Lưu Quang Trân Châu
Chương 6:
Học phí của Hai thể vay, nhưng chi phí sinh hoạt vẫn chuẩn bị.
Khi nghèo khó, một đồng tiền cũng làm khó hùng hảo hán.
khắp nơi vay tiền, nói: "Tìm thằng cả nhà mà đòi chút chứ."
cười khan m tiếng: "Cho con cái học là trách nhiệm của cha mẹ, chứ kh trách nhiệm của nó với tư cách là trai."
"Chúng kh tiền hỗ trợ nó l vợ xây nhà, đã là lỗi với nó ."
Hai lên huyện làm gia sư, tiện thể làm thêm ở quán internet.
Buổi tối ngủ trên ghế sofa ở quán internet để tiết kiệm tiền thuê phòng.
cũng muốn góp chút sức.
Đúng lúc này, trong làng đến thu mua tóc.
Tóc dày và dài, đã để năm năm , dài đến gần ngang lưng.
Sau khi mặc cả, bán được tám mươi tệ.
cầm tiền mồ hôi nhễ nhại chạy về nhà, mợ vừa từ ruộng về.
đưa tiền cho mợ: "Mợ ơi, con bán tóc , bán được tám mươi tệ ạ."
Mợ lau tay, vuốt m cái vào gáy : "Thằng cha khốn nạn nào mà cắt tóc con ngắn ngủn vậy!"
"Kh đâu mợ. Nó sẽ dài ra mà, hơn nữa mợ chẳng vẫn luôn nói tóc con dài quá rụng đầy nhà đó ."
" đưa con ra tiệm cắt tóc sửa lại một chút, xấu quá."
"Kh cần đâu mợ, mợ cứ l kéo cắt đại cho con, đừng lãng phí năm tệ."
Buổi chiều hôm đó, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời.
Mợ mượn chiếc kéo mới để cắt tóc cho .
Vừa cắt vừa mắng.
Đầu tiên mắng thu mua tóc kh ra gì, sau đó mắng là đồ ngốc để khác cắt lung tung.
Mắng một hồi, giọng mợ nhỏ dần.
Linlin
"Sau này con cứ để tóc dài , con gái dĩ nhiên là tóc dài mới đẹp, nhà kh thiếu tám mươi một trăm của con đâu."
Hai về th b.í.m tóc dài của mất tiêu, tức gần chết.
"Con cắt đầu nh luôn cho , kiểu tóc này từ phía sau còn kh phân biệt được nam nữ."
Mẹ ruột biết chuyện cũng mắng ngu: "Tóc mày dài thế, nhiều thế, ít nhất cũng bán được một trăm năm mươi tệ!"
Ba năm cấp ba, tóc vẫn kh dài ra được.
Vì tóc ngắn dễ chăm sóc hơn, kh tốn thời gian và c sức.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau này, Cả chuyển về một ngàn tệ, giải quyết được chuyện cấp bách của gia đình.
Vào cấp ba mới biết.
với thật sự khác biệt.
Nhiều bạn học đã học thêm từ kỳ nghỉ hè, học trước nội dung cấp ba.
Họ dễ dàng theo kịp tiến độ của giáo viên, còn thì như con trâu già, hì hục chạy theo.
Giáo viên phần lớn chỉ quan tâm học sinh giỏi, kh để ý đến việc học sinh kém như chúng hiểu bài hay kh.
Sau một tháng, sự tự tin của gần như sụp đổ hoàn toàn.
Đến tháng Mười Một, Hai về.
tr thủ hỏi bài, hỏi mãi thì cảm xúc lại trùng xuống.
Học kh hết, căn bản là học kh hết.
Hai đặt bút xuống: "Lưu Châu, lúc mới vào cấp ba cũng giống em, cảm th ngu ngốc, một sự chênh lệch lớn."
" cái gì cũng muốn học giỏi, muốn chứng minh bản thân."
"Sau này mới biết, học cũng nên trọng tâm và sự từ bỏ."
bảo , đến lớp mười một sẽ phân ban tự nhiên và xã hội.
học tự nhiên thì cơ bản sẽ kh tiếp xúc các môn xã hội, chỉ cần đạt ểm qua môn trong kỳ thi tổng hợp là được.
Vì vậy hoàn toàn thể lựa chọn ngay từ bây giờ, trước khác một bước, củng cố nền tảng trước.
"Ban tự nhiên tương đối dễ kiếm việc, các môn xã hội thiên về trí nhớ, phù hợp với con gái hơn, em tự chọn."
Đêm đó, sáng khắp trời.
Hai kể chuyện cũ, giọng ệu nhẹ nhàng.
Thế nhưng khi một vượt qua những ngọn núi cao đó, chắc c đã muôn vàn khó khăn.
Giờ đây đang nắm giữ ngọn đèn soi sáng, quay lại chỉ dẫn , hy vọng thể bớt những đường vòng.
quyết định.
Tha thứ cho chuyện hồi nhỏ đã bỏ chuột c.h.ế.t vào chăn của .
muốn c việc tốt, muốn kiếm nhiều tiền.
Vì vậy chọn ban tự nhiên, từ bỏ các môn Lịch sử, Chính trị và Địa lý.
Vì số môn ít hơn, thể tập trung hơn, áp lực học tập cũng giảm nhiều, và cũng cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt của .
Nhưng trong kỳ thi giữa kỳ, đứng thứ bốn mươi m trong lớp.
Vì các môn xã hội quá kém, kéo tổng ểm xuống thấp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.