Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 397: Đây là hàng ngoại quốc
Dưới ánh trăng, ba vật vẻ quen mắt nằm trong đất khiến mắt Thư Dư bỗng chốc vui mừng.
Đại Ngưu vẫn chưa th, chút tò mò nói: “Kh biết họ đào được thứ gì, tiếc là lúc nãy ta trốn ở chỗ xa quá, kh th rõ.”
Dừng một chút, lại nói thêm: “Chẳng trách họ nhất quyết đoạn tuyệt quan hệ với Tứ thúc, còn muốn thu hồi lại căn sân này, thì ra là vì trong sân cất giấu báu vật. Vậy thì…”
Lời của Đại Ngưu còn chưa nói xong, đã th Thư Dư ngồi xổm xuống, nhặt lên một vật nhỏ đen tuyền trên mặt đất.
“Đây là cái gì?” Một vật vừa đen vừa nhỏ như vậy, A Dư rốt cuộc làm mà th được? Lúc nãy đã trợn to mắt mà cũng kh th.
Thư Dư nhặt cả ba viên lên, đặt trong lòng bàn tay, cười nói: “Cái này, là hạt dưa.”
“Hạt dưa?” Đại Ngưu nhíu mày, “Hạt dưa đâu hình dạng này.”
Thư Dư lắc đầu: “Đây là hạt hướng dương, kh giống loại từng ăn.”
Hạt dưa ở thời đại này thực ra là hạt dưa hấu, hạt bí ngô, triều Đại Túc vẫn chưa hạt hướng dương.
Hạt hướng dương trong tay nàng bây giờ, rõ ràng là hàng ngoại quốc.
Hàng ngoại quốc đối với triều Đại Túc mà nói, quả thật thể gọi là báu vật.
“Hạt hướng dương này chính là một thứ tốt.” Thư Dư nhớ rằng, trong ghi chép về hạt hướng dương vào cuối thời Th, viết ‘mỗi cân giá trị ba bốn mươi tiền, hạt thể ép dầu.’
Ba bốn mươi tiền, đó chính là ba bốn lượng bạc.
Một cân ba bốn lượng, hạt dưa lại nặng cân, nếu trồng nhiều, một ngày kh kiếm được vài trăm đến hơn một ngàn lượng thì thật lỗi với món hàng ngoại quốc này.
Hơn nữa, trồng hoa hướng dương thể làm đất đai màu mỡ, thân cây đốt thành tro, thêm nước đun sôi thể chế ra kiềm, dùng thay xà phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-397-day-la-hang-ngoai-quoc.html.]
Hoa hướng dương còn thể ép dầu, một mẫu đất thể thu hoạch khoảng 50 đấu hạt, mỗi đấu thể ép được một thăng dầu.
Hoa hướng dương nhiều loại, còn thể làm ểm tham quan giống như rừng hoa đào ở huyện thành.
Kh được, kh thể nghĩ nữa, nghĩ nữa là kh khống chế được ngón tay đang ngứa ngáy của .
Thư Dư lắc đầu, thở ra một hơi, hạ thấp giọng nói với Đại Ngưu: “Thứ này thể trồng được, để sau ta thử trồng xem. Viên lão đại kh nói kh biết thứ này ? Kh , ta biết. Để sau chúng ta đợi mang lên huyện thành bán thì tìm đến mua lại.”
Đại Ngưu trợn to hai mắt: “Đây thật sự là báu vật à?”
“Ừm, nhưng biết thứ này chắc kh nhiều đâu.” Kh, nói là, cả triều Đại Túc này, biết lẽ cũng chẳng m ai.
Đại Ngưu nhếch môi cười, A Dư nhà họ đúng là kiến thức rộng rãi.
Thư Dư cẩn thận cất ba viên hạt hướng dương : “Được , đã biết bí mật của cái sân này, chúng ta thôi.”
“Ừm.”
Hai che giấu sơ qua dấu chân bên cạnh hố đất đã đào, sau đó liền trèo qua tường, rời khỏi sân nhà họ Viên, nh đã về đến thôn Thượng Thạch.
Vận may của họ khá tốt, vừa đến đầu thôn, trên đỉnh đầu đã lách tách rơi vài giọt mưa.
Th cơn mưa này, Thư Dư ngược lại thở phào nhẹ nhõm: “Cơn mưa này đến đúng lúc, m dấu chân của chúng ta vừa hay bị rửa trôi .”
Mặc dù trước khi , họ đã che giấu một chút, nhưng làm việc vào nửa đêm thật sự kh tiện, ai biết ngày mai khi vợ chồng Viên lão đại qua đó, ra được ều gì khác thường kh.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Th mưa càng lúc càng lớn, Thư Dư tăng tốc chạy lên.
“Đại Ngưu ca, ta về trước đây, cũng mau về nhà , chuyện gì, đợi trời sáng hẵng nói.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.