Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Theo 10 Tỷ Vật Tư Ở Niên Đại Nằm Vùng

Chương 333: Theo sếp làm, ba bữa đói chín bữa

Chương trước Chương sau

Vẽ xong bản thiết kế, Chu Nghiên dặn Tiểu Ngô tìm thợ mộc đặt làm đồ nội thất.

Mặc dù hiện tại vẫn là các xưởng quốc do chiếm tỉ trọng lớn, nhưng nhiều c nhân về hưu cũng mở xưởng nhỏ ở nhà, giúp hàng xóm làm đồ nội thất. Dù tốc độ chậm nhưng tay nghề lại tốt. Nếu trả tiền hậu hĩnh, nguyên liệu cũng thực tế hơn so với xưởng lớn.

Tiểu Ngô cầm bản vẽ, nh nhẹn tìm cụ Vương ở ngõ nhỏ. Ông cụ Vương dù đã về hưu nhưng xưởng ở nhà cũng kh nhỏ, sáu bảy học việc. Việc làm đồ nội thất cho Chu Nghiên cũng kh mất nhiều thời gian.

Sắp xếp xong việc đặt đồ, Chu Nghiên lại nghĩ đến con đường l thuốc. Chuyện này lại phiền đến ba của nhà Thẩm.

Chu Nghiên gọi ện thoại cho Thẩm Thính Trạch, vui vẻ đồng ý với yêu cầu nhỏ của cô. Trong mắt Thẩm Thính Trạch, Chu Nghiên như một cây tiền, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã mang lại lợi nhuận khổng lồ cho xưởng dược, thân thiết hơn hẳn đứa cháu trai kh đáng tin của .

Chỉ là cung cấp t.h.u.ố.c thôi, đơn giản. Tất cả các loại t.h.u.ố.c đều cung cấp với giá thấp nhất, gần như là kh lợi nhuận.

Chu Nghiên cúp ện thoại, cảm th mọi chuyện đã hoàn thành được một nửa. Đợi đến khi quầy t.h.u.ố.c đặt làm xong được mang về, cô sẽ đặt tất cả các loại t.h.u.ố.c từ kh gian vào. Thế là mọi chuyện sẽ đâu vào đ.

Tiểu Ngô từ nhà cụ Vương trở về, trên tay xách theo hai chuỗi pháo. Mỹ d là để đợi khai trương thì dùng. Dù pháo đơn sơ, nhưng cũng nhắc nhở Chu Nghiên rằng cô pháo hoa trong kh gian. Lúc đó, tìm hệ thống đặt làm một loại pháo hoa “Khai trương đại cát” phiên bản giới hạn, đảm bảo sẽ làm lóa mắt cư dân trong ngõ nhỏ. Quả là một cách quảng cáo miễn phí.

Hạ Dương và Hạ nh chóng tàu từ thôn Hướng Dương đến Vân Kinh. Vì muốn khám bệnh, nên lên đường vội vàng một chút.

Chu Nghiên dẫn Tiểu Ngô đến đón. Đồng chí Tiểu Ngô giơ tấm bảng đón qua lại.

“Sếp ơi, mà sếp đón biết chữ mà. Chúng ta đừng để lỡ.”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

“Biết chữ, đã nói là đợi ở cổng ra , cứ đứng yên là được.” Chu Nghiên bị Tiểu Ngô làm cho hoa cả mắt, ngược lại kh rõ những ra vào nhà ga.

Hạ Dương cõng hành lý, dẫn theo đám đ. Lúc lên xe ở huyện, nhà ga nhỏ. Đến Vân Kinh, th đ nghịt . Quả kh hổ là thủ đô. Những tòa nhà cao tầng và cửa hàng trên phố làm hoa mắt.

Ở quảng trường cổng ra, Hạ Dương đang nghĩ ngợi nên hướng nào. Thì th cách đó kh xa, một th niên đang giơ tấm bảng, trên đó viết “Đón Hạ Dương và Hạ”. Cạnh th niên đó là một cô gái xinh đẹp tóc dài, mặc áo khoác và quàng khăn. Vì quá xinh đẹp và thời trang, suýt nữa kh nhận ra đó là Chu Nghiên.

“Hạ Dương!” Chu Nghiên gọi một tiếng, Hạ Dương mới phản ứng lại.

Đúng là quen.

“Chị Chu Nghiên.” Hạ Dương dẫn Hạ tới.

Tiểu Ngô lập tức ánh mắt, giúp Hạ Dương l đồ.

“Kh cần đâu, tự làm được.” Hạ Dương cảm th đối phương quá nhiệt tình.

“Kh , cứ để cầm . dẫn Hạ, chúng ta về nhà trước.” Chu Nghiên dẫn họ ra xe.

Ông Hạ và Hạ Dương ngồi ở ghế sau. Vì lần đầu ngồi xe, khó tránh khỏi chút gò bó. May mà trên đường Tiểu Ngô giúp làm dịu kh khí, tiện thể giới thiệu cảnh sắc thành phố Vân Kinh cho cháu họ.

