Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 460: Nhưng bà ta suýt nữa đã giết tôi
Cai ngục cười: “Được, dù họ cũng cho chút tiền c, chút việc nhỏ này ta vẫn thể giúp. Thôi, cô ăn cơm .”
Thư Dư “vâng” một tiếng, mở hộp thức ăn ra, th tầng trên hai món, một phần thịt kho tàu, một phần đùi vịt chiên giòn. Tầng dưới là một phần rau xào, một phần cơm trắng nén đầy và một bát c.
Cai ngục cười nói: “Chà, thức ăn kh tồi.”
Thư Dư nói nhỏ: “Cai ngục đại ca muốn dùng một chút kh? Phần thịt kho tàu này hơi đậm vị, kh thích lắm. Hơn nữa sức ăn của cũng nhỏ, phần thịt kho này cai ngục đại ca cứ cầm làm đồ nhắm.”
Cai ngục ra vẻ cô biết ều: “Vậy ta kh khách khí nhé, ta đoán ở nơi này cô cũng kh ăn nổi đồ béo ngậy như vậy.”
Ông ta vô cùng kh khách khí mà bưng phần thịt kho . Trước khi , ta liếc những trong phòng giam. Coi như nể tình ta tặng một bát thịt, ta thiên vị một chút cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vì vậy, ta nói với những bên trong: “Chúng mày đừng mà tr giành hay giở trò, lát nữa tao quay lại thu hộp cơm, nếu để tao th chúng mày bắt nạt nó, hừ, trước khi đày, tất cả đừng hòng ăn cơm. Tất cả mọi đều nhịn đói cho tao.”
nhà họ Thư trong lòng căm phẫn, nhưng kh dám lên tiếng.
Lúc này cai ngục mới ung dung rời , nhưng ta cũng kh xa. Dù kh th bóng dáng, nhưng từ phía này vẫn thể nghe th tiếng ta la hét: “Này, làm đĩa lạc rang, l thêm hai bầu rượu nữa, món thịt kho này tr kh tồi, làm đồ nhắm thì tuyệt.”
Nghe th tiếng nói gần như vậy, nhà họ Thư đến mắng Thư Dư cũng kh dám lớn tiếng.
Họ món ăn trước mặt Thư Dư, lại bát cơm c tựa nước vo gạo trong tay , suýt chút nữa thì tức hộc máu.
Kh chỉ gian phòng này, nữ quyến ở gian bên cạnh cũng vậy, nhíu mày mãi mà kh nuốt nổi một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-460-nhung-ba-ta-suyt-nua-da-giet-toi.html.]
Thư Dư thì lại ăn một cách ngon lành. Món ăn này kh biết ai làm, hương vị tuyệt.
Một lúc lâu sau, mới nghe th một giọng nói ảo não vang lên: “Tam , dù nữa, tổ mẫu cũng đã lớn tuổi. Tuy em kh cháu gái của Thư gia, nhưng về vai vế, tổ mẫu cũng là trưởng bối của em. Em ăn một trước mặt tổ mẫu và mẫu thân như vậy, là kh hay lắm kh?”
Thư Dư kh cần quay đầu lại cũng biết, nói là Nhị cô nương.
Vị Nhị cô nương này đến nước này mà vẫn còn muốn lợi dụng cô để kéo phe cánh cho .
Cô làm như kh nghe th. Nhị cô nương nhíu mày: “Tam …”
Thư Dư quay đầu lại, c.ắ.n đũa về phía lão phu nhân. Đừng nói, lão thái thái này lúc này tuy kh về phía này, nhưng bàn tay cầm bát lại kh hề nhúc nhích, tai cũng nghiêng về phía này, rõ ràng là cũng đang nghe.
Thư Dư nói nhỏ: “Nhưng bà ta suýt nữa đã g.i.ế.c .”
“Lúc đó tổ mẫu chỉ là nhất thời nóng giận, em cũng kh cả. Bây giờ mọi đều đã ra n nỗi này, so đo nữa cũng chẳng ý nghĩa gì, đúng kh? Qua hôm nay, tất cả đều đày đến Tây Nam. Em xem, em chỉ một , trên đường e rằng sẽ gian khổ. Em hiếu kính tổ mẫu, tổ mẫu tự nhiên cũng sẽ bảo vệ em, đến lúc đó em cũng kh đến mức cô đơn, kh l một giúp đỡ, kh?”
Nhị cô nương nói liếc về phía Đại cô nương, ý tứ rõ ràng, nếu ngươi kh tìm một chỗ dựa cho , chờ đến lúc đày thì những ngày khổ sở của ngươi sẽ đến.
Thư Dư vẫn chút khâm phục cô ta. Lời này nói ra kh gì sai, hơn nữa cô ta biết cách c kích vào ểm yếu của khác.
Nếu cô là Thư Dư của trước kia, thật sự sẽ tin cô ta.
Đáng tiếc…
Thư Dư hít một hơi thật sâu: “Nhưng bà ta thật sự suýt nữa đã g.i.ế.c .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.