Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Theo 10 Tỷ Vật Tư Ở Niên Đại Nằm Vùng

Chương 148: Tranh sủng - Bạn lớn và bạn nhỏ

Chương trước Chương sau

Chu Nghiên bưng nồi c gà vẫn còn nóng ra, l bát chia cho mọi .

Triệu Lộ vội vàng nếm thử một miếng, trong nháy mắt đôi mắt trợn tròn, vừa nhai miếng thịt gà được hầm mềm rục vừa nói kh rõ lời: “… Ngon quá mất!”

So sánh với đó, Thẩm Tuyển lại nếm một cách từ tốn, nhưng từ tốc độ ăn c của thể th, hương vị làm vô cùng hài lòng.

“Đồng chí Chu, kh ngờ tài nấu nướng của cô lại tốt như vậy.” Triệu Lộ hết lời khen ngợi.

“Thực ra… đây là món d.ư.ợ.c thiện.” Chu Nghiên nói.

Cô nấu ăn bình thường, nhưng hầm d.ư.ợ.c thiện thì lại như hổ thêm cánh, lần nào cũng thể làm hoàn hảo.

“Ồ… d.ư.ợ.c thiện cũng ngon.”

Triệu Lộ cũng kh quan tâm đây là món gì, tóm lại thể lấp đầy bụng là được.

Thẩm Tuyển và Triệu Lộ hai đàn to lớn, một nồi c gà nhỏ hoàn toàn kh đủ. Sau khi uống xong, cả hai đều chút chưa đã thèm.

“Đồng chí Chu, mua gà cho cô, cô nấu cơm .”

Ánh mắt Triệu Lộ tha thiết. Tay nghề của đồng chí Tiểu Chu hoàn toàn thể làm đầu bếp quốc yến.

xem ta như đầu bếp mà sai khiến à.” Thẩm Tuyển gõ vào đầu Triệu Lộ một cái, để cho nhóc tỉnh táo lại.

Triệu Lộ tủi thân ngậm miệng lại, quên mất đây là được lão đại che chở, đúng là đắc ý vênh váo.

Chu Nghiên thì lại chống cằm, chậm rãi nói: “Em mang ít c gà qua cho ba mẹ, nếu muốn ăn thì em giúp làm thêm một phần.”

Tuy là d.ư.ợ.c thiện, nhưng d.ư.ợ.c liệu cô cho kh nhiều, hơn nữa thể thay đổi cách bồi bổ, ăn mỗi ngày cũng kh .

Còn phần làm cho cha mẹ thì lại là d.ư.ợ.c thiện ều trị. Tuy thời gian bị đưa xa ngắn, nhưng cũng đã bị hành hạ cả mùa đ, bây giờ nếu kh chú ý bảo dưỡng, dễ để lại di chứng.

Chu Nghiên đã hứa với bà Đường Kiều sẽ lại đến thăm bà, chắc c nói được làm được.

“Tốt quá!”

Triệu Lộ kích động suýt nữa nhảy lên, may mà vừa mới ăn no nên đã ảnh hưởng đến sự phát huy của ta.

Thẩm Tuyển lại nhẹ nhàng liếc Triệu Lộ đang vô cùng kích động: “Ngày mai còn nhiệm vụ, kh thời gian qua đây đâu.”

Triệu Lộ: “…”

Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục, ta đã cảm nhận được.

“Nói đến thăm hỏi… thằng nhóc nhà họ Hạ đang đòi gặp em đ.” Thẩm Tuyển Chu Nghiên nói.

Chu Nghiên suy nghĩ một lúc mới hiểu ra, Thẩm Tuyển đang nói đến bé Hạo Hạo.

nhóc đó tin tức cũng nh, lại biết đã trở về.

“Vậy thì dành thời gian gặp nó một chuyến.”

Nếu kh còn ở đây nghỉ ngơi suốt một tháng, Chu Nghiên chắc c sẽ kh gặp bất kỳ ai.

“Được, vậy sắp xếp.”

Th Chu Nghiên đồng ý, Thẩm Tuyển cũng thở phào nhẹ nhõm.

Gần đây hễ gặp bên nhà họ Hạ là lại hỏi chuyện Chu Nghiên, thay mặt thiếu gia nhà họ truyền đạt lời yêu cầu muốn gặp mặt.

Nếu kh gặp được Chu Nghiên, lẽ nhóc đó sẽ làm ầm ĩ mỗi ngày.

Chu Nghiên mang nồi c gà đã hầm xong đến viện ều dưỡng, lại trò chuyện với Chu Dụ Hoa và bà Đường Kiều một lúc mới rời .

Thẩm Tuyển đã ở cửa chờ.

Bây giờ kh khái niệm ngày nghỉ. Hạ Kính Đình hiện đã bắt đầu học tiểu học, muốn ra ngoài ngoài việc xin nghỉ ra thì chỉ thể chờ tan học.

Chu Nghiên từ chối ý định xin nghỉ của Hạ Kính Đình, chờ tan học mới cùng Thẩm Tuyển đón.

Cửa trường tiểu học Xuân Phong, đậu đầy xe đạp của các bậc phụ .

Thỉnh thoảng cũng thể th một hai chiếc ô tô con, nhưng dù cũng là số ít.

Thẩm Tuyển chào hỏi với tài xế nhà họ Hạ. Sau khi đó rời , chiếc xe của Thẩm Tuyển tr liền nổi bật.

Hạ Kính Đình từ cổng trường ra, mặc bộ đồng phục quân đội phiên bản trẻ em, đội mũ đỏ. Làn da vốn bị phơi nắng đen đã khôi phục lại vẻ trắng trẻo, mịn màng trước kia, đúng là một cục bột đáng yêu.

