Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu
Chương 93: Hôn trúng ngực anh
Giang Tiểu Nhu ngồi phía sau Phó Lâm Châu, nhiều lần chằm chằm vào thân hình hoàn hảo của mà chảy nước miếng, kh nhịn được dần dần tiến lại gần.
Phó Lâm Châu nhận th ều kh ổn, ngay lúc cô ta sắp dán lên , lập tức đẩy cô ta ra.
Giang Tiểu Nhu mất thăng bằng, ngã từ mép giường xuống đất, đầu óc choáng váng.
Phó Lâm Châu kéo tấm chăn mỏng che thân lại, giọng nói lạnh nhạt: " th đỡ hơn , em ra ngoài ."
Giang Tiểu Nhu làm thể bỏ qua cơ hội này, ngồi dưới đất tủi thân nói: "Phó gia, ngài bị bệnh mà, cứ để ở lại chăm sóc ngài ."
"Ra ngoài." Giọng vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt rõ ràng đã thiếu kiên nhẫn.
Giang Tiểu Nhu kh tình nguyện đứng dậy, chỉnh lại váy nói: "Vậy thôi, lát nữa sẽ quay lại thăm ngài."
Cô ta quay lại, khóe mắt đột nhiên chú ý đến một góc áo lộ ra sau tấm bình phong, là biết quần áo phụ nữ.
"Ai ở đó!" Giang Tiểu Nhu biến sắc, lập tức sải bước tới định kéo phía sau ra.
Một bàn tay lớn đưa ra, nắm l cổ tay cô ta, ngăn cô ta lại.
Giang Tiểu Nhu quay lại Phó Lâm Châu, vừa tức giận vừa tủi thân nói: "Phó gia, tại phòng ngài lại phụ nữ? là lần trước ôm ngài kh?"
Thân hình cao lớn của Phó Lâm Châu đứng thẳng, để lộ bộ n.g.ự.c vạm vỡ. Đôi mắt đen lạnh lùng cô ta: "Chuyện của kh cần em quản, ra ngoài."
Mắt Giang Tiểu Nhu ngấn lệ, nước mắt nh chóng rơi xuống, lùi lại hai bước, thân thể chao đảo: "Phó gia, ngài làm vậy đáng với kh? và ngài đã xảy ra quan hệ, đã kh còn trong sạch nữa. Chuyện này mà lan ra ngoài thì làm còn mặt mũi ai, ngài thể đối xử với như vậy?"
Khuôn mặt lạnh lùng của Phó Lâm Châu căng thẳng, vì lời nói của cô ta mà cũng động lòng trắc ẩn.
Giang Tiểu Nhu vừa khóc vừa lau nước mắt: "Được, kh quản ngài đang lăng nhăng với phụ nữ nào. biết giàu vài phụ nữ bên cạnh là chuyện bình thường. Phó gia ưu tú như vậy, chắc c kh chỉ thích ngài. Nhưng ngài đã nói sẽ chịu trách nhiệm với , vẫn luôn tin tưởng ngài mà. Phó gia, ngài đừng phụ lòng được kh?"
Giang Uyển Ngư kho tay đứng sau bình phong, khóe môi nở nụ cười khinh miệt.
Kh thể kh nói, diễn xuất của Giang Tiểu Nhu tốt, từng câu từng chữ đều như xuất phát từ tận đáy lòng. Nếu cô là Phó Lâm Châu, cô cũng sẽ bị cô ta làm cho cảm động.
Sắc mặt Phó Lâm Châu dịu một chút, nhẹ giọng nói: "Em ra ngoài trước ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-thai-ga-cho-hao-mon-chong-cu-hoi-han-giang-uyen-ngu-pho-lam-chau-ldmk/chuong-93-hon-trung-nguc-.html.]
Giang Tiểu Nhu biết đã bị lời nói của làm lay động, đôi mắt ngấn nước đầy vẻ thâm tình: "Phó gia, em sẽ chờ ngài, chờ đến khi bên cạnh ngài chỉ một em."
Nói xong, cô ta quay bước ra.
Cửa phòng nghỉ đóng lại, Giang Uyển Ngư bước ra từ sau bình phong, nhạt giọng: "Xin lỗi đã để cô hiểu lầm, trước đây."
Cô kh chú ý đến chân , bị tấm t.h.ả.m vấp mạnh, đ.â.m sầm vào khiến cả hai ngã xuống giường, tạo thành tư thế nữ trên nam dưới.
Môi đỏ của Giang Uyển Ngư hôn trúng n.g.ự.c Phó Lâm Châu, mặt cô lập tức đỏ bừng đến tận cổ.
Phó Lâm Châu hít một hơi sâu. Cảm giác ấm áp tức thì giúp cơ thể nóng ran của được xoa dịu, khao khát nhiều hơn thế.
đưa tay định ấn đầu cô xuống để làm sâu hơn nụ hôn, nhưng giữa kh trung đột nhiên dừng lại.
Lời nói của Giang Tiểu Nhu hiện lên trong đầu. nên chịu trách nhiệm là cô ta, chứ kh Giang Uyển Ngư. Sự mất kiểm soát ngày càng tăng đối với Giang Uyển Ngư khiến cảm th bất an.
Phó Lâm Châu đưa tay đẩy cô ra, đứng dậy kéo áo sơ mi khoác lên , che thân hình vạm vỡ, lạnh giọng nói: "Em ."
Giang Uyển Ngư vẫn còn kinh hãi, thở gấp từng hơi, n.g.ự.c kh ngừng phập phồng.
Cô gần như chạy trốn khỏi phòng nghỉ của . Sau khi ra ngoài, cô vội vàng uống m ngụm nước lớn.
Tiểu Hà ngang qua phòng trà th cô đang uống nước, bước vào hỏi: "Cô Giang vậy?"
Giang Uyển Ngư nắm chặt cốc nước, quay đầu lại: " kh ."
Khuôn mặt nhỏ của cô vẫn còn ửng hồng, đôi mắt linh động đảo qu, mang theo chút hoảng hốt.
Tiểu Hà cô đầy kinh ngạc, trong lòng cảm thán, cô thật sự đẹp.
Tiểu Hà nói: "Hôm nay Phó gia kh khỏe, vừa mới th báo là cuộc họp sẽ do Phó Tổng Giám đốc tạm thời chủ trì. Cuộc họp sắp bắt đầu , cô Giang thể qua đó."
"Được." Giang Uyển Ngư vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ đang đỏ, theo Tiểu Hà đến phòng họp.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nhưng những chuyện vừa xảy ra trong phòng nghỉ cứ luẩn quẩn trong đầu cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.