Ly Hôn Trong Ngày, Tiểu Tam Quỳ Gối Trả Lại Tài Sản Bạc Triệu
Chương 8:
Lợi dụng lúc quay đầu lại, Kiều Vi nh chóng nhét chiếc bút ghi âm vào túi áo vest của . Đây là mẫu mới cô vừa mua, ều khiển từ xa và truyền dữ liệu theo thời gian thực.
Quay trở lại hội trường, MC tuyên bố vũ hội bắt đầu.
Chu Minh Viễn lịch thiệp mời Kiều Vi nhảy ệu đầu tiên.
Âm nhạc vừa vang lên, ện thoại của rung nhẹ.
Kiều Vi liếc màn hình sáng lên:
“Em vào phòng chờ trước” vẫn là tin n từ "Tổng giám đốc Vương".
Khi ệu nhảy kết thúc, Chu Minh Viễn nói vào nhà vệ sinh.
Kiều Vi ngồi ở một góc, mở ện thoại nghe âm th truyền về từ bút ghi âm.
“… hôm nay chị ta đột nhiên lại tới?” giọng Lâm Yên đầy bất mãn.
“Kh biết, lẽ nghi ngờ …” Chu Minh Viễn thở hổn hển, “Nh lên, kh thể rời quá lâu…”
Tiếng vải chà xát, âm th hôn nhau, là giọng nũng nịu của Lâm Yên:
“ nói xem, em với chị ta, ai tốt hơn?”
“Đương nhiên là em …” Giọng Chu Minh Viễn mơ hồ, “ với cô sớm kh còn tình cảm…”
Kiều Vi tắt ện thoại, bước về phía nhà vệ sinh.
phụ nữ trong gương mặt tái nhợt, chỉ đôi môi đỏ rực nổi bật đến chói mắt.
Cô tô lại son, vừa quay thì suýt va vào Lâm Yên.
“Chị dâu.” Lâm Yên cười ngọt ngào, “ Chu đang tìm chị đ.”
Kiều Vi vết hôn trên cổ cô ta, khẽ nói:
“Bảo , th kh khỏe, về trước.”
Cô bắt taxi, kh đợi Chu Minh Viễn.
Về đến nhà, Kiều Vi mở máy tính, lưu bản ghi âm tối nay vào thư mục "Chứng cứ".
Thư mục này đã chiếm gần nửa ổ cứng.
Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa, tiếng mưa rơi lộp bộp vào kính như vô số tiếng chế giễu khe khẽ.
Kiều Vi đứng bên cửa, xe Chu Minh Viễn chạy vào khu chung cư.
Cô nh chóng leo lên giường, giả vờ ngủ.
Chu Minh Viễn nhẹ nhàng bước vào nhà, ở trong phòng tắm lâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi cuối cùng cũng lên giường, Kiều Vi quay lưng lại , mở mắt trừng trừng chờ trời sáng.
10.
Sáu giờ mười lăm sáng, tiếng động từ bếp khiến Kiều Vi tỉnh giấc.
Cô mở mắt, th trên tủ đầu giường đặt một ly nước mật ong còn bốc hơi, nghi thức buổi sáng kh bao giờ thay đổi của Chu Minh Viễn.
Kiều Vi ngồi dậy, dưới ly nước là một mảnh gi ghi chú:
“Vợ yêu, hôm nay c tác, tối kh ăn với em được. Yêu em.”
Nét chữ gọn gàng, cuối dòng còn vẽ một trái tim nhỏ.
Cô cầm ện thoại, mở khóa màn hình.
Phần mềm theo dõi hiển thị xe Chu Minh Viễn đang đỗ tại khu "Nhã Duyệt Cư" ở phía đ thành phố, nơi Lâm Yên sinh sống.
Kiều Vi chụp màn hình lưu lại, mở album ảnh trên mây.
Trong ảnh đồng bộ tối qua, một bức selfie của Lâm Yên mặc áo sơ mi của Chu Minh Viễn, nền ảnh là gương phòng tắm khách sạn, phản chiếu gương mặt nghiêng của một đàn đang ngủ trên giường.
Kiều Vi xóa lịch sử trình duyệt trên ện thoại, dậy rửa mặt.
Lúc ngang qua phòng làm việc, cô dừng bước.
Cặp tài liệu của Chu Minh Viễn để trên bàn, khóa kéo chưa kéo kín.
Cô đeo găng tay, nhẹ nhàng mở ra.
Bên trong là một xấp tài liệu được sắp xếp ngăn nắp, trên cùng là gi tờ đăng ký ý định mua nhà.
Tên mua còn để trống, nhưng địa chỉ nhà đất lại chính là khu biệt thự ven hồ mà Lâm Yên vẫn hay nhắc đến.
Kiều Vi dùng ện thoại chụp lại từng trang, để lại nguyên vẹn như cũ.
Đang ăn sáng thì Chu Minh Viễn gọi ện:
“Vợ ơi, đến sân bay .”
Tiếng loa phát th sân bay vang lên ở nền, nhưng Kiều Vi tinh ý nghe được tiếng cười khẽ của một phụ nữ.
“Đi đường bình an.” Kiều Vi nhấp ngụm cà phê, “M giờ hạ cánh? Em ra đón.”
Đầu dây bên kia khựng lại một giây:
“Kh cần đâu, c ty sắp xếp đón . thể sẽ về muộn, em nghỉ sớm nhé.”
Cúp máy, Kiều Vi mở máy tính.
Hòm thư một email từ thám tử tư, đính kèm là video camera giám sát tại quầy lễ tân khách sạn tối qua, nơi Chu Minh Viễn và Lâm Yên đăng ký phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.