Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 645: Hành lý của Hầu thị bị ném ra ngoài
Thư Phong nghe vậy, liền ngẩng đầu liếc Nhị gia, Hầu thị đó là của Nhị gia.
Nhị gia hiểu ý, lập tức đứng dậy ra ngoài.
M vị thiếu gia khác lập tức đuổi theo, mọi thẳng đến sương phòng bên .
Cửa phòng bị khóa, Nhị gia quay đầu lại dặn con trai: “Thư Quyền, con tìm một tảng đá đến, phá cái khóa này ra.”
“Vâng ạ.” Thư Quyền nghĩ đến việc mẹ và em gái đều đang chịu khổ, còn Hầu di nương là một thị, Lục là một thứ nữ, lại được ở riêng một phòng, ăn ngon ngủ yên, trong lòng tự nhiên kh vui, nh đã bê một tảng đá đến. Kh cần Nhị gia ra tay, ta tiến lên đập mạnh vài cái, khóa liền mở.
Nhị gia trực tiếp đẩy cửa bước vào. Vừa họ thực ra đã dạo một vòng.
Vì phòng này khóa cửa nên họ kh vào. Nhưng sương phòng bên trái và một căn phòng nhỏ khác đều đã xem qua, chút lộn xộn, trong phòng thậm chí còn mùi lạ, quần áo chăn đệm cũng rách nát.
Bây giờ bước vào sương phòng bên , chao ôi, kh chỉ sạch sẽ mà chăn đệm trên giường cũng dày.
Chiếc giường lớn vì chỉ Hầu thị và Lục cô nương ngủ nên tr trống trải, vô cùng thoáng đãng.
Nhị gia nhíu mày, tiến lên lật chăn đệm lên, mở tủ và rương ra.
Ngay sau đó, từ bên trong l ra một cái túi, quả nhiên bên trong kh ít khoai lang khô và cám.
“Ở đây còn trứng gà, thịt khô.”
“Còn dầu muối và gạo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-645-h-ly-cua-hau-thi-bi-nem-ra-ngoai.html.]
“So với sương phòng bên trái, phong phú hơn nhiều.”
Thư Phong về phía Nhị gia: “Nhị thúc, Hầu di nương và Lục , thật sự là quá đáng.”
Nhị gia sắc mặt khó coi, ném hết quần áo hành lý của mẹ con Hầu di nương xuống đất, lạnh mặt nói: “Quả thật quá đáng. Bây giờ nhà họ Thư đang gặp đại nạn, càng nên đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau. Bà ta là một thị, kh chỉ trèo lên đầu chủ mẫu mà còn dám dựa thế ức h.i.ế.p khác như vậy. Đợi bà ta về, ta nhất định sẽ dạy dỗ cho một bài học.”
Thư Phong gật đầu: “Trước đây trong nhà kh đàn nên mới hỗn loạn như vậy. Chúng ta đã đến , nhà họ Thư cũng nên được chấn chỉnh lại. Đầu tiên là căn phòng này…”
Nhị gia nói: “Trong nhà phòng kh nhiều, chúng ta mười m , tự nhiên phân chia cho hợp lý. Hay là thế này, tạm thời đàn một phòng, phụ nữ một phòng. Căn sương phòng bên này, chúng ta ở trước, đợi sau này cuộc sống khá hơn, lại tìm cách kiếm thêm hai gian phòng nữa.”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Tạm thời chỉ thể như vậy, vậy Hầu thị và Lục thì ?”
“Họ cứ tạm thời ở phòng củi , khi nào biết lỗi hãy dọn về.”
Tiết di nương đã chạy đến nhà chính, nghe vậy mắt sáng rực lên, trong lòng cuối cùng cũng hả được một hơi.
Ai ngờ nh, trước mặt liền một cái túi, Thư Quyền kh khách khí nói với bà ta: “Chúng đều mệt , bà mang lương thực này đến nhà bếp, nấu cho chúng chút gì ăn .”
Vẻ mặt Tiết di nương cứng đờ: “Nhưng tay của bị gãy .”
“Kh còn một tay ? Mau .”
ta đưa đồ cho Tiết di nương, ngay sau đó lại ném hết hành lý của Hầu thị và Lục cô nương ra ngoài. Cửa sương phòng bên ‘rầm’ một tiếng đóng lại, những đàn nhà họ Thư liền ở bên trong l khoai lang khô và thịt khô vốn đã chín ra, ngấu nghiến ăn.
Chút thức ăn mà Hầu thị vất vả tích p được, cứ thế bị tiêu hao sạch sẽ mà bà kh hề hay biết.
Lúc này bà còn chưa biết sự hỗn loạn sắp đối mặt khi về nhà, bà vẫn đang ở trên bãi đất hoang, nghĩ về những lời Thư Dư đã nói với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.