Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 52: Ân oán cá nhân
M dân làng trong sân tiến về phía Thư Dư, hăm dọa: “Này con bé nhà họ Lộ, mau bỏ rìu xuống, nếu kh đừng trách chúng kh nể mặt.”
“Vậy thì cứ thử xem.” Thư Dư đột ngột thu rìu lại, tung một cước đá văng Nguyễn lão đại bay thẳng về phía m dân làng đang tới. Cả đám ngã nhào chồng lên nhau, loay hoay mãi kh đứng dậy nổi.
Thư Dư lập tức thẳng vào nhà chính, vung rìu lên c.h.é.m một trận “loảng xoảng”.
Bà Nguyễn đau lòng như muốn nứt ra: “Mau ngăn nó lại, ai ngăn được nó lại kh?”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Trưởng thôn đến , mau lên, trưởng thôn đến !” la lớn.
Thư Dư đã phá tan hoang nhà chính, th sắp vào đến các phòng trong thì trưởng thôn thôn Nguyễn Gia được ta vội vã mời tới.
Thư Dư khựng tay lại, vác cây rìu lên vai thong thả bước ra ngoài.
Trưởng thôn Nguyễn cảnh tượng hỗn loạn mà hít một hơi khí lạnh, trừng mắt giận dữ quát Thư Dư: “Cô muốn làm gì? Thật sự cho rằng thôn Nguyễn Gia này kh , để cô đến đây làm càn vô pháp vô thiên thế này ?”
ghé sát vào tai trưởng thôn Nguyễn thì thầm: “Trưởng thôn, cô gái này chính là con bé thứ hai nhà Lộ Nhị Bách ở thôn Thượng Thạch bị bán ngày trước. Nó nói là đến báo thù.”
đó vừa nói vừa bĩu môi về phía bà Nguyễn, ý chỉ chính bà ta là kẻ đã bán cô.
Trưởng thôn Nguyễn sững , cơn giận cũng nguôi vài phần, thay vào đó là cái lườm sắc lẻm dành cho bà Nguyễn. Tất cả đều do bà ta gây nghiệt.
Bà Nguyễn đã vội vàng chạy tới đỡ hai đứa con trai dậy. Nguyễn lão nhị vừa đứng dậy, th trong sân toàn là nhà , kh nói hai lời liền vớ l cái cuốc dưới đất bổ thẳng vào mặt Thư Dư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-52-an-oan-ca-nhan.html.]
“Con r con c.h.ế.t tiệt, dám đ.á.n.h à, tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ bất hiếu nhà mày!”
Dân làng trong sân trơ mắt cái cuốc giáng xuống đầy hung hãn, ai n đều sợ hãi hít một hơi lạnh.
Thế nhưng Thư Dư chỉ nghiêng sang một bên nửa bước: “Vẫn chưa chừa à.” Nói cô bước lên vài bước, vòng ra sau lưng Nguyễn lão nhị, dùng cán rìu thúc mạnh vào lưng .
“Á…” Nguyễn lão nhị hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, mặt đập mạnh xuống bậc thềm, một chiếc răng cửa gãy lìa, m.á.u me đầy miệng.
‘Hít…’ Mọi trong sân đều bất giác cảm th buốt răng.
Trưởng thôn Nguyễn cau mày, đẩy hai dân làng bên cạnh một cái quát lớn: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau đỡ dậy.”
“Vâng, vâng.” Hai dân làng chút e dè liếc Thư Dư. Động tác vừa của cô quá gọn gàng dứt khoát, rõ ràng là một cao thủ.
Nguyễn lão nhị vừa khóc lóc gào thét vừa được đỡ sang một bên. Cảnh tượng này khiến Nguyễn lão đại đang định x lên cũng lùi lại hai bước, kh dám m động.
Th vậy, bà Nguyễn chỉ thể quay sang mách trưởng thôn: “Chú Ba ơi, chú làm chủ cho nhà cháu. Chú xem con r con này xem, nó phá nhà cháu ra cái thể thống gì. Nó hoàn toàn kh coi thôn Nguyễn Gia chúng ta ra gì, nói đến là đến, muốn đ.á.n.h là đ.á.n.h . Cháu dù cũng là bà ngoại của nó, nếu là khác thì chẳng đã…”
Trưởng thôn đau đầu: “Thôi được , vợ A Vượng, chị bình tĩnh lại đã, chuyện này sẽ xử lý.”
Lập tức hai phụ nữ đến đỡ bà Nguyễn sang một bên.
Lúc này trưởng thôn Nguyễn mới về phía Thư Dư, sắc mặt đột nhiên sa sầm: “Cháu hai nhà họ Lộ, ta biết trong lòng cháu uất ức, nhưng kh thể hành xử như vậy được. Cháu xem cháu đã biến nhà họ Nguyễn thành ra thế nào, chuyện này thôn Nguyễn Gia chúng ta sẽ kh bỏ qua dễ dàng đâu.”
“Cháu đã nói , cháu chỉ đến báo thù, đây là ân oán cá nhân. Nhưng nghe lời trưởng thôn nói, đang muốn nâng nó lên thành mâu thuẫn giữa hai thôn kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.