Mang Theo 10 Tỷ Vật Tư Ở Niên Đại Nằm Vùng
Chương 101: Trừng phạt · Trên đời không có thuốc hối hận
Chu Nghiên kh ngại bẩn thỉu, vén áo Liễu Yến lên, kim châm đ.â.m vào huyệt đạo, đối phương lập tức nôn thốc nôn tháo.
“Gây nôn thôi chưa đủ, đưa đến bệnh viện rửa ruột.” Chu Nghiên th Liễu Yến nôn cũng kha khá , bèn đứng dậy nói với thím Kim Phượng.
“Được… vậy mau đưa ra ngoài.” Thím Kim Phượng gọi m thím đang vây qu, giúp Liễu Yến gói ghém quần áo cẩn thận bế ra ngoài.
Chú Lý đã đợi sẵn, th bệnh lên xe liền nh chóng khởi hành.
Trưởng thôn kh cùng, mà gọi tất cả th niên trí thức trong thôn lại: “Chuyện này là , buổi sáng các cháu ăn gì mà lại trúng độc?”
“Thưa trưởng thôn, buổi sáng là cháu nấu cơm, chỉ là cháo và bánh ngô bình thường thôi ạ.” Lữ Hồng Hà nói.
“Đúng vậy, chúng cháu đều kh , khi nào là Liễu Yến tự ăn gì đó kh.” Lý Quân Khánh nghi ngờ.
“Cháu đã kiểm tra chất nôn của Liễu Yến, là do thức ăn độc.” Chu Nghiên tay cầm vật chứng, trực tiếp đặt chiếc bát nhỏ bẩn thỉu lên bàn trưởng thôn.
Phương Kiến Quốc: “…”
“ khi nào là cố ý hạ độc kh?” Một cán bộ đại đội bên cạnh nghi ngờ.
“Kh thể nào… Buổi sáng chỉ một cháu nấu cơm.” Lữ Hồng Hà vội vàng lắc đầu phủ nhận.
“Cũng là một cháu bưng lên bàn ăn à?” Phương Kiến Quốc truy vấn.
“Bưng… là Bạch Thất Thất cùng cháu bưng ra ạ.” Lữ Hồng Hà chợt nhớ ra. Sáng nay Bạch Thất Thất ra ngoài từ sớm, đến lúc nấu cơm xong thì vừa về.
“Bạch Thất Thất đâu?”
Được nhắc, Phương Kiến Quốc mới để ý trong phòng kh hề Bạch Thất Thất.
Thế là trưởng thôn lập tức huy động th niên trong thôn tìm .
Lý Quân Khánh dẫn về khu nhà th niên trí thức xem, đồ đạc của Bạch Thất Thất đã được thu dọn sạch sẽ, nhưng thì kh biết đã đâu.
“Đây là bỏ trốn .” Lý Diễm Lệ giờ cũng đã hoàn hồn, chỉ cảm th Bạch Thất Thất quá đáng ghét, thể bỏ độc vào thức ăn. Nếu ăn nhầm, chẳng tất cả họ đều gặp xui xẻo .
“Tìm xem còn sót lại t.h.u.ố.c kh đã.” Dù biết Bạch Thất Thất chắc c đã xử lý, nhưng Lý Quân Khánh vẫn ôm một tia hy vọng thể tìm được m mối.
Nhóm th niên trí thức phụ trách khu nhà của họ, còn những khác trong thôn thì tìm kiếm trong làng và trên các con đường mòn. Kh gi tờ chứng minh, cô ta đâu cũng kh được, trừ phi trốn trong núi cả đời.
…
Liễu Yến vì được gây nôn kịp thời nên kh nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng kh chỉ cơ thể khó chịu, mà cú sốc tâm lý vì bị đổ nước phân vào miệng cũng khó mà bù đắp được.
“Thím Kim Phượng, đã bắt được Bạch Thất Thất chưa ạ?” Sắc mặt Liễu Yến tái nhợt như tờ gi, nhưng giọng nói lại nghiến răng nghiến lợi.
“Vẫn chưa, nhưng cháu yên tâm, đại đội Hướng Dương của chúng ta sẽ kh bỏ qua bất kỳ kẻ xấu nào. Khi bắt được Bạch Thất Thất nhất định sẽ giao cho c an, cải tạo cho tốt.” Thím Kim Phượng đảm bảo.
“Hơn nữa đơn xin về thành của cháu đã được duyệt , đợi cháu dưỡng bệnh xong là thể về nhà.”
Đây cũng được coi là một tin tốt, nhưng cũng kh thể an ủi được Liễu Yến.
“Bạch Thất Thất đó và Trương Nhất Hoa quan hệ kh tầm thường, cô ta thể trốn ở thôn khác kh ạ.” Liễu Yến kh hiểu rõ về Bạch Thất Thất, càng kh ngờ lòng ghen ghét của đối phương lại mãnh liệt đến vậy, đến cả việc hạ độc cũng dám làm. Bây giờ vắt óc suy nghĩ cũng chỉ thể nghĩ ra này liên quan đến Bạch Thất Thất.
“Cũng khả năng… Xã đã ra lệnh cho các đại đội lân cận, yêu cầu phối hợp với c an tìm . Bất kể Bạch Thất Thất trốn ở nhà ai, đều sẽ bị bắt.” Thím Kim Phượng nghiêm túc nói.
“Vậy thì cháu yên tâm .” Liễu Yến tuy căm phẫn, nhưng cũng chỉ thể chờ đợi.
