Mang Thai Con Của Phản Diện
Chương 1:
Ta mang thai con của phản diện, kẻ cuối cùng trèo lên giường đã bị chặt đứt hai tay, ném ra ngoài cho chó ăn.
Ta vội vàng thu dọn hành lý bỏ chạy.
Cái gì? bị tru di cửu tộc? Tốt quá , kh cần chạy nữa.
Nhiều năm sau, tàn nhẫn chằm chằm con gái ta, cười lạnh:
“Thì ra lời đồn ta lan truyền rằng ta con gái riêng ở Th Thành là thật.”
1
Mùa đ sắp đến, năm đó ta vừa tròn mười lăm tuổi.
Sáng sớm hôm đó, cha mẹ bất ngờ luộc cho ta và em gái một quả trứng.
Quả trứng trắng trong chút ngả vàng, trong suốt óng ánh, ngửi mùi thật thơm, nhưng ta lại kh dám ăn.
Những năm trước, vào những tháng đ lạnh giá, chúng ta còn kh gạo mà ăn.
Mẹ lại nỡ lòng luộc trứng cho ta và em gái ăn.
Trước đây trứng gà đều để dành cho em trai ăn.
Ta và em gái chỉ thể đợi em trai ăn xong trứng húp chút nước c cho vị.
Ta do dự kh dám động đũa, nhưng em gái thì đã kh đợi được nữa .
“Mẹ! Con cũng muốn ăn! Tại hai bọn họ mà con lại kh ?”
Em trai ta dùng đũa gắp ngay quả trứng trong bát ta .
Mẹ ta lại vội vàng giật lại: “Thằng r con này! Sau này còn nhiều cái cho con ăn!”
Bà quay đầu lại mỉm cười đẩy bát về phía ta: “Này, Nguyệt Nha, con và em gái mau ăn trứng !”
Ta nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn kh cưỡng lại được sự cám dỗ.
Ba hai miếng nuốt xuống bụng, toàn thân ấm áp lạ thường.
Quả trứng này, thật sự là món ngon nhất ta từng ăn trong đời!
2
“Nguyệt Nha, Liên Nhi, lại đây gặp Ngọc Bà.”
Bà ta đánh giá ta và em gái từ trên xuống dưới: “Hai đứa nha đầu này, năm lượng bạc ta thu.”
Nghe những từ “bán tiền”, “thu nha đầu”, “bạc” từ miệng họ.
Ta mới hiểu ra, cha mẹ đang định bán ta và em gái cho Ngọc bà!
Trong miệng ta nào còn chút dư vị ngọt ngào của trứng gà.
Chỉ th đắng chát.
Em gái sợ hãi quỳ xuống đất, nước mắt tuôn như mưa: “Cha mẹ! Xin đừng bán con! Sau này con sẽ kh ăn gì nữa, con chỉ uống nước thôi cũng được! Xin đừng bán con được kh?”
Cha mẹ đâu thèm để ý đến em , chỉ một lòng muốn bà ta tăng thêm tiền.
“ ít thế? Ngọc Bà tử, nghe nói con gái nhà thím Vương hàng xóm bán được mười lượng, hai đứa con gái nhà chỉ bán được năm lượng?”
Ngọc Bà tử lườm nguýt: “Con gái ta là bán vào Hoắc phủ ở Bắc Thành đ.”
“Gì cơ?”
“Bắc Thành Hoắc phủ là nơi nào, nô tài bán vào phủ đều là vào thì đứng, ra thì nằm, ký tử khế, coi nhân mạng như cỏ rác, đã vào thì đừng hòng ra ngoài.”
Ngọc Bà tử gương mặt do dự của mẹ ta, chút khinh bỉ: “ lương tâm nào lại cam lòng bán con vào đó chứ.”
Mẹ ta cười gượng gạo, nghĩ bụng nếu bán cả hai vào Hoắc phủ thì thể đến hai mươi lượng bạc lận.
“Ta !” Ta giành lời trước bà.
Mẹ ta sáng mắt lên: “Con nói gì?”
“Nhưng kh được bán em gái!” Ta kiên quyết bà.
“Thế được? Thêm một là thêm một miệng ăn!”
Ta cười lạnh, ngày thường ta và em gái cộng lại cũng kh ăn bằng em trai.
“Nếu mẹ kh đồng ý, ta sẽ nhảy s, để một lượng bạc cũng kh l được!”
3
Sau một hồi giằng co, cha mẹ cuối cùng cũng chịu nhượng bộ: “Chỉ cần con vào phủ sau này gửi tiền lương tháng về nhà, ta sẽ nuôi thêm đứa đồ bỏ này vài năm.”
