Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 217: Đồ trời đánh

Chương trước Chương sau

Mắt bà nội hơi sáng lên, đúng , nếu hai vị quan sai kia dễ nói chuyện, thể nhờ họ tra giúp gi th hành.

Nếu xác định được Viên Sơn Xuyên kh gi th hành xa, thì phạm vi tìm kiếm ít nhất cũng thu hẹp lại trong vòng trăm dặm.

Thư Dư th bà nội đã bình tâm lại, liền kh nói thêm nữa: “Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy nhé? Trời cũng kh còn sớm, chúng ta ăn cơm xong nghỉ ngơi sớm thôi ạ.”

Bà nội gật đầu, l lại được chút tinh thần, cùng Thư Dư vào bếp.

Thư Dư ăn cơm cùng bà xong, ngủ mới trở về phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, bà nội lùa hết gà trong sân vào lồng, lại mang theo những món đồ hôm trước chưa kịp l , lên xe la, chuẩn bị đến huyện lỵ.

Vừa mới lên xe, đã th Lộ Tam Trúc lảo đảo từ ngoài vào, tr như chưa ngủ tỉnh.

Bà nội giật , hỏi : “Lão Tam, con cả đêm kh về à?”

Lộ Tam Trúc ngáp một cái: “Chứ nữa? Hôm qua mẹ chẳng bảo mẹ bọn nhỏ nói con hỏi thăm tin tức của em rể Tư ? Con bận muốn c.h.ế.t đây.”

Bà nội vô cùng ngạc nhiên, cái thằng lười biếng này thế mà cũng ngày vì một câu nói của bà mà tận tâm tận lực như vậy.

Bà từ trên xe la bước xuống, đến trước mặt vỗ vỗ cánh tay: “Vất vả cho con , về nghỉ ngơi cho khỏe .”

Lộ Tam Trúc gật đầu, khóe mắt liếc th Thư Dư, đột nhiên loạng choạng, tr như sắp ngất: “Mẹ, mẹ yên tâm , con bạn bè nhiều, chắc c sẽ sớm tin tức thôi.”

Nói xong, lướt qua bà nội, lảo đảo đến trước mặt Thư Dư: “A Dư à, con xem dạo này tam thúc gầy kh? Dạo này đúng là mệt quá.”

Bà nội: “...” Đồ trời đánh, bà kh đứa con trai như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-217-do-troi-d.html.]

Thư Dư buồn cười, đưa cho một miếng thịt: “Thím Ba làm cho chú món gì ngon mà ăn, bồi bổ cho khỏe nhé.”

Lộ Tam Trúc tức thì phấn chấn lên, cầm miếng thịt tung tăng chạy về nhà, đến khóe mắt cũng kh thèm liếc bà nội một cái.

Bà nội tức đến bật cười, chỉ vào bóng lưng nói với Thư Dư: “Cái đồ ch.ó c.h.ế.t này, ta quả nhiên kh nên hy vọng quá nhiều vào nó.”

“Bà nội, tam thúc cứ như vậy đ, bà đừng chấp nhặt với chú làm gì. Chúng ta lên xe về huyện lỵ thôi ạ.”

Bà nội hít một hơi thật sâu, vịn tay Thư Dư, một lần nữa lên xe la.

Thư Dư nh chóng đ.á.n.h xe về phía huyện lỵ. Biết bà nội đang chút nóng lòng, cô cũng kh trì hoãn, trên đường cũng nh hơn một chút.

Vì vậy, khi trên đường gặp Đường Văn Khiên và Đường mẫu, cô cũng kh dừng lại.

Đường mẫu chiếc xe la quen thuộc của nhà họ Lộ vụt qua, mày hơi nhíu lại: “Nó kh th chúng ta à? Hôm qua con còn nói nhà họ tốt lắm, vô lễ như vậy, tốt ở chỗ nào.”

Đường Văn Khiên chút kinh ngạc mẹ : “Mẹ, trước đây những khác trong thôn ngồi xe bò vào thành, cũng đâu nhất định chào hỏi chúng ta.”

Đường mẫu bị nghẹn lời, thật ra Đường Văn Khiên nói vẫn còn khách sáo.

nói là, trước đây dân làng th họ đều sẽ chào hỏi. Dù Đường Văn Khiên cũng là tú tài duy nhất trong thôn, lại còn đỗ từ khi còn trẻ, đây là một niềm tự hào vô cùng lớn đối với thôn Thượng Thạch.

Nhưng khi họ chào hỏi Đường Văn Khiên và Đường mẫu, Đường mẫu về cơ bản đều kh phản ứng gì.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Là mẹ của một tú tài, Đường mẫu chút cao ngạo.

Thứ nhất, bà một đứa con trai tài giỏi như vậy, cao ngạo cũng là bình thường. Thứ hai, từ khi Đường Văn Khiên đỗ tú tài, kh ít muốn lợi dụng, nhờ Đường Văn Khiên giúp đỡ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...