

khi hồi phủ, phụ liền gọi A tỷ đến thư phòng. đợi ngoài cửa, loáng thoáng thấy tiếng phụ hỏi:

“Ngày đó Thái tử đỡ cho con một nhát kiếm, con ?"

Trong lòng giật thót.

Thái tử vẫn cứu A tỷ ?

Kiếp , Tạ Quân thương ở tay, Thái tử cản mũi tên, một ngụm nước một miếng ăn đều định .

Kiếp rõ ràng Tạ Quân cứu Ngô Hinh Nguyệt, cứ ngỡ chút dây dưa giữa A tỷ và Thái tử đứt đoạn, nào ngờ

"Con tạ ơn mà."

Giọng A tỷ vang lên đầy vẻ bất cần:

“Hơn nữa Thái tử điện hạ chỉ đỡ đao cho con, ngài còn đỡ cho cả Hoàng tiểu thư, Trần tiểu thư, Triệu tiểu thư nữa, mưa móc rải đều, một bát nước bưng thật bằng phẳng mà."

Phụ dường như nghẹn họng.

Tỷ tiếp:

con tạ ơn, điện hạ để mắt tới lời cảm tạ con. Chẳng lẽ con còn chạy đến mặt cái gì mà ơn cứu mạng lấy gì đền đáp, đành lấy báo đáp ?"

" , cha , Thái tử điện hạ cứu mấy vị tiểu thư lận, theo cái lý , e ngài cưới nhiều lắm. Nhà thích thịnh hành cái kiểu ."

Phụ nửa ngày thốt nên lời, cuối cùng chỉ đành thở dài, dặn dò tỷ dạo ít khỏi cửa, cho lui.

A tỷ một cái, tỷ nháy mắt với , khoác tay về viện tử.

Đợi đến khi xác nhận xung quanh ai, mới hỏi:

“A tỷ, tỷ thích Thái tử ?"

A tỷ đang bóc quýt, liền khựng tay .

" thích."

"Thái tử con giả tạo lắm, cái điệu bộ vẻ ngài xem, thấy mệt . Nếu thật sự gả cho ngài , cãi cũng chẳng cãi . một câu, ngài ừ một tiếng, chẳng tức c.h.ế.c ?"

nhịn bật .

Kiếp A tỷ và Thái tử phu xướng phụ tùy, tình cảm phu thê sâu đậm, trong kinh thành ai mà ngưỡng mộ?

Thái tử phi đoan trang hiền thục, Thái tử ôn nhuận như ngọc, cử án tề mi, tương kính như tân.

từng thấy bất kỳ lời đồn đại nào về việc họ cãi vã.

cứ nghĩ do tình cảm , nay ngẫm , lẽ cũng giống như và Tạ Quân, chỉ sự hòa thuận ở bề nổi.

Tương kính như tân còn một nghĩa khác, đó can thiệp chuyện .

A tỷ thấy gì, bóc thêm một múi quýt nhét miệng :

đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, mau nếm thử xem quýt ngọt ?"

nhíu chặt mày, chua đến nhăn nhó cả mặt mày.

"Quýt... quả quýt rõ ràng chua mà!"

A tỷ ha hả.

tỷ , cũng bất giác bật theo.

Kiếp , luôn cho rằng gả cho Tạ Quân lầm, A tỷ gả cho Thái tử lựa chọn đắn.

nhỡ , trong lòng A tỷ cũng những điều trọn vẹn riêng tỷ thì ?

07

Mấy ngày tiếp theo, trong phủ sóng yên biển lặng.

Phía Hoàng thượng điều tra chuyện thích khách gắt gao, tiếng gió rít hạc kêu, phụ căn dặn hai tỷ chúng ít ngoài, kẻo rước họa .

A tỷ chịu yên một chỗ.

đầy ba ngày, tỷ bức bối đến phát hoảng, sáng sớm chạy tới phòng , xốc chăn lên.

"A Huỳnh, A Huỳnh, hôm nay thời tiết , chúng du hồ !"

nheo mắt ngoài cửa sổ, trời đất xám xịt, ở chỗ nào chứ.

" mà."

Tỷ lay cánh tay :

cả ngày rúc trong phòng, sắp mọc nấm đến nơi ."

tỷ lắc cho choáng váng cả đầu óc, đành nhận lời.

