Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 472: Cắt cho cha mẹ cô miếng thịt
Nhưng chuyện này kh là Lộ Tam Trúc đã thay đổi tính nết. ta nói với Lương thị rằng, đó là vì ta biết xa tr rộng, kh thể vì một miếng ngọc bội tr vẻ kh đáng giá mà mất c việc một lượng bạc mỗi tháng, kh đáng.
Đương nhiên, những lời như vậy thì kh cần nói ra.
Lương thị tiếp tục: “Cho nên mới nói, bỏ c sức thì sẽ thu hoạch.”
Bà Lộ mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?”
“Chuyện là, mẹ ơi.” Lương thị tủi thân. “Mẹ xem Tam Trúc đã lĩnh lương hai lần , còn con làm túi thú b lâu như vậy mà chưa được phát một đồng nào. Con kh tiền mang về nhà, kh ngẩng đầu lên được với Tam Trúc.”
Bà Lộ: “…”
Bà xoa xoa thái dương: “Được , ta tính tiền c cho cô. Vừa hay, hôm nay ở cửa hàng, Lão Nhị ở đây.”
Lương thị sướng rơn, cô ta chính là nhắm đúng cơ hội này mới đến cửa hàng.
Bà Lộ bảo Lộ Nhị Bách l sổ sách ra, xem từ lúc Lương thị bắt đầu làm túi thú b đến giờ, tổng cộng đã bán được bao nhiêu cái, giá cả thế nào, tính toán ra đưa cho cô ta mang về.
Thực ra bà Lộ cũng kh cố ý kéo dài như vậy mới phát lương. Trước đó là vì túi thú b Lương thị làm còn chưa mang ra cửa hàng bán. Sau này bán được thì tiền, nhưng bà Lộ lại định dồn đến giữa tháng mới phát cho dễ nhớ.
Kết quả đến giữa tháng, A Dư lại nói muốn xa.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bà Lộ sợ lộ phí của cô kh đủ, liền l hết tiền trong nhà ra cho vào túi tiền để cô mang theo.
Phần tiền c của Lương thị, đương nhiên cũng đành hoãn lại.
Cũng may, hôm qua mua hai bộ quần áo, cửa hàng lại tiền vào. Tiền c của Lương thị cũng kh cao, trả cho cô ta vẫn đủ.
Mắt Lương thị hơi sáng lên, cô ta ghé sát vào quầy, Lộ Nhị Bách mở sổ sách ra bắt đầu tính toán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-472-cat-cho-cha-me-co-mieng-thit.html.]
Chỉ là cô ta kh biết chữ, tuy sổ sách ghi chi chít nhưng cô ta chỉ nhận ra được m số một, hai, ba đơn giản, những chữ khác là mắt bắt đầu hoa lên.
Xem ra cho Đại Bảo học quả nhiên là đúng, sau này kiếm tiền cũng kh sợ bị ta lừa.
Sổ sách của Lương thị khá đơn giản, Lộ Nhị Bách chỉ một loáng đã tính xong.
“Tiền c của tam đệ , tổng cộng là 935 văn.”
Lương thị mừng rỡ kêu lên: “Nhiều vậy ?” Tiếc là kh đủ một lạng.
Bà Lộ bảo Lộ Nhị Bách l tiền cho cô ta. Lộ Nhị Bách l ra từng xâu tiền đồng, đếm đếm lại vẫn còn thiếu một chút.
Bà Lộ nghĩ một lát: “Cứ đưa cho nó một lạng , phần thừa thì trừ vào lần sau.”
Lương thị càng vui hơn, đây là lần đầu tiên cô ta dựa vào bản lĩnh của kiếm được một lạng bạc, tròn một lạng bạc đó, cảm giác thành tựu này quả thực quá phấn khích.
Cầm được bạc, Lương thị yên tâm hẳn.
Bà Lộ kh nhịn được dặn dò: “ bạc đừng chỉ nghĩ đến ăn, bây giờ Đại Bảo cũng học , học hành tốn kém lắm, sau này còn nhiều lúc tiêu đến.”
“Mẹ yên tâm, con ủng hộ Đại Bảo học. Con còn mong sau này nó thi đỗ tú tài, cử nhân nữa cơ.” Còn chuyện làm đầu bếp lần trước, kh thể nào, tuyệt đối kh thể nào. “Vừa hay ngày mai nó được nghỉ, con sẽ dẫn nó mua hai quyển sách.”
“Ngày mai nó nghỉ à?” Bà Lộ hỏi.
Lương thị gật đầu: “Đúng vậy, thế ạ?”
“Vậy con dắt Đại Bảo về nhà ngoại một chuyến , cắt miếng thịt mang qua cho cha mẹ con.”
Lương thị mặt đầy kinh ngạc: “Mẹ, mẹ nói gì vậy? Dựa vào đâu mà mang thịt cho họ?” Tiền cô ta kiếm được, dù mua thịt cũng là để ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.