Chu Nghiên lái xe nh, về đến nhà, cô bảo Tiểu Ngô đưa Hạ Dương và Hạ vào phòng khách để đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-10-ty-vat-tu-o-nien-dai-nam-vung/chuong-333-theo-sep-lam-ba-bua-doi-chin-bua.html.]

“Ngày mai em sẽ đưa Hạ bệnh viện khám.” Dù Chu Nghiên cũng thể bắt mạch, nhưng cụ đã lặn lội xa xôi đến đây, chắc c là tin tưởng vào trang thiết bị của bệnh viện lớn hơn. Vừa hay, cô sẽ đưa khám tổng quát.

“Vâng… cảm ơn chị Chu Nghiên.” Hạ Dương vội vàng đồng ý.

“Kh cần khách sáo. Tiện đây, lần này đến thì đừng nữa. Ở lại Vân Kinh, em sẽ tìm việc cho .” Chu Nghiên nói.

“Em thì kh , nhưng em lo nội em kh quen ở đây.” Hạ Dương gãi đầu, chút băn khoăn.

làm việc tốt, mua một căn nhà trong thành phố, sẽ tiện hơn so với về thôn. Ông Hạ chắc cũng kh muốn xa đâu.” Tình hình của cháu họ là nương tựa vào nhau. Hạ Dương tuyệt đối kh thể để Hạ một về thôn.

“Để em hỏi nội đã. Nhưng mua nhà trong thành phố đắt lắm mà.” Hạ Dương chút d.a.o động.

Thực sự, ở thành phố khám bệnh tiện hơn ở thôn. Hơn nữa, hy vọng tuổi già của nội được hưởng phúc, chứ kh vất vả.

theo sếp mà còn lo kh kiếm được tiền ? Thật ra mới đến một năm, cũng sắp đủ tiền mua nhà . Dù kh nhà lớn, nhưng mua một cái sân nhỏ thì chắc c kh thành vấn đề.” Tiểu Ngô từ trong phòng ra, cam đoan với Hạ Dương.

Thực ra, một năm nay với như mơ vậy. Theo Tào ra khỏi thôn chỉ để tìm việc làm kiếm sống, kh ngờ lại thực sự kiếm được tiền.

nghĩ lung tung gì đ? M năm nay ở thôn cũng tiết kiệm được kh ít tiền chứ.” Chu Nghiên cười Hạ Dương.

“Chị ơi, căn nhà ở thôn của chị thì ạ?” Trước đây đều là Hạ Dương tr nom, bây giờ cũng , chẳng lẽ để lại cho trong thôn? Ít nhất cũng trả tiền chứ, kh thể chiếm dụng miễn phí.

“Cứ để đó đã. Thôn bây giờ đâu thiếu tiền, sẽ kh thèm căn nhà nhỏ của đâu.” Chu Nghiên biết từ lời Lý Tiên Sinh, các hộ trong thôn bây giờ đều hướng đến mức “vạn tệ”.

“Cũng … Gần đây trong thôn toàn xây nhà gạch, kh giống trước kia nữa.” Nếu bình chọn thôn giàu , thôn Hướng Dương chắc c đứng top.

Chu Nghiên chờ Hạ Dương và Hạ nghỉ ngơi xong, dẫn họ và Tiểu Ngô đến một nhà hàng trên phố. Bà chủ ở đây quen Tiểu Ngô, th dẫn nhiều đến cũng cười vui vẻ.

Bà chủ: “ nhóc, nhà khách à?”

“Đâu ạ, đây đều là bạn của sếp nhà , chỉ ăn ké thôi.” Tiểu Ngô cầm thực đơn đưa cho Chu Nghiên gọi món.

Bà chủ kinh ngạc, cô gái trẻ như vậy mà đã làm sếp ? Nhưng nghĩ đến cô gái đối diện trong sân nhà , cùng khác bày quán dưới gầm cầu mà cũng tự xưng là sếp, kết quả ba bữa đói chín bữa.

Thời buổi này, ai cũng thể tự xưng là sếp. Bà chủ dù nghĩ thầm, nhưng ngoài mặt kh hề thể hiện. Bà cầm thực đơn vào bếp sau.

Tiệm nhỏ của hai vợ chồng này món ăn ngon, đầu bếp đặc biệt giỏi làm cá. Chu Nghiên gọi c cá dưa chua, thịt x khói, và vài món đặc trưng khác.

“Kh cần nhiều như vậy đâu, ăn kh hết đâu.” Ông Hạ xua tay, rõ ràng là quen khổ cực. Bữa cơm này cũng chỉ như bữa ăn Tết.

“Chúng ta ăn kh hết thì đóng gói mang về, kh thể để đói được.” Chu Nghiên kh nói thêm gì, bảo mọi ăn cơm.

Dù món ăn nhiều, nhưng trên bàn hai th niên, cuối cùng cũng kh còn lại bao nhiêu.

Buổi tối ngủ, Chu Nghiên đưa cho Hạ Dương một viên thuốc, bảo đưa cho Hạ uống một viên. Tránh cho cụ kh quen khí hậu, sức khỏe vấn đề.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...