A tỷ hớn hở chuẩn xe ngựa, thì từ tốn thức dậy chải đầu rửa mặt.

Thuyền hai tỷ đến giữa hồ.

Mặt nước mênh mông, gió thanh hiu hiu thổi.

Tỷ đang bóc hạt sen cho miệng, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Nào ngờ từ góc chéo bất thình lình lao một chiếc thuyền, đâm sầm thẳng về phía chúng .

Một tiếng "Rầm" đinh tai nhức óc vang lên, thuyền lắc lư dữ dội, còn kịp vững, cả mất thăng bằng.

A tỷ hét lên kinh hãi, cả hai tỷ cùng rơi tõm xuống nước.

Làn nước hồ lạnh ngắt chốc lát ngập đầu, sặc một ngụm nước lớn, bên tai chỉ còn những âm thanh hỗn loạn.

bơi.

A tỷ cũng .

sức vùng vẫy, mắt một mảng mờ mịt.

Trong lúc hoảng hốt, loáng thoáng thấy bóng từ chiếc thuyền bên cạnh nhảy xuống, bọt nước tung tóe.

hai .

Kẻ , đều đang bơi về phía .

, Thái tử và Tạ Quân.

08

Bọn họ đều bơi về phía A tỷ.

Thái tử bơi giỏi, ngài bơi đến bên cạnh A tỷ tiên, ôm lấy eo tỷ .

Tạ Quân theo sát phía , ngay lúc đến gần thì khựng , A tỷ Thái tử bảo hộ .

khựng giữa làn nước, ánh mắt đảo một vòng giữa A tỷ và Thái tử, sắc mặt khẽ biến.

Lúc ngoảnh , phát hiện , bèn bơi về phía .

Lòng chùng xuống.

Kiếp cứu từ lưng ngựa, kiếp để vớt lên từ nước ?

, .

thà c.h.ế.c chìm cũng gả cho nữa, sống những tháng ngày như thế nữa.

sợ hãi vùng vẫy đập nước tuyệt vọng, một bơi chới với giữa dòng nước, cố đạp xa mấy mét.

Nước hồ sặc cổ họng, cay xè và đau rát.

rảnh bận tâm, chỉ cách xa thêm một chút, thêm một chút nữa.

Tạ Quân ngờ phản ứng , sững một lát, lập tức tăng tốc đuổi theo.

Mắt chan chứa sự tuyệt vọng.

Sức lực nước thể sánh bằng sức bờ, đuổi kịp chỉ chuyện sớm muộn.

Lẽ nào thực sự thoát ?

Ngay lúc tay Tạ Quân sắp chạm , một cần câu đột nhiên vươn tới từ đỉnh đầu.

"Bám lấy."

ngước mắt, trông thấy một chiếc thuyền đ.á.n.h cá nhỏ từ lúc nào chèo đến bên cạnh.

mũi thuyền một công tử trẻ t.u.ổ.i, y phục giản dị, đầu đội mũ trúc, tay cầm cần câu, chìa về phía .

như vớ cọng rơm cứu mạng, nắm chặt lấy cần câu buông.

Ngài dùng sức kéo mạnh lên.

bò nhoài ván thuyền, ho sặc sụa tưởng như rách cả gan ruột, cả ướt sũng, tóc tai bết dính mặt, bộ dạng thảm hại vô cùng.

Vị công tử thu cần câu , cúi đầu liếc , khóe miệng khẽ nhếch:

ngờ câu cá bao nhiêu năm nay, đầu tiên câu lên cá, mà một con gà rớt nước."

:

“......"

há miệng định lời cảm tạ, trong cổ họng nước hồ, một chữ cũng thốt nổi.

Ngài chẳng bận tâm, cúi đưa qua một chiếc áo khoác ngoài, giọng điệu biếng nhác:

“Khoác tạm , kẻo cảm lạnh."

Lúc mới nhận y phục ướt sũng đang dán chặt cơ thể, đường nét phơi bày rõ mồn một, mặt mày thoáng chốc nóng bừng như thể rán trứng .

vội túm lấy áo khoác ngoài trùm kín , chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống.

Khoan !

Còn A tỷ nữa!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...