Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 273: Thư Dư đá người xuống nước
Thư Dư vừa theo thư sinh về phía hồ sen, vừa nghe ta kể lại đầu đuôi câu chuyện.
“Thực ra cụ thể xảy ra như thế nào chúng cũng kh biết. Lúc chúng và Đường đang làm thơ, đột nhiên nghe th tiếng la hét, nói bị đẩy xuống nước, còn kh cho ta lên bờ.”
“Chúng liền vội vàng chạy qua xem, kh ngờ Đường lại nhận ra bị đẩy xuống nước, nói là một vị thúc bá cùng thôn. Đường liền vội tiến lên ngăn cản, nhưng đối phương bảy , ba gã c t.ử bột còn mang theo bốn tên hầu. Sau khi họ đẩy Lộ tam thúc xuống nước, m tên hầu liền cầm gậy tre đứng bên bờ xô đẩy, chỉ cần Lộ tam thúc bơi vào bờ là họ lại dùng gậy tre đ.á.n.h tiếp.”
“Nếu kh chúng đều là tú tài ở đây, m gã c t.ử bột đó cũng sẽ kh khách khí với chúng . Đường hỏi họ tại lại làm vậy, họ nói Lộ tam thúc đã đắc tội với họ. Cụ thể đắc tội thế nào cũng kh nói, chỉ lặp lặp lại bảo chúng đừng xen vào chuyện của khác.”
“Sau đó một cô nương chạy ra khóc lóc nói, là vì cô mà Lộ tam thúc mới bị họ đẩy xuống.”
Bước chân Thư Dư kh ngừng, nghe đến đây liền sững lại một chút: “Cô nương? Là ai?”
thư sinh lại lắc đầu: “Kh biết, còn chưa kịp nghe rõ, Lộ tam thúc đã hét về phía chúng , bảo chạy nh đến đây tìm cô đến cứu .”
ta nói dừng một chút, nhỏ giọng nói: “Nhưng đối phương hùng hổ như vậy, vừa đã biết kh dễ đắc tội. Chú Ba của cô tìm cô, là bảo cô tìm thêm vài kh?”
Thư Dư bước nh hơn: “Kh , chỉ bảo đến cứu thôi.”
thư sinh chút ngơ ngác, hả?
Trong lúc hai nói chuyện, đã đến hồ sen mà thư sinh nói.
Rừng hoa đào này chiếm diện tích lớn, vì vậy hồ sen bên trong cũng kh nhỏ, kh chỉ trồng nhiều sen, mà còn thể ngồi thuyền nhỏ hái sen, cũng là một hình thức giải trí được nhiều yêu thích.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-273-thu-du-da-nguoi-xuong-nuoc.html.]
Thư Dư từ xa đã th một đám vây qu ở đó, líu ríu nói gì đó.
Cô sải bước tiến lên, chen vào đám , quả nhiên th Lộ Tam Trúc đang chìm nổi trên mặt nước, căn bản kh dám bơi vào bờ.
Cũng may kỹ thuật bơi của ta tốt, nếu kh đã sớm chìm .
M gã c t.ử bột mà thư sinh nói đều đang đứng một bên cười ha hả. Đường Văn Khiên cố gắng nói chuyện với họ, lại bị một trong số đó đẩy sang một bên, căn bản kh thèm để vào mắt.
Bên cạnh Đường Văn Khiên còn đứng một , chính là cô nương mà thư sinh vừa nhắc đến.
Nhưng ều làm Thư Dư kinh ngạc là, cô nương này lại chính là Lan Hoa? Em họ con nhà bác cả?
Chẳng trách, ngay cả một biết sắc mặt, gặp rắc rối liền trốn xa như Lộ Tam Trúc lại dám đắc tội với m gã c t.ử bột.
Thư Dư về phía trước vài bước. Lộ Tam Trúc vốn đang ở khá xa, liếc mắt một cái đã th cô, lập tức vui mừng: “A Dư.”
Đường Văn Khiên và Lan Hoa đồng thời quay đầu lại, chạy về phía Thư Dư.
Lộ Tam Trúc thở phào nhẹ nhõm, Thư Dư ở đây, tức thì thêm tự tin, kh nói hai lời lại bơi về phía bờ.
Thế nhưng vừa bơi đến, cây gậy tre trong tay m tên hầu đã nhắm thẳng vào đầu . Lộ Tam Trúc tuy linh hoạt né được vài lần, nhưng vẫn bị đ.á.n.h trúng m cái.
Thư Dư xem mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cô kh nói hai lời lập tức lao về phía trước, thân ảnh nh như chớp, kh đợi ta phản ứng lại.
Thư Dư đột nhiên nhảy lên, một cước đá thẳng tên hầu đ.á.n.h hăng nhất xuống nước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.