Ly Hôn Rồi, Thân Phận Cô Diêu Bị Lộ - Diêu Khê Nguyệt & Kỷ Huân
Chương 155: Lục Càn tuyệt tình
“Lục Càn, vẫn còn yêu em đúng kh?”
Diêu Sương nghẹn ngào, “Em đưa Niệm Niệm về Kinh Đô, là để dự tiệc mừng thọ của bố, em kh ý định gì khác, Lục Càn, chúng ta đừng ly hôn được kh.”
“Hơn nữa, Niệm Niệm còn nhỏ như vậy, con bé kh thể kh mẹ, mẹ kế sẽ kh tốt với nó đâu, Niệm Niệm , nó bé bỏng như vậy, giống , nỡ?”
Niệm Niệm nghe mẹ khóc, cuống quýt vô cùng, giãy khỏi tay Diêu Khê Nguyệt chạy đến.
“Mẹ, đừng khóc.”
Diêu Sương lúc này mới nhớ đến Niệm Niệm, th Niệm Niệm lảo đảo về phía , cô ta kh kìm được nữa, ôm con vào lòng khóc nức nở.
Diêu Khê Nguyệt từ góc rẽ ra, đàn mặc một bộ vest, tr vẻ là tài, gầy yếu, nhưng được cái cao.
Khuôn mặt coi như tuấn tú, thảo nào thể giữ được trái tim Diêu Sương.
“Cuối cùng cũng gặp được Lục tổng trong truyền thuyết, quả nhiên là tài năng xuất chúng.”
Giọng nói trong trẻo như ngọc vang lên trong hành lang, Lục Càn quay .
phụ nữ rực rỡ mặc đầm đuôi cá màu đỏ giống như yêu tinh câu hồn, đôi môi đỏ rực là màu sắc tươi tắn nhất, thu hút ánh mắt ta một cách mạnh mẽ.
phụ nữ quá đẹp, khiến ta sững sờ hai giây.
“Cô là ai?”
Đây là lần đầu tiên hai gặp mặt, khi Diêu Khê Nguyệt mới về nhà họ Diêu, Lục Càn như một con rùa rụt cổ, thậm chí còn kh đến nhà họ Diêu, để Diêu Sương một chịu áp lực từ cha mẹ nhà họ Diêu.
“Bố, dì…”
Niệm Niệm vừa an ủi mẹ, vừa tiện thể trả lời câu hỏi của bố.
“Mẹ, kh khóc, Niệm Niệm.”
Lục Càn lập tức nghĩ đến một , phụ nữ đã thay Diêu Sương gả vào nhà họ Lận.
“Diêu Khê Nguyệt.”
Lục Càn nheo mắt, “Cô đến làm gì?”
Hai hầu như kh bất kỳ giao ểm nào, cô ra mặt nói những lời khách sáo này là ý gì?
Diêu Sương ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đẫm nước qua, “Diêu Khê Nguyệt, đến xem trò cười của ? Hahaha, thảm như vậy, cô thì tốt hơn được bao nhiêu?”
Cô ta ly hôn còn sớm hơn cả .
Cô ta bu Niệm Niệm ra, quỳ gối bò đến chân Lục Càn, ôm l chân ta, “Lục Càn, chúng ta kh ly hôn, sẽ mãi yêu em được kh?”
Khuôn mặt Lục Càn thoáng qua một tia chán ghét, “Diêu Sương, cô kh ểm nào đáng để yêu.”
Diêu Sương cảm th tim tan vỡ, cô ta lắc đầu kh thể tin được, “ thể? Kh thể nào.”
Niệm Niệm lại chạy đến bên cạnh cô ta, đỡ đầu cô ta, lau nước mắt cho cô ta.
“Mẹ, kh khóc.”
Vẻ bướng bỉnh khiến Diêu Sương th xót xa, cô ta bế Niệm Niệm lên, “Lục Càn, Niệm Niệm , con bé còn nhỏ như vậy! thực sự nhẫn tâm ?!”
Cô bé ngây thơ chớp mắt, vẻ mặt bối rối hai .
“Bố, mẹ.”
Lục Càn lại tuyệt tình, “Đủ , đã nói , đơn ly hôn đã mang đến, cô kh ký cũng ký.”
Diêu Khê Nguyệt th, đàn trước mắt mơ hồ trùng với Lận Dục trong biệt thự ngày hôm đó.
Lận Dục giọng ệu lạnh nhạt, ném đơn ly hôn ra, “Ký .”
gì khác với Lục Càn đâu, ểm khác biệt duy nhất là kia kh đưa tiểu tam đến trước mặt Diêu Sương, và cô với Lận Dục kh con.
Diêu Sương dùng sức nhéo một cái vào Niệm Niệm, Niệm Niệm cảm th đau nên nh chóng khóc òa lên.
“Mẹ, đau…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ly-hon-roi-than-phan-co-dieu-bi-lo-dieu-khe-nguyet-ky-huan/chuong-155-luc-can-tuyet-tinh.html.]
