Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ly Hôn Rồi Tôi Đi Hẹn Hò Đây

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Chương 4

Đây là phần thưởng cho couple chỉ số nhịp tim cao nhất tuần trước.

Ôn Ngưng sau đó liền đăng một bức ảnh tiệc tối dưới ánh nến lên Weibo.

Luồng bình luận lập tức sôi sục.

Tất cả những ều đó, đã th hết khi vừa lướt ện thoại vừa ngồi trong xe của tổ chương trình.

Xe đang chạy về hướng khu phố cũ.

【Hôm nay nếu chỉ số hai đó kh tăng, chắc bị loại quá?】

【Kh ai loại Trình Tích đâu, đẳng cấp khác biệt mà. Cùng lắm là đổi bạn chơi.】

【Chán thật, Trình Tích tham gia chương trình này để làm gì vậy?】

【Càng kỳ quái lại càng muốn đẩy thuyền, linh cảm sẽ xảy ra chuyện gì đó.】

ở trên chắc vấn đề!!! Nếu mà thật sự gì, vừa trồng chuối vừa ăn cứt luôn!!!】

cất ện thoại, hỏi nhân viên:

“Tối nay với Trình Tích sẽ ở đâu?”

“Do chỉ số hai thấp nhất, chịu hình phạt… nên đêm nay chỉ được ở…”

Xe dừng lại, ta gật đầu chỉ về phía trước một tòa nhà tập thể cũ kỹ.

“Ở đ nói tiếp:

“Chỉ là phòng trọ thôi.”

bước xuống xe.

Chỉ một chiếc máy quay bên trong xe đang quay từ xa, góc quay xa đến mức chỉ th bóng lưng.

Kh thu tiếng.

đứng trước cửa, đầu óc trống rỗng vài giây.

L ện thoại ra, gọi cho sếp cũ kiêm bạn thân cũng là con bạn khốn nạn của .

“Trình Tích nói với tớ: ‘Lâu kh gặp.’”

Hiện tại, cần một gáo nước lạnh.

“Thì ?”

đáp đúng như dự đoán.

“Ngoài câu đó ra, ta còn thể nói gì nữa?”

“Nói thẳng ra nhé, ai mà chẳng cũ chứ?”

ta bao nhiêu lựa chọn tốt hơn, chọn một đã ly hôn như ?”

“Chỉ vì m tháng nương tựa lẫn nhau? tự hỏi đó là giai đoạn thảm nhất trong đời ta. Ai lại hoài niệm chứ?”

Đúng vậy.

cúp máy.

Khi mở cửa bước vào Trình Tích đang đứng trên thang, sửa đèn trên trần.

Tay giơ lên, vô tình để lộ làn da mỏng cùng cơ bắp nhẹ nhàng chuyển động.

Vẫn giống như năm .

Chiếc đèn sợi đốt cũ kỹ trong tay , vừa tắt lại sáng.

Quá quen thuộc.

Khiến đứng chôn chân ở cửa, mãi kh vào nổi.

“Ăn cơm .”

th .

Chỉ là một câu đơn giản, kh biểu cảm cũng kh dư thừa.

Càng làm nổi bật vẻ bối rối của .

Tất cả chỉ là do suy nghĩ quá nhiều.

Đối với chương trình này, lẽ chỉ là một màn kết thúc hôn nhân an toàn.

Ngoài kia… tuyết đã bắt đầu rơi.

cao ráo, đường nét góc cạnh, một tay chống lên bàn bếp chuẩn bị nồi lẩu.

Toàn thân toát lên cảm giác… như một đàn của gia đình.

chụp một tấm ảnh chụp từ sau lưng , đăng lên Weibo.

Coi như hoàn thành nhiệm vụ của chương trình.

Ăn xong, cũng kh để rửa bát.

Động tác nh nhẹn, rửa tay xong, lại tự nhiên bắt đầu trải ga giường cho .

Chỉ một chiếc giường.

nói, ngủ dưới sàn.

