Ly Hôn Rồi, Thân Phận Cô Diêu Bị Lộ - Diêu Khê Nguyệt & Kỷ Huân
Chương 32: Tôi không thèm
Diêu Khê Nguyệt kh ngờ Lận Dục lại chủ động trả lời.
Lận Dục: 【Ngày mai 10 giờ sáng, gặp nhau tại quán cà phê Lam Hải. 】
Chà, gửi bao nhiêu tin n, cuối cùng cũng chịu trả lời.
Sáng hôm sau, Diêu Khê Nguyệt dậy sớm, l trong tủ quần áo ra một chiếc váy liền áo cao cấp tự thiết kế trước đây mặc vào, trang ểm nhẹ nhàng.
Tránh để Lận Dục nghĩ rằng cô sống khổ sở sau khi ly hôn.
Nói đùa, rời khỏi nhà họ Lận, cuộc sống của cô thoải mái biết bao.
Quán cà phê Lam Hải.
Kh gian quán cà phê tràn ngập hương thơm cà phê đậm đà, nội thất phong cách gỗ tự nhiên tạo cảm giác dễ chịu.
Lận Dục ngồi trong ô bàn, thỉnh thoảng ra cửa.
Hôm nay tạm thời gạt Diệp Liên sang một bên, một đến cuộc hẹn, chính là để Diêu Khê Nguyệt nhận rõ vị trí của .
Quan trọng hơn, là để tránh nói ra những lời quá đáng làm Liên Liên sợ hãi.
Liên Liên của , kh nghe được những lời nặng nề đó.
Đột nhiên, một phụ nữ xinh đẹp đẩy cửa quán cà phê bước vào, lọt vào tầm mắt .
phụ nữ mặc chiếc váy dài màu trắng kem, đường cắt may tinh tế làm nổi bật thân hình gợi cảm của cô. Mỗi bước , tà váy bay lên, vô cùng duyên dáng.
Mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ bu sau lưng, đung đưa theo nhịp bước.
Cô đẹp, khuôn mặt rực rỡ, thu hút mọi ánh .
Đó là Diêu Khê Nguyệt.
Lận Dục đến ngây , mất vài giây mới hoàn hồn.
Diêu Khê Nguyệt cầm túi xách, ngồi xuống ô bàn đối diện Lận Dục.
“Lận thiếu gia cuối cùng cũng thời gian gặp mặt, kh hẹn ở cổng Cục Dân chính?”
Diêu Khê Nguyệt cười như kh cười, lạnh lùng hỏi.
“Diêu Khê Nguyệt cô kh cần dùng cách nói đó để kích .”
Lận Dục cầm cốc cà phê trước mặt, chậm rãi uống một ngụm, “ đến tìm cô là chuyện muốn nói.”
“Lận thiếu gia cứ nói.”
“ kh biết tại cô cứ luôn gửi tin n để thu hút sự chú ý của , muốn nói cho cô biết, giữa chúng ta đã kh còn bất kỳ khả năng nào nữa! chỉ yêu Liên Liên.”
“Ồ, nữa?”
“ phát hiện cô hình như nhiều chuyện giấu , đã cho ều tra. Đợi kết quả ều tra, chúng ta sẽ làm thủ tục.”
“Tùy ý.”
Thái độ lạnh nhạt của Diêu Khê Nguyệt khiến Lận Dục nổi cơn giận, “Diêu Khê Nguyệt, cô đừng dùng thái độ này để giở trò muốn bắt thả nữa! ghét.”
Diêu Khê Nguyệt bật cười, “ phát hiện Lận thiếu gia và Diệp Liên một ểm chung, đó là thích tự đa tình.”
Lận Dục cố nén giận, “Diêu Khê Nguyệt, những thứ đã hứa cho cô, sẽ kh thiếu một xu, còn hơn thì cũng kh cho thêm một xu nào.”
“Lận thiếu gia muốn cho, còn kh cần đây!”
Diêu Khê Nguyệt kho tay trước ngực, ngả ra sau, thản nhiên nói: “ kh thèm.”
Số tiền Lận Dục đưa, là thứ cô đáng được nhận. Mặc dù kh tương xứng với hai năm cô đã bỏ ra, nhưng cũng an ủi tâm lý hơn là làm kh c.
Lận Dục trừng mắt, cười khẩy, “Kh thèm? Hay cho câu kh thèm! Quen một cô tiểu thư nhà họ Mễ thì ? Cô ta sẽ cho cô ăn hay cho cô mặc? Lý do thái độ cô thay đổi, kh là vì Mễ Nghiên thích cô đ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ly-hon-roi-than-phan-co-dieu-bi-lo-dieu-khe-nguyet-ky-huan/chuong-32-toi-khong-them.html.]
Ánh mắt nghi ngờ của lướt qua Diêu Khê Nguyệt, đánh giá từ trên xuống dưới, cảm th khá hợp lý.
Nếu kh, tại Mễ Nghiên, một tiểu thư d giá, lại đối xử tốt với Diêu Khê Nguyệt, một bị bỏ rơi như vậy?
Chắc c là mưu đồ gì đó!
Diêu Khê Nguyệt suýt bật cười thành tiếng, lần nữa đối diện với sự vô não của Lận Dục, cô chỉ th buồn cười.