Nói là trong họa phúc cũng đúng, thủ tục về nhà của cô được làm nh hơn.
Năm ngày sau khi Bạch Thất Thất rời khỏi thôn Hướng Dương, ta đã tìm th cô ta ở đại đội Xuân Phong bên cạnh. Đội trưởng Hách của làng bên đã đích thân áp giải cô ta về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-10-ty-vat-tu-o-nien-dai-nam-vung/chuong-101-trung-phat-tren-doi-khong-co-thuoc-hoi-han.html.]
Sau đó, trưởng thôn đã giao cô ta cho Cục C an.
Đầu độc là một tội hình sự nghiêm trọng, rơi vào tay c an, cuộc đời của Bạch Thất Thất coi như đã bị hủy hoại.
“Trưởng thôn… cứu cháu với, cháu kh cố ý.” Bạch Thất Thất cũng kh biết đã làm , chỉ là đầu óc nóng lên đã cho đối phương uống t.h.u.ố.c chuột. Thuốc chuột đó cô ta còn moi ra từ góc tường nhà kho.
“Vào đó cải tạo cho tốt .” Trưởng thôn chỉ thể nói vậy, sau đó quay ra khỏi cổng Cục C an.
“Hu hu hu…” Bạch Thất Thất vẫn luôn khóc, nhưng lần này kh tác dụng gì.
Mãi đến khi Bạch Thất Thất bị giam, Liễu Yến mới gần như bình phục và xuất viện.
Về đến khu nhà th niên trí thức, Liễu Yến lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc. Để phòng ngừa biến cố khác, lúc về cô đã dùng gi chứng minh của thôn để mua vé xe.
“Liễu Yến, vội thế à.” Dù Liễu Yến ngày thường khó gần, nhưng đến lúc , Lý Diễm Lệ vẫn ra tiễn.
“Ừ, thì phòng ngủ nữ ở khu này chỉ còn lại và Lữ Hồng Hà, hai cũng thể ở riêng.” Liễu Yến vừa thu dọn đồ, vừa nói chuyện với Lý Diễm Lệ đang vịn vào khung cửa.
Nghe Liễu Yến nói vậy, chút buồn ly biệt của Lý Diễm Lệ ngay lập tức tan biến.
Đúng vậy… Liễu Yến , khu nhà th niên trí thức lại rộng rãi hơn.
cô lại ưu sầu: “Dù , vẫn sẽ th niên trí thức khác đến.”
“Biết đâu lúc đó cũng thể về thì .” Liễu Yến cười cười. Nụ cười làm cho ngũ quan vốn sắc sảo của cô trở nên xinh đẹp lạ thường.
Lý Diễm Lệ ngẩn ngơ, đây hình như là lần đầu tiên cô th Liễu Yến cười tươi như vậy.
Thu dọn đồ đạc xong, Liễu Yến chuẩn bị rời , ngay cả một buổi tiễn biệt cũng kh . Nhưng bước chân cô lại vui vẻ, như thể cuối cùng đã trút bỏ được lớp vỏ nặng nề sau lưng, háo hức lao vào một thế giới khác mà cô đã mong chờ từ lâu.
Sau khi Liễu Yến , khu nhà th niên trí thức chợt trở nên vắng vẻ hơn. Lý Diễm Lệ và Lữ Hồng Hà mỗi một phòng riêng, lại đều kh khó tính, nên những mâu thuẫn th thường cũng giảm nhiều.
…
Theo thời tiết dần ấm lên, những mầm lúa mạch non ngoài đồng đang phát triển khỏe mạnh.
Gần đây, Phương Kiến Quốc tinh mắt phát hiện vài ểm bất thường trên đồng ruộng. m khoảnh đất mầm lúa mạch phát triển nh hơn hẳn những chỗ khác. Nhưng số lượng kh nhiều, cũng thể là trường hợp đặc biệt.
Nếu đến lúc trổ b vẫn thể phân biệt được, Phương Kiến Quốc định sẽ giữ lại một ít hạt giống để xem .
Những hạt giống mà Chu Nghiên tiện tay gieo xuống, cuối cùng đã bén rễ nảy mầm trên mảnh đất này.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Còn Chu Nghiên lúc này đang ở nhà phát t.h.u.ố.c tẩy giun cho đám trẻ trong thôn.
Bây giờ rau ngoài vườn đã mọc, nhiều nhà dùng phân chuồng để tưới, trẻ con ăn vào bụng dễ sinh giun.
Nhóc Nha Trứng gần đây cứ kêu đau bụng, Chu Nghiên lúc này mới nhớ ra.
“Chị Chu Nghiên, đây là kẹo à?” Nha Trứng cầm viên t.h.u.ố.c nhỏ màu trắng ngắm nghía.
“Là t.h.u.ố.c tẩy giun, ăn cái này vào bụng sẽ kh giun nhỏ, sẽ kh bị đau bụng nữa.” Chu Nghiên vừa nói vừa phát cho mỗi đứa trẻ đang háo hức phía sau Nha Trứng một viên thuốc.
“Thơm quá à, cái này đâu thuốc. Thuốc mẹ em uống khó ngửi lắm.” Một đứa trẻ reo lên.
“Im miệng, chị Chu Nghiên nói là t.h.u.ố.c thì chính là thuốc.” Nha Trứng quay giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên dọa.
“Hừ…” Đứa trẻ kia kh nói nữa, nhưng vẻ mặt kh phục.
Chu Nghiên: “…”
Các bạn nhỏ thật đáng yêu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.