Ly Hôn Xong Đại Lão Toàn Cầu Quỳ Gối Hoan Nghênh - Vân Vô Song, Mặc Thế Tước
Chương 165: Cô nhất quyết muốn bị vả mặt, vậy tôi thành toàn cho cô
Vân Vô Song đang định đ.á.n.h trả thì một tiếng quát lạnh vang lên.
"Dừng tay!"
Động tác của Lý Tiêu Hinh cứng đờ, bắt gặp đôi mắt đen lạnh lẽo của Mặc Thế Tước, tim run lên, nỗi sợ hãi tự nhiên sinh ra.
Trong lòng cô ta nén một cục tức, kh cam tâm tình nguyện thu tay về.
Mặc Thế Tước là cô ta kh đắc tội nổi, cô ta chỉ thể tạm thời tha cho Vân Vô Song.
Cô ta kh tin Mặc Thế Tước thể khôi phục camera giám sát, đến lúc đó vẫn thể buộc tội Vân Vô Song.
Khiến Vân Vô Song thân bại d liệt, bị đuổi khỏi học viện múa một cách t.h.ả.m hại, bị toàn mạng phỉ nhổ.
"Viện trưởng, camera giám sát đã khôi phục xong chưa?" Vân Vô Song thần sắc bình thản hỏi.
Nếu Mặc Thế Tước kh làm được, thì cô sẽ tự ra tay.
Khôi phục camera giám sát đối với cô chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, loáng cái là xong.
Sắc mặt Mặc Thế Tước lộ ra vài phần âm trầm, khôi phục camera giám sát là , Vân Vô Song hỏi viện trưởng tác dụng gì.
"Camera giám sát đã khôi phục xong , là mọi hiểu lầm em." Viện trưởng cười híp mắt nói.
Bà đã nói mà, nhân tài ưu tú như Vân Vô Song, thể là kẻ trộm.
Hơn nữa Vân Vô Song chuyện gì dường như cũng kh giấu được, ng cuồng đến mức yêu ghét ai đều viết hết lên mặt.
Một kh giấu được chuyện trong lòng như vậy, làm thể làm chuyện xấu này.
"Đã em kh kẻ trộm, vậy em bắt đầu tát đây."
Vân Vô Song cười đưa bàn tay ra, lắc lắc trước mặt mọi , khá cảm giác tiểu nhân đắc chí, khiến ta cảm th gợi đòn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mặc Thế Tước ngồi trên xe lăn, giây trước còn hơi kh vui, giây sau th cô như vậy, bỗng nhiên muốn cười, tâm trạng lập tức thoải mái.
"Bắt đầu tát cái gì?" Viện trưởng ngơ ngác, kh hiểu ý cô là gì.
Vân Vô Song cười đáp: "Họ cá cược với em, nếu em là kẻ trộm, em chịu mỗi bọn họ một cái tát, ngược lại, họ mỗi chịu em một cái tát, nhưng mà..."
Cô kéo dài giọng, chỉ vào Lý Tiêu Hinh: "Vị này đặt cược hơi lớn, cô ta cược với em mười cái tát."
"Các... các em thể..." Viện trưởng đang định phê bình giáo d.ụ.c họ chơi trò cá cược này trong học viện múa, nhưng lời chưa nói hết đã bị Mặc Thế Tước cắt ngang.
"Cược nhỏ vui vẻ." Môi mỏng của Mặc Thế Tước khẽ mở, thốt ra bốn chữ.
Viện trưởng lập tức nuốt hết những lời phê bình định nói vào bụng, cười nói: "Mặc thiếu nói , bây giờ áp lực đều lớn, đúng là cần thư giãn một chút, trò đùa nhỏ này kh vấn đề gì."
Lúc này, Lý Tiêu Hinh ra hiệu cho kẻ nịnh bợ A, cô ta hiểu ý, lập tức đứng ra.
"Em kh phục! Viện trưởng, cô nói camera giám sát khôi phục , kh mang ra cho mọi xem? Nếu kh làm xác nhận vòng tay của em kh do Vân Vô Song trộm?"
Kẻ nịnh bợ A bất bình lại vô cùng tủi thân, dường như một lòng chỉ muốn đòi lại c bằng cho .
"Em kh phục?" Viện trưởng vốn đang tươi cười, sắc mặt lập tức tràn đầy vẻ chán ghét, "Em còn dám kh phục!"
Viện trưởng tức giận trừng mắt cô ta, vẻ mặt uy nghiêm.
"Em... em chỉ muốn đưa kẻ trộm ra trước pháp luật, em lỗi gì? Viện trưởng cô muốn bao che cho Vân Vô Song kh?" Kẻ nịnh bợ A khóc lên, dáng vẻ tủi thân đáng thương.
"Em vừa ăn cướp vừa la làng còn giả vờ đáng thương nữa chứ! Nếu kh xem camera giám sát đã được khôi phục, cũng bị diễn xuất này của em lừa !" Viện trưởng càng nói càng tức.
Từng một kh lo nghiên cứu vũ đạo, cứ thích theo con đường tà đạo, làm cho học viện múa chướng khí mù mịt.
Còn suýt khiến bà oan uổng cho tốt, thực sự đáng hận!
"Em nói bao che? Được thôi... vốn còn muốn giữ cho em chút thể diện, đã em cứ muốn cầu được ước th (muốn bị vả mặt thì được vả mặt), vậy thành toàn cho em."
Chưa có bình luận nào cho chương này.