Ly Hôn Xong Đại Lão Toàn Cầu Quỳ Gối Hoan Nghênh
Chương 38: Tâm quyện tình nguyện làm nô tài cho cậu ấy
Bãi đậu xe bệnh viện.
"Vân tiểu thư."
Vân Vô Song còn chưa kịp mở cửa xe thì đã nghe th một giọng nói khá quen thuộc vang lên từ phía sau. Là Thẩm Gia Nhiên.
Cô quay đầu lại, quả nhiên th Thẩm Gia Nhiên đang đẩy Mặc Thế Tước tới.
"Thật khéo quá, lại gặp ở bệnh viện ." Thẩm Gia Nhiên cười nói.
Họ đến bệnh viện là để tìm Trương lão, muốn nghe ngóng tin tức về thần y "Kẻ Thù Của T.ử Thần". Nhưng Trương lão cũng kh biết vị thần y đó là ai. Bất kể họ đưa ra ều kiện gì, Trương lão đều kh hề d.a.o động, chỉ nói rằng ngay cả muốn tìm cũng kh tìm được.
"Đúng là trùng hợp thật. Hai đến thăm bệnh hay là khám thế?" Ánh mắt Vân Vô Song rơi trên đôi chân của Mặc Thế Tước.
Nếu là khác cứ chằm chằm vào đôi chân như vậy, mặt Mặc Thế Tước chắc c đã u ám đầy mây đen . Nhưng Thẩm Gia Nhiên nhận ra, trước cái mạnh bạo kh hề né tránh của phụ nữ này, Mặc Thế Tước lại chẳng hề tỏ ra tức giận.
"Thăm bệnh." Mặc Thế Tước khẽ mở đôi môi mỏng, nói dối một câu nhẹ nhàng. Đôi mắt lãnh đạm của ta lướt qua cổ của Vân Vô Song một cách đầy ẩn ý.
"Ồ." Vân Vô Song gật đầu, cũng thản nhiên nói dối mà mắt kh hề chớp l một cái: " cũng vậy, tiện đường thăm một bạn."
Lời của cô là thật giả lẫn lộn, đúng là cô đến gặp bạn cũ Trương lão, nhưng kh là bệnh nhân.
"Vân tiểu thư, cổ thế? lại một vết hằn đỏ vậy?" Lúc này Thẩm Gia Nhiên mới chú ý đến cổ cô, tò mò hỏi thăm.
Vân Vô Song theo bản năng đưa tay che cổ, khẽ gãi gãi, cười gượng gạo: "Hôm nay lúc thử khăn quàng cổ, kh cẩn thận nên bị siết vào thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh/chuong-38-tam-quyen-tinh-nguyen-lam-no-tai-cho-cau-ay.html.]
"Hửm? Khăn quàng cổ?" Thẩm Gia Nhiên nhíu chặt mày.
Thời tiết này mà thử khăn quàng cổ? Dù ều hòa thì cũng thể giải thích được là thích thì thử thôi, nhưng vết đỏ trên cổ cô thế nào cũng kh giống bị khăn siết. giống như là...
Thẩm Gia Nhiên chợt nhận ra ều gì đó, vết này giống dấu vết bị ta bóp cổ thật mạnh hơn. Dựa vào thân thủ của cô mà xét, thể khiến cô cam tâm tình nguyện để bị bóp cổ thì chỉ thể là chồng cũ của cô mà thôi. Nếu là kẻ thù thân thủ giỏi hơn cô, thì chắc c trên những vết thương khác nữa, chứ chẳng kẻ thù nào trả thù mà lại chỉ thích bóp cổ ta như vậy.
"Ừm. hẹn ăn với bạn , xin phép trước." Vân Vô Song chào hỏi xong liền lái xe rời .
Thẩm Gia Nhiên theo bóng xe đã xa, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Rõ ràng trên cổ là vết bóp, thế mà lại bảo là bị khăn quàng siết."
hơi khom đầy vẻ hóng hớt, phấn khích nói với Mặc Thế Tước: "Tớ dám đ.á.n.h cược là Hứa Cảnh Đình đã bóp cổ . nói là yêu Hứa Cảnh Đình thật lòng đ, đã bị đá ra khỏi nhà thành vợ cũ mà vẫn còn nghĩ cho như vậy."
"Cổ bị bóp thành ra thế kia mà vẫn còn bao che cho Hứa Cảnh Đình, đúng là quá thâm tình. là một phụ nữ tốt và ưu tú, Hứa Cảnh Đình căn bản kh xứng với , tớ th..."
ta cứ luyên thuyên mãi kh ngừng, cho đến khi bị một cái lạnh lùng của Mặc Thế Tước cắt ngang lời định nói tiếp. Nếu kh, ta thể nói nhảm mãi kh dứt mất.
"Kh nói thì kh nói, lại tớ kiểu đó." Thẩm Gia Nhiên bất lực bế lên ghế sau xe, thu dọn xe lăn lại.
Vừa ngồi vào ghế lái, ta liền ngửa cổ than thở: "Số kiếp nô tài khổ quá mà."
Mặc Thế Tước ở ghế sau kh phản ứng gì, Thẩm Gia Nhiên quay đầu lại thì th đã nhắm mắt dưỡng thần .
"Chán thật." Thẩm Gia Nhiên nhún vai, khởi động máy. ta hoàn toàn cam tâm tình nguyện làm "nô tài" cho Mặc Thế Tước. Nếu lúc trước Mặc Thế Tước kh vì bảo vệ ta thì đã kh bị thương nặng đến thế. Cái mạng này của ta là do Mặc Thế Tước ban cho, chăm sóc Mặc Thế Tước cả đời cũng là lẽ đương nhiên.
Trong xe yên tĩnh được một hồi, Mặc Thế Tước đột nhiên mở đôi mắt lạnh lùng lãnh đạm ra, đôi môi mỏng mím chặt thốt ra m chữ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.