“Lưng của … vết thương ở eo, cần thay băng kh?” - hỏi.

tự làm được.” đáp.

Khi tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm, thì tấm chăn mỏng dưới đất đã được trải xong.

đang lục trong vali, l ra một cuộn băng dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ly-hon-roi-toi-di-hen-ho-day/chuong-4.html.]

theo phản xạ tránh ánh mắt, rút ện thoại ra.

Lúc này, Chu Diên Hi gửi một đoạn tin n thoại.

Tay còn đang ướt, vô tình chạm phát loa ngoài bật lên.

Là vì ta th đăng ảnh ăn lẩu lên Weibo.

“Lẩu em ăn quen kh? Lần trước ở nhà, em nói muốn ăn cái bánh ngọt kia… tiện đường đã mua .”

Cái bánh đó, là sinh nhật năm ngoái nói muốn ăn.

ta chưa từng mua cho .

Chờ lâu đến thế, giờ mới nhớ, nhưng chẳng qua chỉ để giữ vững hình tượng si tình trong chương trình mà thôi.

chằm chằm vào ện thoại.

Ánh đèn phía trên bị bóng của Trình Tích che khuất.

thể giúp một chút kh?”

chìa cuộn băng ra trước mặt .

Mới vừa nói là “tự làm được” mà?

giúp thay băng, quấn băng.

Tay kh đủ dài, chỉ thể vòng tay một cách lúng túng qu thân .

Căn phòng trọ miền Bắc.

Máy sưởi yếu, tuyết hòa với mùi mưa len lỏi qua từng khe hở trong căn nhà cũ.

Rõ ràng lạnh.

Vậy mà giữa … vẫn giữ khoảng cách.

Đầu ngón tay chỉ chạm vào băng gạc.

Khuôn mặt chỉ nghiêng sang một bên, kh .

Kh giống năm đó, trong căn phòng trọ miền Nam.

Vừa oi bức, vừa kh th ánh mặt trời.

Rõ ràng nóng.

Vậy mà chúng lại như sợ ngày mai sẽ kh còn nữa, một lần lại một lần ên cuồng chiếm l nhau.

“Tách.”

Bóng đèn sợi đốt sáng lên.

Lúc này đang đứng dưới ánh đèn.

Năm đó, trong những ngày nghèo khổ, tăm tối nhất, chúng đến một cái đèn cũng kh nỡ thay.

Còn dùng được thì cố gắng mà dùng.

Chiếc đèn sợi đốt cũ kỹ đó được sửa sửa lại, luôn phát ra tiếng kêu lạch cạch mỗi đêm.

Khi , Trình Tích mười tám tuổi nói với :

“Mỗi lần nó kêu một cái, chính là lúc đang nghĩ đến em.”

Đêm nay.

Trong độ tuổi kh còn thiếu gì cả, cái đèn sợi đốt kêu lên kh biết bao nhiêu lần.

ngẩng đầu , hỏi:

vừa nãy kh sửa xong à?”

hơi khựng lại.

cúi đầu, thẳng vào mắt .

“Ừ.

cố tình đ.”

ngẩn .

nhận l cuộn băng từ tay , quay , nh gọn tự quấn băng lại.

“Tống Đ Nghi.” gọi .

“Ừ?”

“Thích lẩu, hay thích bánh kem?”

Với đồ ăn, con ta… luôn nên thành thật.

trả lời:

“Lẩu.”

【Được , trồng chuối ăn phân đây.】

【Cái cảm giác vừa xa lạ vừa cố tình giữ khoảng cách này… th lạ lạ nhỉ.】

【Ơ kìa, Trình Tích tắt đèn .】

gì mà hội viên VIP cao quý như lại kh được xem vậy trời???】

Nhưng thực ra… chẳng gì xảy ra cả.

Trình Tích cuộn trong tấm chăn mỏng, nằm ngủ dưới đất.

Hơi thở nhẹ.

nằm trên giường, trằn trọc kh ngủ được, vì cái giường này quá ọp ẹp. Chỉ cần trở là nó kêu kẽo kẹt ngay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...