Hừ, tiền lương tháng, ta sợ là ngay cả mạng cũng kh giữ được, vậy mà họ chỉ chăm chăm lo tiền lương của ta.
Em gái khóc kh thành tiếng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta lau nước mắt cho em, nhẹ giọng nói: “Liên Nhi đừng khóc, em đợi chị, chị nhất định sẽ tìm cách đưa em !”
“Chị!” Liên Nhi kh kìm được ôm chầm l ta mà khóc nức nở.
Bên kia, cha mẹ đếm bạc, vui vẻ l gà quay từ trong ra:
“Con trai à! Mau ăn ! Sau này nhà thịt ăn !”
Em trai vội vàng ăn ngấu nghiến thịt gà, hết miếng này đến miếng khác.
Mẹ ta lại liếc xéo Liên Nhi: “Mày tự nói đ nhé, mày ở lại thì kh ăn gì, chỉ uống nước là được.
Gà quay này là để cho em trai mày ăn cho lớn , vừa nãy đã cho mày ăn kh một quả trứng , khóc xong thì mau làm việc!”
Ta tức đến bật cười, x lên xé một cái đùi gà lớn, nhét vào tay Liên Nhi:
“Liên Nhi ăn ! Tiền bán thân của chị, em lại kh được ăn?”
“Con nha đầu thối này!”
Ta chống nạnh, che c trước Liên Nhi.
lẽ vì chưa từng th ta hung hãn như vậy, cha mẹ cuối cùng vẫn kh dám lên tiếng.
Ta đứng c em gái ăn hết cái đùi gà lớn.
Lau nước mắt, kh quay đầu lại mà bỏ .
Ta thật sự kh hiểu, mẹ ta cũng là phụ nữ.
Tại bà thể đối xử với ta và em gái như vậy?
Bà luôn nói rằng hồi nhỏ bà cũng đã trải qua như vậy.
Thế thì ta lại càng kh hiểu nổi.
Rõ ràng bản thân đã từng bị tổn thương, tại lại muốn gieo rắc nỗi đau tương tự lên chính con cái của ?
Sau này nếu ta con, bất kể trai gái.
Ta nhất định kh để chúng chịu một chút tổn hại nào!
4
Ngọc Bà tử đưa ta đến Hoắc phủ vội vàng rời .
Bắc Thành Hoắc phủ quả nhiên như lời Ngọc Bà tử nói, u ám nặng nề.
Nghe nói chủ nhân Hoắc phủ, Hoắc Vân Dung, là quý nhân bị biếm truất từ Kinh Thành.
Quan lộ kh thuận lợi, tài năng kh được trọng dụng, vì vậy tính cách cực kỳ cổ quái.
Trong phủ ai n đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ tay chọc giận chủ tử mà mất mạng.
Ta đến đây chưa đầy năm ngày, đã năm được khiêng ra từ viện trong.
Cái xác đắp vải trắng lướt qua tai ta, m.á.u tươi chảy dài một đường.
Ta toát mồ hôi lạnh, cúi đầu kh dám động đậy.
Thế nhưng phía sau lại đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô: “A!”
Chết ! Là Ngân Nhi cùng vào phủ với ta.
Cô bé bằng tuổi em gái ta, cuối cùng vẫn kh kìm được sợ hãi mà kêu thành tiếng.
m th kh lớn, nhưng trong phủ đệ tĩnh lặng này, lại cực kỳ chói tai.
5
“Là ai?” Giọng đàn khàn đặc và lười biếng, nhưng lại như vọng từ địa ngục lên.
Ta kh khỏi rùng một cái, thế này làm đây.
Chỉ trong khoảnh khắc, Ngân Nhi đã bị kéo đến trước mặt .
“C… C tử tha mạng! Nô tỳ biết tội!”
“Ồ? Ngươi biết tội gì?” ta cười tà mị, tr như thật lòng hỏi cô bé.
Cô bé bị vẻ đẹp tuyệt thế của làm cho đỏ mặt: “Nô tỳ… sợ máu, nhất thời hoảng sợ…”
ta lại chợt mang theo sát ý: “Sợ máu? Nhưng ta lại cực kỳ yêu thích nó.”
ta giơ tay lên.
Chẳng m chốc, thị vệ dắt một con ngựa vào, ném xuống một th đao.
“Bản c tử thích nhất cảnh m.á.u tươi bay lả tả như l ngỗng, ngươi nếu khiến ta hài lòng, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Nói xong, ta ngồi đó, vẻ mặt như đang xem kịch.
Chưa có bình luận nào cho chương này.