Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 854: Ta là trốn về
Thư Dư thở dài một hơi: “Đúng vậy, bị lưu đày đến Tây Nam, đây kh là, đã trốn về .”
“Trốn?!!” phụ nữ hít một hơi khí lạnh.
Cô ta lại dám từ nơi lưu đày ở Tây Nam, trốn, vượt ngục? Lại còn trốn về quê cũ ở huyện Giang Viễn, tìm thân, cô ta ên ?
Thư Dư cười gạt tay bà ta ra, nhướng mày nói: “Đúng vậy, ta chính là đã trải qua trăm cay ngàn đắng mới trở về được. Bà kh nói ta còn thể cầm rìu c.h.é.m chân ta ? Một ác như ta, lại cam tâm làm cu li ở nơi lưu đày chứ? Chịu kh nổi thì đương nhiên trốn. Nếu kh thì ta lại thể đường hoàng xuất hiện ở đây?”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô nói như thật, phụ nữ kia sợ đến chân cũng mềm nhũn.
Xong đời , phạm tội bị lưu đày đã đành, cô ta còn dám vượt ngục, quả là kh muốn sống nữa.
Chuyện này kh chỉ liên lụy đến cháu gái bà ta, nói kh chừng ngay cả bà ta cũng sẽ bị liên lụy.
phụ nữ kinh hãi lùi lại một bước, trực tiếp ngã ngửa ra khỏi ngưỡng cửa, lăn một vòng.
Nhưng kh đợi ai tiến lên, bà ta đã vội vàng bò dậy, hoảng sợ Thư Dư hai cái “A…” lên một tiếng, kh màng gì nữa mà chạy .
Thư Dư: “…” Thế mà cũng tin? Gan bé thế à?
Cô “chậc” một tiếng, lúc này mới quay đầu lại.
Th Chu Xảo cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, cô liền ho nhẹ hai tiếng.
Đại Nha tức giận liếc cô một cái, nhưng kh nói gì thêm về hành vi dọa của em gái, cô nói với Chu Xảo: “Em hai của nói đùa thôi, chị là chị dâu cả kh, lẽ chị kh nhớ , là Đại Nha, đây là A Dư.”
Chu Xảo nuốt nước bọt, cô quả thực kh nhớ Đại Nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-th-nong-gia-nu/chuong-854-ta-la-tron-ve.html.]
Cô chỉ gặp Đại Nha một lần lúc đính hôn, sau đó mẹ cô qua đời, cô vẫn luôn ở nhà chịu tang. Sau đó Đại Nha l chồng, vì đang trong thời gian chịu tang lại chưa thành thân với Đại Ngưu, nên cô kh tham dự hôn lễ, chỉ nhờ Đại Ngưu gửi quà mừng.
Sau này, Đại Nha ở nhà chồng sống kh như ý, ít khi về nhà mẹ đẻ. Chu Xảo thỉnh thoảng dịp Tết sẽ đến thôn Thượng Thạch, nhưng cũng chưa từng gặp Đại Nha.
Đã ba năm , Đại Nha so với lần trước gặp mặt đã thay đổi nhiều, Chu Xảo tự nhiên kh nhận ra cô.
Lúc này kỹ lại, quả thực vẫn còn lờ mờ th được dáng vẻ ngày trước.
Cô lại về phía Thư Dư, đây là lần đầu tiên cô th vị em chồng mà Đại Ngưu luôn miệng khen ngợi này.
Giống như Đại Ngưu đã nói, A Dư thật sự là cô nương xinh đẹp và nổi bật nhất nhà họ Lộ.
Tr cô kh hề giống một phạm nhân đã chịu khổ ở nơi lưu đày xa xôi.
Khoan đã, bây giờ kh là lúc nghĩ đến những chuyện này.
Chu Xảo thoáng ngẩn , tỉnh táo lại hỏi: “Thật sự là Đại Nha và A Dư? Các em, các em lại trở về ?”
Cô đương nhiên sẽ kh cho rằng Thư Dư thật sự là trốn về, làm gì phạm nhân vượt ngục nào lại trắng trợn xuất hiện trước mặt mọi , còn nói thẳng kh kiêng dè đã làm gì.
Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Thư Dư, quả thực đã khiến cô kinh ngạc.
Thư Dư cười nói: “Chị dâu, lần đầu gặp mặt đã dọa chị, thật xin lỗi. Yên tâm, em kh trốn về, em là đã lập được chút c, nên được tha bổng. Vừa mới vào thành, bà nội và cha mẹ em đều đang ở hẻm Lưu Phương nghỉ ngơi, em và chị cả qua đây xem Đại Ngưu trước.”
Đôi mắt Chu Xảo sáng lên, kinh ngạc hô: “Tha bổng??”
Trời ạ, rốt cuộc là đã lập c gì, mà trong thời gian ngắn như vậy đã thể trở về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.