Ly Hôn Rồi, Thân Phận Cô Diêu Bị Lộ - Diêu Khê Nguyệt & Kỷ Huân
Chương 56: Những thứ Lận Dục nên đưa
Thứ Bảy, cổng Cục Dân chính khá đ , phần lớn là các cặp đôi ngọt ngào, quấn quýt đến đăng ký kết hôn, một phần nhỏ là những lịch sự, khách sáo đến làm thủ tục ly hôn.
Kh khí giữa nam nữ thể nhận ra ngay.
Cảnh hai nữ một nam đối đầu nhau ngay cổng đã thu hút ánh của nhiều , ai n đều lặng lẽ hóng chuyện.
Vừa nghe Diêu Khê Nguyệt nói xong, kh ít quay đầu lại, lén lúi che miệng cười.
Là phụ nữ, ai cũng ghét kẻ thứ ba, bất kể cô ta xinh đẹp hay kh.
Diệp Lân và Diêu Khê Nguyệt đều là mỹ nhân, Diêu Khê Nguyệt đẹp rạng rỡ, sắc sảo, còn Diệp Lân mang vẻ yếu đuối, ngây thơ như bạch liên hoa. Những hóng chuyện thầm cảm thán Lận Dục thật may mắn khi dính líu đến cả hai đẹp này.
Mặt Diệp Lân tái x: "Cô Diêu, nếu cô kh muốn ký thì cứ nói thẳng, lại làm khó dễ và Dục? Điều kiện của Dục chỉ thế thôi, dù cô cũng kh thiếu những thứ này, cứ dây dưa mãi làm gì?"
Diêu Khê Nguyệt cười lạnh: " cần hay kh là việc của , đây là những thứ Lận Dục nên đưa, ta đưa!"
Vốn dĩ là thứ cô đáng được nhận, tại Lận Dục lại muốn "ăn chùa"?!
" cả Lận nói lời vàng ngọc, thứ đã cho còn đòi l lại, cũng được mở mang tầm mắt."
Lận Dục chợt nhớ đến lần trước ở biệt thự, khi muốn đưa căn biệt thự ven hồ đó cho Lân Lân, Diêu Khê Nguyệt đã nói câu này.
【 cả Lận nói lời vàng ngọc, cho thì cho, kh cho thì thôi.】
Diêu Khê Nguyệt cũng nhớ đến chuyện đó: "Lần trước là ngốc, những thứ đáng được nhận, nhất định l."
Nghĩ đến hai năm lãng phí thời gian, cô đã hối hận , nếu giờ ngay cả một chút tài sản cũng kh l được thì càng khó chịu hơn.
Mục đích của cô rõ ràng: l lại tài sản đáng được nhận, hoàn tất thủ tục ly hôn, cắt đứt hoàn toàn với Lận Dục.
Diệp Lân đương nhiên cũng nhớ câu nói đó: "Cô Diêu, cứ kéo dài thế này chẳng ý nghĩa gì, kh?"
Cô ta ôm cánh tay Lận Dục: " Dục, nói chuyện tử tế với cô Diêu , em muốn căn biệt thự ven hồ đó làm nhà tân hôn, mau bảo cô Diêu đồng ý ."
Lận Dục ngước mắt lên: "Diêu Khê Nguyệt, Lân Lân nói đúng, dây dưa kh ý nghĩa gì. Đơn kiện cô gửi tòa án cũng nhận được , đối với chẳng tác dụng gì, ra tòa ai tg ai thua còn chưa biết đâu."
Ánh mắt Diêu Khê Nguyệt lạnh , thảo nào Lận Dục kh hề lo lắng về đơn kiện, là "quân bài tẩy" ?
Một kẻ ngoại tình như ta, l đâu ra tự tin đứng đây nói những lời này với cô?
" Lận, rõ nhất muốn gì. Những thứ đó đối với Lận kh đáng là bao, hà cớ gì so đo tính toán như vậy?"
Lận Dục nghiến răng, ba mươi triệu cộng thêm ba căn biệt thự và một chiếc xe cho Diêu Khê Nguyệt là một phần ba tài sản riêng của , lúc đó thực sự muốn bồi thường tử tế cho Diêu Khê Nguyệt.
Nhưng nhớ lại những lời Diệp Lân nói sau này, rằng Diêu Khê Nguyệt đã dựa dẫm vào gia đình quyền thế hơn, làm còn để mắt đến tài sản của ?
Nghĩ đến việc Diêu Khê Nguyệt lẽ đã sớm qua lại với khác, còn thì bị lừa dối, ly hôn còn đưa cho cô nhiều tài sản riêng như vậy, cảm th bất bình.
Tại chứ?!
"Diêu Khê Nguyệt, cô đừng được voi đòi tiên."
"Lời Lận nói thật buồn cười, được voi đòi tiên ư? Rõ ràng là , muốn ly hôn để cùng 'bạch nguyệt quang' ( trong mộng) chung sống, lại kh muốn đưa bồi thường. Lận Dục, nhận ra trước đây hiểu về quá ít."
Lận Dục cúi mắt, ánh sáng u ám trong đáy mắt.
"Cô cũng vậy thôi, kết hôn hai năm, cũng chưa từng hiểu rõ về cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ly-hon-roi-than-phan-co-dieu-bi-lo-dieu-khe-nguyet-ky-huan/chuong-56-nhung-thu-lan-duc-nen-dua.html.]
