Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 621: Bị các đội khác bám theo
Nhị cô nương kinh ngạc trợn tròn mắt, kh dám tin Thư Dư.
Nàng ta biết ? nàng ta lại biết được?
Thư Dư chỉ cười với nàng ta, quay đầu khoác tay Đại Nha, nói: “Tỷ, chúng ta thôi, nãi ở nhà chắc đang sốt ruột chờ .”
Đại Nha gật đầu, nàng cũng liếc Nhị cô nương một cái. Đối với kẻ đã muốn hãm hại , nàng kh thể nảy sinh dù chỉ một chút thương hại, cho dù tr nàng ta sắp c.h.ế.t đến nơi, Đại Nha cũng cảm th đó là gieo gió gặt bão.
Hai tỷ rời , Nhị cô nương ngơ ngẩn theo bóng họ xa dần, ánh mắt ảm đạm, tuyệt vọng nằm vật ra giường.
Nàng ta biết, tiêu đời .
Cách đó kh xa, Nhị phu nhân nheo mắt về phía nhà kho, trong lòng thầm cười lạnh.
Bà ta cảm th, lẽ đã cho Nhị cô nương quá nhiều thời gian .
Hai tỷ Thư Dư trở về nhà, đến tối, ba tỷ nằm chung một giường thủ thỉ tâm sự.
Mãi đến khi Tam Nha kh chịu nổi cơn buồn ngủ mà , họ mới dừng lại. Thế nhưng, Đại Nha vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Thư Dư.
Thư Dư khó hiểu tỷ tỷ, Đại Nha lại cười cười, lắc đầu: “Kh gì.”
Hôm nay là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với nhà họ Thư, cũng là lần đầu tiên chứng kiến tình cảm lạnh nhạt của họ.
Sống trong một môi trường đấu đá gay gắt như vậy, Đại Nha gần như thể đoán được những gì A Dư đã trải qua.
Nàng vô cùng may mắn, vì A Dư đã trở về nhà, và họ đã nhận lại nhau.
Thư Dư cứ thế ngủ trong tư thế tay trái ôm Tam Nha, tay được Đại Nha nắm chặt.
Ngày hôm sau, nàng vẫn thức dậy chuẩn bị lên núi săn như thường lệ.
Đại Nha còn dậy sớm hơn nàng, đã cùng lão thái thái nấu xong bữa sáng.
Thư Dư mặc xong quần áo, hỏi tỷ tỷ: “Tỷ, hôm nay tỷ về huyện thành ?”
Đại Nha lắc đầu: “Kh về, ta ở lại đây một ngày, mai hãy về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-621-bi-cac-doi-khac-bam-theo.html.]
“Vậy được ạ, tối nay em sẽ cố gắng đổi một con thỏ hoang về.”
Đại Nha dặn dò nàng: “Đổi được thỏ hay kh kh quan trọng, quan trọng là con chú ý an toàn, săn đủ con mồi thì về, đừng sâu vào trong núi, nguy hiểm lắm.”
“Con biết ạ.”
Thư Dư l túi nước và thức ăn cho buổi trưa, phấn chấn ra khỏi nhà.
Nàng đến kh sớm cũng kh muộn, lúc tới trang, nhiều đã mặt ở đó.
th Thư Dư, ánh mắt của những này lập tức trở nên đầy ẩn ý.
Nghĩ đến con hươu ngày hôm qua, khi đối mặt với Thư Dư, họ kh còn vẻ thờ ơ như trước nữa.
Thư Dư coi như kh th, nàng đứng dựa vào một bên, chờ Phương Hỉ Nguyệt đến.
Đợi đến khi mọi gần như đã đến đủ, viên sai dịch mới ra ngoài, cho họ vào chọn c cụ.
Th Thư Dư chọn cung tên, những đó kh khỏi nheo mắt lại. Đúng , con hươu hôm qua đúng là bị tên b.ắ.n trúng.
Kh ngờ phụ nữ này lại biết giương cung b.ắ.n tên, thật là đáng tiếc, đã lầm .
Thư Dư và Phương Hỉ Nguyệt ra ngoài, sau vẫn chọn dây thừng.
Đừng dây thừng vẻ kh tính c kích, nhưng nó thể trói con mồi, cũng thể làm bẫy, chỉ cần sử dụng hợp lý, hiệu quả sẽ tốt ngoài sức tưởng tượng.
Hai vừa về phía chân núi vừa trò chuyện, Thư Dư hỏi nàng về tình hình của Phương phụ.
Phương Hỉ Nguyệt vui vẻ: “Cha ta đỡ nhiều , nửa đêm quả thật sốt cao, nhưng nhờ t.h.u.ố.c của Lộ đại phu, uống xong kh lâu đã hạ sốt. Sau khi sốt hai lần, cứ ngủ một mạch đến sáng. Lúc ta dậy thì cũng tỉnh, còn ăn được một chút.”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong, nàng lại cảm ơn Thư Dư.
Thư Dư cười nói: “Cha ngươi kh là tốt , ngươi cũng thể yên tâm săn.”
“Ừm.” Phương Hỉ Nguyệt tràn đầy nhiệt huyết.
Thế nhưng khi đến chân núi, họ lại phát hiện vài đội đang bám theo sau lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.