Diêu Sương ngẩng đầu lên, lớp trang ểm bị nước mắt làm nhòe, ngay cả l mi giả cũng rụng mất một bên.
Tiếng khóc thút thít của cô bé vang lên, hai làm cha làm mẹ kh hề xót xa, Diêu Khê Nguyệt đứng bên cạnh xem kịch lại th đau lòng.
“Đủ !”
Cô quát lớn, giật Niệm Niệm từ tay Diêu Sương, “Con bé vẫn là một đứa trẻ, cô đối xử với nó như vậy để giữ lại tên đàn tồi tệ đó, tim cô kh đau ?”
Kéo quần áo lên xem, chỗ đó đã đỏ ửng .
“Niệm Niệm, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”
“Diêu Khê Nguyệt, kh liên quan đến cô!”
Diêu Sương hung dữ giật Niệm Niệm về từ tay cô, “Đây là chuyện gia đình chúng , kh đến lượt cô nói hay làm gì, cút !”
Cô ta kh nhận ra, ánh mắt Lục Càn cô ta lúc này đầy vẻ ghê tởm.
Diêu Khê Nguyệt lùi lại hai bước, vẻ mặt lạnh xuống.
“Diêu Sương, cô nghĩ rảnh rỗi quản chuyện của cô ? Niệm Niệm là con cô! Cô cúi xuống con bé .”
Diêu Sương cúi đầu , cô bé khuôn mặt đỏ hoe vì khóc, ở cái tuổi chưa hiểu chuyện gì, lại trở thành c cụ để cô ta níu kéo đàn .
Trái tim cô ta chùng xuống, nhưng ngẩng lên Lục Càn, trái tim đó lại cứng rắn trở lại.
“Lục Càn, Niệm Niệm là con của hai chúng ta.”
Niệm Niệm lại bị nhéo một cái, khóc toáng lên.
“Bố, bế…”
Ở bên mẹ sẽ đau, Niệm Niệm theo bản năng tìm bố.
Lục Càn lùi lại hai bước, im lặng đứng xa mẹ con họ một chút, th con gái khóc thương tâm như vậy, trên mặt kh một chút biểu cảm thừa thãi nào.
Diêu Khê Nguyệt kho tay, đứng bên cạnh xem, cười lạnh một tiếng.
“Diêu Sương, nếu quay lại cảnh này của cô cho hai vị phụ xem, cô nghĩ họ sẽ biểu cảm gì?”
Diêu Sương l tay lau nước mắt, “Cô dám?!”
Đứa bé nhỏ bé trong tay cô ta như một món đồ chơi, khi kh khóc thì nhéo một cái sẽ lại khóc tiếp.
Tiếng khóc òa của đứa trẻ vang lên rõ rệt trong hành lang trống trải.
Cô ta lại lao đến ôm chân Lục Càn, “Chồng, em sai , sau này em sẽ kh cãi nhau với nữa, đừng được kh, hôm nay là tiệc mừng thọ của bố, qua hôm nay nói được kh?”
Lục Càn đấu tr tư tưởng một hồi, cuối cùng cũng đồng ý với lời cầu xin của Diêu Sương.
“Đứng lên , dọn dẹp cho Niệm Niệm, để bố mẹ th thì ra thể thống gì?”
Diêu Sương lập tức đứng dậy tự sửa soạn lại, lau khô nước mắt trên mặt Niệm Niệm.
Khi cô ta dắt Niệm Niệm ngang qua Diêu Khê Nguyệt, giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Diêu Khê Nguyệt, chuyện kh nên quản thì đừng quản.”
Diêu Khê Nguyệt cúi đầu, đối diện với ánh mắt đỏ hoe của Niệm Niệm, cô bé kh nói gì, nở một nụ cười với cô.
Vẻ kh chút phiền muộn nào.
Trái tim Diêu Khê Nguyệt lập tức mềm nhũn.
Một đứa bé hai tuổi, mong đợi nó hiểu được gì? Trong suy nghĩ của nó, chỉ muốn bố mẹ vui vẻ, hạnh phúc bên nhau.
Thái độ của Lục Càn rõ ràng, qua tiệc mừng thọ, ta vẫn sẽ đề cập đến chuyện ly hôn.
Mẹ kế của Niệm Niệm trong lời Diêu Sương, chính là tiểu tam mà Lục Càn tìm.
Thật nực cười, cô vẫn nhớ vẻ mặt Diêu Sương quỳ trước cha mẹ nhà họ Diêu, thề thốt đầy kiên định. Mới chưa đầy ba năm, đàn đã thay lòng đổi dạ.
Để lại một Diêu Sương chìm trong sự kh thể tin được, ảo tưởng đàn sẽ quay lại.
Liệu quay lại kh? Ngay từ khi đàn yêu khác, ta sẽ kh quay đầu nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.