Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu
Chương 529: Tô Tinh Nại và Cung Thành cùng hoạn nạn
Sâu trong màn đêm, cửa hang động chút sụp đổ, lối vào đã bị đá, đất tích tụ che lấp một phần ba. Trên cửa hang còn dây leo và những loài thực vật kh rõ tên bám vào.
Cung Thành xách những quả vừa hái vội vàng đến, chui qua lối vào hẹp để vào bên trong.
Tô Tinh Nại đang nằm trên nền đất trải đầy cỏ dại, trên quấn một chiếc áo vest, toàn thân run rẩy, môi tái nhợt.
"Lạnh, lạnh quá..." Cô cuộn tròn trong áo khoác, lẩm bẩm trong vô thức.
Cung Thành đỡ cô dậy, giơ tay sờ trán cô, hơi nóng.
Họ bị dòng nước cuốn đến đây, đợi đến khi tỉnh lại mới vội vàng vớt cô ra khỏi nước.
Bốn phía tĩnh lặng kh một bóng , toàn là rừng rậm, hiếm khi qua lại.
"Lại sốt , nh chóng đưa em ra ngoài thôi!" Cung Thành nói nhỏ, sau đó đặt cô xuống đất, ngồi xổm bên cạnh nhóm lửa, hy vọng thể giúp cô bớt lạnh.
Tối qua Tô Tinh Nại đã hạ sốt khá nhiều, hôm nay lại đột nhiên sốt trở lại và luôn trong tình trạng hôn mê.
Cung Thành nhóm lửa xong, ngẩng đầu lên phía trên cửa hang. Qua khe hở của hang động, thể lờ mờ th bầu trời đêm đen kịt và những hạt mưa lất phất rơi vào.
Họ kh thể liên lạc với bên ngoài ở đây, chỉ thể tự cứu .
"Lạnh..." Lúc này Tô Tinh Nại lại lẩm bẩm nói lạnh, khuôn mặt nhỏ run rẩy.
Cung Thành ôm cô vào lòng, xoa xoa cánh tay cô, nói nhỏ: "Đợi bên ngoài mưa tạnh, sẽ lập tức đưa em rời khỏi đây."
Tô Tinh Nại vẫn đang trong trạng thái hôn mê, rúc vào lòng , như thể đã nhận được hơi ấm, cô áp khuôn mặt nhỏ vào n.g.ự.c , hơi thở nóng bỏng phả vào n.g.ự.c .
Sự tiếp xúc thân mật bất ngờ khiến tim lỡ một nhịp. cảm th má nóng bừng, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Trước khi rơi xuống nước, cô mặc ít, áo choàng tắm cũng bị nước cuốn trôi mất. Bây giờ cô chỉ mặc một chiếc váy hai dây gợi cảm, cổ áo trễ để lộ đôi gò bồng đảo đầy đặn, làn da mịn màng, quyến rũ lòng .
Cung Thành chỉ liếc một cái đã cảm th hô hấp khó khăn, tim đập nh hơn, thế là kéo chặt chiếc áo khoác trên cô, cài tất cả các cúc áo, kín mít!
Cung Thành thầm mắng , vậy mà lại nghĩ linh tinh trong lúc cô bị bệnh. Sau khi mặc quần áo chỉnh tề cho cô, vội vàng quay mặt một cách kh tự nhiên, giữ khoảng cách với cô một chút.
Với ngọn lửa đang cháy, hơi ấm trong hang dần dần bốc lên, Cung Thành ôm cô từ từ ngủ .
Trong kh khí sau mưa xen lẫn mùi cỏ cây tươi mát, chim chóc bay lượn trên cành cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-thai-ga-cho-hao-mon-chong-cu-hoi-han-giang-uyen-ngu-pho-lam-chau-ldmk/chuong-529-to-tinh-nai-va-cung-th-cung-hoan-nan.html.]
Tô Tinh Nại tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã th môi trường xung qu xa lạ.
Cô nhíu mày, chợt ôm l cái đầu đau nhức.
" đang ở đâu vậy?"
Cô vỗ vỗ đầu, quay đầu lại, đối diện với một khuôn mặt quen thuộc.
Hơn nữa, cô bây giờ vẫn đang dựa vào lòng , bàn tay to lớn của quấn qu eo cô.
Tô Tinh Nại đột nhiên tỉnh táo lại, cúi đầu , th hở hang, áo khoác mặc lỏng lẻo, cổ váy bên trong trễ đến mức gần như lộ cả ngực.
Trong mắt cô lóe lên sự xấu hổ và tức giận, cô hất tay ra, đứng dậy đá một cái: "Cung đồ khốn, đã làm gì vậy!"
Cung Thành vẫn đang ngủ say, bị cô đá một cái tỉnh giấc.
mở mắt ra, mơ màng cô: "Em tỉnh à?"
Tô Tinh Nại quấn chặt áo khoác trên , xấu hổ đến đỏ bừng mặt, nghiến răng nói: "Tại lại đưa đến đây? đồ khốn, đã hủy hoại sự trong sạch của !"
Cô càng nghĩ càng tức giận, cúi xuống dùng nắm đ.ấ.m đấm vào n.g.ự.c .
Cung Thành bị đ.á.n.h đến ngơ ngác, sau đó tỉnh táo lại, nắm chặt cổ tay cô: "Em nghĩ đã làm gì em?"
Tô Tinh Nại mắt đỏ hoe, đau khổ nói: "Chẳng lẽ kh ! đồ khốn, biết ngay kh ý tốt, sẽ về nói với nội, bố mẹ rằng đã bắt nạt !"
Cung Thành nghe xong kh nói nên lời, dùng sức kéo cổ tay cô, kéo cô vào lòng.
Tô Tinh Nại bất ngờ ngã vào lòng , vẫn tiếp tục đ.ấ.m vào n.g.ự.c : " đồ khốn!"
"Vừa tỉnh dậy đã tinh thần như vậy, uổng c tối qua đã lo lắng cho em lâu như vậy." Cung Thành khóa hai tay cô ra sau lưng, chằm chằm vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Tối qua kh làm gì em cả, em nghĩ nhiều ."
Tô Tinh Nại sững sờ một chút, nước mắt lăn dài trong mắt, sắp rơi xuống.
Cung Thành th vẻ đáng thương của cô, kh nỡ nói nặng lời giải thích: "Em quên ? Em bị Tần Đạt đẩy xuống nước, nhảy xuống cứu em, sau đó chúng ta cùng bị cuốn đến đây!"
Tô Tinh Nại chớp chớp mắt hai cái, nghiêm túc hỏi: "Vậy và ..."
Th cô cuối cùng cũng kh giận nữa, Cung Thành kéo dài giọng, ngữ khí chút thiếu đòn: "Em yên tâm, thân hình này của em kh thèm, gầy gò như cây tre, kh gu của ."
,
Chưa có bình luận nào cho chương này.