Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 707: Muốn gia nhập đội chín
“Sự tình chính là như vậy, các chỉ cần biết, săn cho tốt, đợi đến khi săn được con mồi lớn, sau này lợi ích sẽ kh thiếu, hiểu chưa?”
Đội ngũ phía dưới thưa thớt đáp lại: “Hiểu .”
Vương Trường Đ “ừm” một tiếng, sau đó hỏi m mới đến: “Các đã suy nghĩ kỹ chưa? Là tự lập một đội, hay là muốn gia nhập đội nào?”
M nhau, một lát sau ra: “Chúng , chúng muốn gia nhập đội chín.”
Họ thực ra hôm qua đã đến xin, lúc nãy khi đến ngoài trang trại, cũng đã gặp mặt, biết nhau đều là gương mặt mới, trong các đội cũ chắc c sẽ kh được chào đón.
Thay vì chen vào, chi bằng họ tự lập một đội.
Dù cũng mới đến, số lượng con mồi mà trang trại yêu cầu chắc c sẽ kh nhiều, từ từ thích nghi vào sâu trong núi cũng được.
M đã bàn bạc xong mới vào trang trại, ai ngờ còn chưa kịp nói, đã nghe Vương Trường Đ nói Lộ Thư Dư đã trở thành quản sự.
Họ vừa cúi đầu, lập tức thay đổi ý định.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nếu Lộ Thư Dư kh vào núi săn, vậy đội chín kh chỉ còn lại một Phương Hỉ Nguyệt ?
Nói cách khác, gia nhập đội chín, thay đổi duy nhất là trong đội của họ thêm một Phương Hỉ Nguyệt, nhưng lợi ích mang lại lại vô cùng lớn.
Thứ nhất, Phương Hỉ Nguyệt và Lộ Thư Dư hai cô nương mà thể săn được nhiều con mồi như vậy, chắc c là kinh nghiệm và chút bản lĩnh. Thứ hai, Lộ Thư Dư trước đây là của đội chín, giao tình với Phương Hỉ Nguyệt, bây giờ nàng đã trở thành quản sự, chắc c cũng sẽ chiếu cố đội chín nhiều hơn.
Phương pháp vẹn cả đôi đường như vậy, đối với họ quá sức hấp dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-707-muon-gia-nhap-doi-chin.html.]
Vì vậy họ kh chút do dự liền thay đổi ý định.
Nhưng họ vừa nói xong, Vương Trường Đ liền cau mày nói: “Chuyện đó lẽ kh được, đội chín vốn chỉ hai , vì Lộ cô nương trở thành quản sự, nên cũng chỉ còn lại một Phương cô nương. Phương cô nương và đội ba trước đây hợp tác tốt, nên Phương cô nương bây giờ đã gia nhập đội ba. Nhưng đội chín, ta vẫn định giữ lại. Đội chín là một trường hợp đặc biệt, ý nghĩa, tuy kh ai, nhưng để đó cũng kh gì kh tốt.”
Những mới đến: “…”
Thật quá đáng tiếc.
Vậy nếu đội ba đã tiếp nhận Phương Hỉ Nguyệt, họ cũng thể…
Ý niệm này vừa mới nảy ra, liền nghe th Mã Lộc nói: “Quan sai nói kh sai, lần này vào núi săn hổ, chúng cũng đã th được năng lực của hai vị cô nương. Vốn dĩ đội ba của chúng sẽ kh nhận thêm , nhưng Phương cô nương là một ngoại lệ.”
Thôi, đã nói vậy, những mới đến cũng kh tiện nhắc lại.
Tuy trong lòng chút kh cam tâm, nhưng cũng đành nói với quan sai: “Vậy m chúng , lập thành đội mười luôn .”
“Được, vậy các là đội mười, lát nữa đến chỗ Lộ quản sự đăng ký xong là thể xuất phát.”
Vương Trường Đ nói xong, Thư Dư với vẻ mặt nghiêm túc đến bàn gi, l gi bút mực ra một lần nữa, nói với mọi : “Tất cả xếp hàng, từng một đến báo d.”
Đám đội năm lúng túng, Mã Lộc và m làm gương đầu, đăng ký tên xong, liền dẫn Phương Hỉ Nguyệt nhận c cụ, nh chóng rời khỏi trang trại.
Hai ngày kh vào núi, cơ thể họ chút cứng đờ.
Các đội khác trên mặt tuy chút xấu hổ, nhưng cũng im lặng tới, bây giờ đối phương đã là quản sự, nếu nàng kh so đo chuyện cũ, vẫn thể tạo quan hệ tốt.
Chỉ đám đội năm, sắc mặt căm giận, cuối cùng mới tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.