“Lận thiếu gia th thế nào thì là thế đó, chỉ hỏi một câu, khi nào thể làm thủ tục?”
“Vội vàng ly hôn để tìm khác à?”
Vẻ mặt Lận Dục vẫn âm u, thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Diêu Khê Nguyệt, “Vậy cô đợi cho tốt , thừa thời gian để dây dưa với cô!”
“Ngay cả khi Diệp Liên mang d kẻ thứ ba cô cũng kh quan tâm?”
“Liên Liên kẻ thứ ba hay kh, tự biết. Những kẻ thích ba hoa đó chẳng đứa nào tốt đẹp, quan tâm họ nói gì?! Lời đã nói ra , khi nào kết quả ều tra, chúng ta sẽ gặp nhau ở Cục Dân chính.”
Diêu Khê Nguyệt nhếch mép, “Vậy Lận thiếu gia chuẩn bị nhận gi triệu tập của tòa án .”
Thảo nào bao năm nay nhà họ Lận vẫn kh chen chân vào được hàng ngũ hào môn thượng lưu, với cái IQ này của Lận Dục, đáng đời!
“Diêu Khê Nguyệt, cô ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.”
Diêu Khê Nguyệt đứng dậy, xuống nói: “Lận thiếu gia đừng tưởng Kinh đô là nhà , muốn làm gì thì làm. Nếu trước Chủ nhật tuần này Lận thiếu gia kh liên lạc với , thì hãy chú ý gi triệu tập của tòa án.”
Đang định bước , cửa quán cà phê ầm một tiếng bị đẩy ra.
“Diêu Khê Nguyệt, cô biết nhục nhã kh hả? Dục đã ly hôn với cô , cô còn quấn l làm gì?”
Diệp Liên mắt đỏ hoe x vào quán cà phê, chạy đến bên cạnh hai , cô vừa tố cáo vừa nức nở. Nói xong câu này, nước mắt đã chảy dài trên má.
“Lúc nước ngoài, cô và Dục kết hôn kh nói gì. Bây giờ đã về , xin cô trả Dục lại cho được kh? Chúng là yêu nhau thật lòng, cầu xin cô.”
Diệp Liên vừa nói, nước mắt vừa rơi, đôi mắt đẫm lệ, tr thật đáng thương.
“ phụ nữ xinh đẹp kia là kẻ thứ ba à, chen chân vào tình cảm của ta ? Lợi dụng lúc ta nước ngoài thì cưới đàn , thật là thủ đoạn.”
“Kh thể tr mặt mà bắt hình dong được, chiếc váy cao cấp cô ta mặc giá hàng triệu đ, là một thiên kim tiểu thư.”
“Giàu xinh đẹp thì ? Kh đạo đức!”
Trong quán cà phê vang lên tiếng xì xào bàn tán, thậm chí còn giơ ện thoại lên quay phim.
Thủ đoạn cấp thấp này, Diêu Khê Nguyệt thấu ngay. Diệp Liên muốn hắt nước bẩn, làm mất d tiếng của cô.
Lận Dục th Diệp Liên x vào, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. đến bên cạnh Diệp Liên, ôm cô vào lòng.
“Liên Liên, đừng khóc, và Diêu Khê Nguyệt kh như em nghĩ.”
Hôm nay dỗ dành Diệp Liên làm móng, mới thời gian riêng để đến tìm Diêu Khê Nguyệt, kh ngờ Liên Liên vẫn tìm đến được.
Diệp Liên khóc lóc: “ Diêu Khê Nguyệt lại đến qu rầy kh? Lần thi đấu trước cũng vậy, cứ muốn theo để thu hút sự chú ý của . Hôm nay lại chọn đúng lúc bố mẹ em về để bảo đến. Huhu, cô Diêu, cầu xin cô, cô trả Dục lại cho được kh?”
Diêu Khê Nguyệt liếc mắt, lạnh lùng lên tiếng: “Lận Dục là đồ vật ? Còn thể nhường qua nhường lại?”
Lận Dục nghe ra câu này là đang mắng , phản bác: “Diêu Khê Nguyệt, chú ý lời nói của cô.”
“ nói sai ? Bảo bối Diệp Liên nhà x vào đây nói với bao nhiêu lời bịa đặt, kh nói gì? , Diêu Khê Nguyệt, kh quả hồng mềm, kh rảnh rỗi chơi trò hai phụ nữ tr giành một đàn với hai , thật ấu trĩ.”
Diêu Khê Nguyệt Diệp Liên đang rúc trong lòng Lận Dục khóc thút thít, bĩu môi.
“Những lời cần nói, đã nói với Lận thiếu gia , Lận thiếu gia tự suy nghĩ kỹ . À, quản cái miệng của Diệp Liên cho tốt, kh muốn nghe th tin đồn gì về ở Kinh đô, nếu kh, sẽ kh khách khí đâu.”
Diêu Khê Nguyệt nói xong với hai Lận Dục, quay sang mọi trong quán cà phê nói: “Những ai đã quay video xin vui lòng xóa , nếu th video trên mạng, sẽ nhờ luật sư truy cứu đến cùng.”
Lận Dục ôm Diệp Liên đang khóc, theo bóng lưng Diêu Khê Nguyệt rời , ánh mắt mờ mịt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.