“Hạo Hạo.”

Chu Nghiên bé đang nghiêng đầu, vẫy tay gọi.

“Chị Chu Nghiên, em nhớ chị lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-10-ty-vat-tu-o-nien-dai-nam-vung/chuong-148-tr-sung-ban-lon-va-ban-nho.html.]

bé Hạ Kính Đình lập tức chạy như bay lại, trong lúc chạy suýt nữa còn đ.â.m ngã cả bạn mập ú phía trước.

“Chậm một chút.”

Chu Nghiên xách lên, để đứng vững.

Nếu kh trụ vững, thế nào cũng bị đ.â.m bay mất.

“Chị ơi, chúng ta đâu vậy, chị về nhà em ở , nhà em nhiều phòng lắm.”

Hạ Kính Đình đã sớm muốn đưa Chu Nghiên về nhà giới thiệu cho nội, chỉ là nội nói chị Chu Nghiên tạm thời chưa thể trở về.

Bây giờ chị đã về , chắc là sẽ kh nữa đâu nhỉ.

Thẩm Tuyển cúi đầu nhóc kia, được lắm… vừa đến đã nẫng tay trên.

“Về chỗ ở của chị trước, chị kh thể về nhà em ở được.” Chu Nghiên buồn cười sờ đầu bé Hạ Kính Đình.

“Ồ… được thôi ạ.” Hạ Kính Đình chút mất mát, sau đó ngẩng đầu lên hỏi với vẻ đáng thương: “Vậy chị còn nữa kh ạ?”

“Ừm, chứ.”

Chu Nghiên mở cửa xe cho bé lên trước, sau đó cũng ngồi vào.

Hạ Kính Đình bò lên xe, nghe được câu trả lời của Chu Nghiên liền đột nhiên ngẩng đầu, suýt nữa đập vào cửa xe, may mà được Chu Nghiên đưa tay ra cản lại.

Chu Nghiên đỡ ngồi ngay ngắn, sau đó lại búng vào trán bé một cái: “Kích động cái gì?”

“Hu hu hu… chị lại còn nữa.”

Hạ Kính Đình lập tức làm ra vẻ khóc lớn, khóc kh ra nước mắt.

Chu Nghiên đau đầu, dỗ trẻ con thật khó.

Thẩm Tuyển cũng kh muốn dỗ trẻ con, quay đầu lại nói với vẻ kh kiên nhẫn: “Hay là chúng ta vứt nó xuống .”

Chu Nghiên lườm một cái.

Gần đây số lần lườm quá nhiều, mắt cô sắp to ra .

“Chờ em lên lớp hai thì chị sẽ về kh nữa.” Chu Nghiên véo má Hạ Kính Đình nói.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

“Thật… thật vậy chăng?”

Hạ Kính Đình lập tức ngừng gào khóc, và vì đã thành c nặn ra vài giọt nước mắt, những giọt nước mắt treo trên l mi chực rơi xuống, khóe mắt hơi hơi đỏ lên, tr vô cùng đáng thương.

“Thật sự.”

Chu Nghiên gật đầu, và còn đưa ngón út ra nói: “Chị ngoéo tay với em, chắc c kh lừa em đâu.”

Hạ Kính Đình cũng đưa ngón út của ra, phối hợp ngoéo tay.

Làm xong nghi thức nhỏ, bé lập tức ôm cổ Chu Nghiên hô to: “Vậy em nh lên lớp hai mới được.”

Thẩm Tuyển trực tiếp đưa chợ mua thức ăn trước, sau đó kéo về đường Th Sơn số 29.

Từ khi cứ việc là lại chạy qua đây, dì giúp việc trước đây phụ trách mua thức ăn đã ở trong tình trạng thất nghiệp.

Chu Nghiên chỉ là gặp Hạo Hạo một mặt, cũng kh muốn đâu chơi.

Để bé tự ngồi làm bài tập xong, Chu Nghiên vào bếp nấu cơm.

Lúc đầu Hạ Kính Đình còn nghiêm túc viết chữ, sau đó nghe th mùi thơm từ bếp liền bắt đầu loay hoay muốn chạy vào bếp.

Thơm quá mất…

Thẩm Tuyển xách lại, ấn xuống trước bàn trà: “Chưa viết xong bài tập, định chạy đâu.”

Hạ Kính Đình trừng mắt Thẩm Tuyển, này cực kỳ đáng ghét.

“C lê đường phèn, mùa thu nhuận phổi, em uống nhiều vào nhé.” Chu Nghiên đặc biệt làm c cho bé.

“Cảm ơn chị ạ.”

Hạ Kính Đình ngọt ngào cảm ơn, tiện thể còn khoe khoang liếc Thẩm Tuyển một cái.

Thẩm Tuyển kh chấp nhặt với trẻ con, một bát c lê đã dỗ được , đúng là chưa sự hiểu biết.

Chu Nghiên lại bưng ra một bát c bồ câu, đặt trước mặt Thẩm Tuyển: “Cái này là cho .”

Thẩm Tuyển lập tức tỉnh táo: “Cảm ơn Nghiên Nghiên của chúng ta, Nghiên Nghiên vất vả , thực ra kh cần làm riêng cho đâu.”

Thẩm Tuyển còn thầm liếc Hạ Kính Đình, chỉ biết ăn, chỉ là quan tâm Nghiên Nghiên mệt kh.

Chu Nghiên: “…”

Đây là lần đầu tiên cô nấu cơm , làm gì mà kỳ quặc vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...