Mãi Mãi Không Rời
Chương 2:
Chúng chuẩn bị cắt lưỡi hoặc là đ.á.n.h gãy tay chân , bắt ra đường ăn xin kiếm tiền cho bọn chúng.
Nhưng may mắn.
Vào đêm trước khi bọn chúng chuẩn bị hành động, được tốt bụng cứu và được đưa đến trại trẻ mồ côi.
Sau này, chập chững lớn lên, học.
Tìm một c việc bình thường, miễn cưỡng thể nuôi sống bản thân.
Mọi vẫn thường xuyên gọi là đồ ngốc.
Nhưng thật ra, chỉ sống cuộc sống đơn giản và mộc mạc hơn những bình thường mà thôi.
Chỉ là cứng đầu đã kh còn chút hy vọng nào.
Tần Cửu Xuyên cũng nói như vậy.
"Ai nói tiểu Ly của chúng ta là đồ ngốc vậy?"
vuốt ve khuôn mặt , nhẹ nhàng hôn và dịu dàng dỗ dành :
"Tiểu Ly của chúng ta biết làm việc, biết kiếm tiền, còn biết nấu món trứng xào cà chua ngon, cực kỳ ích đ nhé."
Mỗi lần nói như vậy, đều cảm th vui.
Điều sợ nhất là mọi sẽ nghĩ rằng vô dụng.
Mà lần nào Tần Cửu Xuyên cũng sẽ cẩn thận dùng những ều nhỏ nhặt nhất,
Ra sức thuyết phục rằng Khương Ly kh kẻ ngốc, cũng kh là đồ vô dụng.
Giống như vào lần đầu tiên học may vá.
Tần Cửu Xuyên đã đặc biệt kho tròn ngày đó trên lịch.
Sau đó, nắm tay viết một hàng chữ nhỏ màu đỏ bên cạnh: “Ngày kỷ niệm Khương Ly học may!"
Lúc này, cúc hơi lệch trên áo sơ mi của .
kh nhịn được mà cảm th hơi xấu hổ.
muốn tháo ra may lại cho .
Nhưng lại quên mất đã c.h.ế.t .Ngón tay của giống như ánh sáng trong suốt, xuyên qua cái cúc áo đó.
đã c.h.ế.t , đứa con của và Tần Cửu Xuyên cũng đã c.h.ế.t .
chậm rãi cúi đầu, th bản thân đã biến thành hồn ma.
Bụng vẫn còn gồ to lên.
Nhưng đứa bé bên trong đã kh còn cử động nữa.
"Tần Cửu Xuyên....."
lẩm bẩm tên , nhớ lại những uất ức chịu lúc trước, cũng kh để ý đến đứa bé nữa mà chỉ biết khóc.
Nhưng lại kh thể khóc, thậm chí còn kh cả nước mắt.
tủi thân, lại vươn tay ra, cố ôm l .
Nhưng cả lại xuyên qua cơ thể .
"Lần này về Hồng K là vì một chuyện."
Từ lúc xuống máy bay, Tần Cửu Xuyên vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng.
“Rốt cuộc là chuyện lớn gì lại thể qu rầy ngài Tần vậy?”
“Đúng vậy ngài Cửu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Những xung qu đều tỏ vẻ vô cùng sợ hãi.
Tần Cửu Xuyên chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve cúc áo xiêu vẹo trên áo.
Giọng nói bình tĩnh, giọng trầm nói rõ từng chữ:
"Ba năm trước, đã kết hôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mai-mai-khong-roi/chuong-2.html.]
“Nhưng hai ngày trước, vợ đã mất tích. "
Tần Cửu Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y, đột nhiên ngẩng đầu những trước mặt.
Vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, trong đôi mắt là cơn giận như sóng gió cuộn trào, cực kỳ tàn bạo.
“Lúc mất tích, cô đang m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng.”
Tần Cửu Xuyên nói xong lời này, đôi môi mỏng nở nụ cười nhẹ.
Giọng nói của cũng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút, thậm chí thể nói là bình tĩnh.
“Việc đầu tiên, tìm ra cô vẫn còn khỏe mạnh dẫn về cho .”
“Việc thứ hai, tìm cho ra kẻ nào đã làm chuyện này, Tần Cửu Xuyên sẽ tự tay lột da kẻ đó.”
Lúc Tần Cửu Xuyên bước xuống chiếc xe Volkswagen màu đen bình thường.
Thì trời đã gần sáng.
kh thay quần áo, vẫn mặc bộ quần áo cũ rẻ tiền kia.
Cũng kh dẫn theo ai cả, chỉ một .
đứng trước cánh cổng sắt được chạm khắc tinh xảo, tr vẻ sa sút tinh thần.
bay theo từ trên xe xuống, ngơ ngác “Ngôi biệt thự” trước mặt.
Hóa ra đây là nhà của bố mẹ ruột .
Cánh cửa mở ra, lúc Tần Cửu Xuyên bước vào.
th một cô gái trẻ trung xinh đẹp, đang lau nước mắt, nh ch.óng bước ra đón.
sửng sốt, chằm chằm cô ta.
Đây hẳn là cô con gái nuôi tên Chân Châu mà bố mẹ đã nói.
Nhưng kh ngờ cô ta lại xinh đẹp như vậy.
ngơ ngác đứng yên tại chỗ, cho đến khi Tần Cửu Xuyên bước đến trước mặt cô ta.
kh thể kh theo lực hút kia, cũng theo kịp .
“ rể.”
Đôi mắt Chân Châu đỏ hoe, sau khi nghẹn ngào kêu một tiếng, nước mắt từ từ rơi xuống.
kh nhịn được trợn tròn mắt, há hốc mồm.
một cô gái thể khóc đẹp đến mức khiến ta đau lòng như vậy?
Kh giống như , những lúc bị xem thường hay bị bắt nạt thì chỉ biết khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Mỗi lần khóc, nước mắt nước mũi đều lấm lem lên quần áo của Tần Cửu Xuyên, tr kh hề đẹp.
kh nhịn được mà Tần Cửu Xuyên.
Vẻ mặt vẫn bình tĩnh, chỉ lịch sự Chân Châu dời tầm mắt.
“Bố mẹ thế nào ?”
“Sau khi nghe tin chị gái mất tích, mẹ đã ngất xỉu...”
Chân Châu nghẹn ngào nói khẽ: “Ba mẹ đang chờ ở bên trong, để em dẫn rể vào.”
“Ừ, làm phiền cô.”
Tần Cửu Xuyên theo Chân Châu vào nhà.
Lúc Chân Châu quay , giơ tay lau nước mắt, kh cẩn thận bị trẹo chân.
th Tần Cửu Xuyên vươn tay ra, vững vàng đỡ được cô ta: "Cẩn thận."
Chân Châu vội vàng đứng vững, hai má đỏ ửng, cô ta hơi xấu hổ nói khẽ: “Em cảm ơn rể.”
Tần Cửu Xuyên giơ tay ra hiệu cho cô ta dẫn đường.
Bước hai bước vòng qua một cây hoa, thì đã kh rõ bóng nữa.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.