Hai đấu khẩu, kh ai chịu nhường ai.
Diêu Khê Nguyệt mất kiên nhẫn nói: "Đừng nói nhiều lời vô nghĩa nữa, chỉ hỏi , hôm nay còn ly hôn nữa kh?"
Lận Dục kiên quyết kh lùi bước: "Chỉ cần cô ký vào văn bản, sẽ lập tức vào làm thủ tục."
Diệp Lân ra vẻ tốt bụng cho Diêu Khê Nguyệt: "Cô Diêu, chỉ cần cô ký, cô sẽ được tự do ngay lập tức, một chút tài sản này, hà cớ gì cứ lăn tăn mãi?"
"Cô cũng nói là 'một chút tài sản' , vậy bảo Dục của cô xa tr rộng hơn một chút, ngay cả tiền bồi thường cho vợ cũ cũng kh đưa nổi, Lận Dục, bản lĩnh gì?"
Lời này chạm đúng tim đen của Lận Dục, vốn đã c cánh trong lòng về Bùi Tịch Thần và Kỷ Hành Diệu bên cạnh Diêu Khê Nguyệt.
Về gia thế, nhà họ Lận kh thể sánh bằng họ, thậm chí kh đủ tư cách đứng ngang hàng; về ngoại hình, Bùi Tịch Thần và Kỷ Hành Diệu đẹp trai ngang tầm ngôi hạng A.
" bản lĩnh gì à? thể trị cô ngoan ngoãn, bảo cô Đ cô kh dám Tây, bảo cô ăn cơm cô kh được ăn mì."
Lận Dục đột nhiên tức giận, làm Diệp Lân bên cạnh giật : " Dục..."
Nụ cười chế giễu trên mặt Diêu Khê Nguyệt biến mất, cô lạnh lùng Lận Dục.
Những ều Lận Dục vừa nói đều là những chuyện thường ngày của cô ở nhà họ Lận, dù là ở biệt thự của Lận Dục hay ở nhà cũ nhà họ Lận, cô đều thấp hèn như một giúp việc, chưa bao giờ dám phản kháng lời trách mắng của Lận Dục.
"Bây giờ cô hỏi bản lĩnh gì? Đó chính là bản lĩnh, , còn muốn kể từng ví dụ minh họa à?"
Diệp Lân ôm cánh tay Lận Dục, chút đắc ý Diêu Khê Nguyệt. Hóa ra Diêu Khê Nguyệt sống cuộc sống như thế ở nhà họ Lận, thảo nào trước đây Dục nói với cô rằng Diêu Khê Nguyệt chỉ là giúp việc nhà họ Lận. Xem ra, cô mới là quan trọng nhất của Dục.
"Lận Dục, mới là ển hình của kẻ đã được lợi còn làm cao. Vậy thì chuyện hôm nay kh thể thỏa thuận được , giải tán ."
Mặt Diêu Khê Nguyệt lạnh như băng: "Những thứ đáng được nhận, tuyệt đối kh lùi bước."
Bất kể thứ đó là gì, là của cô, cô sẽ tr đấu đến cùng!
Thái độ kiên quyết của Diêu Khê Nguyệt đã chọc giận cả Lận Dục và Diệp Lân.
Lận Dục cuộn văn bản thành ống, mặt tối sầm nói: "Vậy chúng ta gặp nhau ở tòa án, xem cuối cùng ai tg kiện."
Khóe miệng Diệp Lân nở một nụ cười đắc ý: "Cô Diêu, hẹn gặp lại."
hai quay lưng bỏ , Diêu Khê Nguyệt cảm th một cục tức nghẹn lại trong lòng.
Lận Dục đến đây chẳng khác nào kh đến, kh tác dụng gì, thủ tục cần làm vẫn chưa xong, thậm chí còn bị ta chế giễu một trận.
Diêu Khê Nguyệt ngồi trên ghế chờ của Cục Dân chính, nghĩ nghĩ lại bật cười.
Một cô lao c hiền lành mang cốc nước đến, ngồi xuống chỗ bên cạnh Diêu Khê Nguyệt.
"Cô em, uống miếng nước ."
Diêu Khê Nguyệt nhận l, cầm trên tay chứ kh uống.
"Cảm ơn ạ."
"M lời cô nói lúc nãy, bọn đều nghe th cả. Thằng đó đúng là gã đàn tồi, ngoại tình với tiểu tam đòi ly hôn, lại còn kh chịu đưa một đồng bồi thường nào. nói này, cứ dây dưa với nó, xem cuối cùng ai chịu đựng nổi hơn. Hai kẻ tiện nhân, khốn nạn đó nóng lòng ly hôn, chắc c sẽ quay lại cầu xin cô! Lúc đó, cô sẽ là nắm thế chủ động, muốn gì được n."
Chị lao c ra vẻ từng trải khuyên nhủ: " làm ở Cục Dân chính mười m năm , tình huống này gặp nhiều lắm. Chỉ cần thằng đàn nóng lòng cưới vợ, cuối cùng kh chịu nổi chắc c là nó!"
"Cảm ơn chị ạ, hiểu ."
Diêu Khê Nguyệt cúi đầu, tâm đắc với lời khuyên của chị lao c.
Chưa có bình luận nào cho chương này.