Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế
Chương 14: Sau khi chuyển nhượng bất động sản
Phòng ở đổi chủ hộ, Lục Viễn kh tâm tình trấn an đang tức giận Vương Kiều, lập tức tìm cha , Lục Vũ Hoành.
“Cha, phòng ở cha cho con bị vậy? Hôm nay con qua th phòng ở đã bị qua tay.”
Hôm nay Lục Viễn cùng trang hoàng c nhân cãi nhau một trận, sau đó còn gọi cảnh sát. M vị c nhân bất đắc dĩ kêu Vương lão bản đến.
Kết quả là trên tay đối phương đầy đủ bất động sản gi chứng nhận.
Cảnh sát hung hăng quở trách một đốn, mắng kh nhà mà dám giả mạo chủ nhân, kh biết trời cao đất dày.
Vương lão bản cũng kh thiện tra, ch chua chửi một trận, còn bảo đem đồ vật của đều ném ra ngoài.
“Việc này, tao đã nghe nói.” Lục Vũ Hoành nói.
“Tao trung tâm đăng ký di sản hỏi, con trai chú mày hôm nay đến làm giám định, bởi vì nó là đệ nhất thừa kế, nên bất động sản về nó. Sau khi nó l được phòng ở liền bán luôn.”
“Thằng đó kh đã sớm c.h.ế.t ở bên ngoài ?”
“Tao vốn dĩ cũng cho rằng nó c.h.ế.t ở bên ngoài, tình hình này thì hẳn là kh .” Lục Vũ Hoành tràn đầy tiếc nuối nói.
“Thế giờ làm , chả lẽ cứ như vậy đem phòng ở nhường ra?” Lục Viễn tràn đầy táo bạo nói. còn tr chờ dựa căn hộ kia giúp thu phục Vương Kiều.
Lục Vũ Hoành híp mắt, suy tư một chút nói: “Việc cấp bách là tìm được em họ mày. Nhưng nói đến cũng kì quái, đáng lẽ em họ mày đến đây thì ít nhiều gì cũng đến thăm chúng ta mới đúng!”
Lục Viễn sắc mặt lập tức trầm xuống dưới.
Lục Vũ Hoành Lục Viễn, nói: “Mày nghĩ tới cái gì à?”
“Hôm qua con gặp hai .”
Lục Vũ Hoành Lục Viễn: “ nào, bọn họ nói gì?”
Lục Viễn hồi tưởng một chút những gì nói: “ kh nói cái gì, bất quá con……”
Lục Vũ Hoành cau mày: “Mày cùng bọn họ mâu thuẫn?”
“Con cũng chưa nói gì, liền nói bọn họ là nhặt ve chai, cái này cũng kh thể trách con. Hai tên kia ăn mặc quá tệ, giống hệt ăn mày.” Lục Viễn nói.
Lục Vũ Hoành Lục Viễn, sắc mặt khó coi thực, “Mày đáng lẽ nên đem bọn họ lưu lại, bây giờ hại cha mày một chút phản ứng thời gian đều kh .”
“Cha, cha kh sớm chút đem tên kia xử lý rớt.”
“Mày nói nghe dễ dàng, g.i.ế.c là muốn ngồi tù, mày muốn cả nhà chúng ta vào ngục giam ngồi ?” Lục Vũ Hoành bất mãn nói.
Chủ hộ sau khi c.h.ế.t sẽ ba năm thời gian bảo hộ. Trong vòng ba năm, ai muốn phòng ở này thể trung tâm đăng ký di sản làm thủ tục, sau khi ba năm bảo hộ qua , phòng ở liền sẽ cấp xin. Lục Vũ Hoành nhíu nhíu mày, còn hai tháng là được ba năm, Lục Vũ Hoành vốn dĩ cho rằng Lục Vinh sẽ kh xuất hiện, lại ở đúng thời ểm cuối cùng này nhảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-dao-bao-hon-di-the/chuong-14-sau-khi-chuyen-nhuong-bat-dong-san.html.]
“Cha, kh biết hôm nay con mất mặt như thế nào.” Lục Viễn nắm chặt nắm tay. M cái c nhân trang hoàng đối với châm chọc mỉa mai, một chút mặt mũi cũng kh chừa lại cho . M viên cảnh sát bị gọi tới cũng kh cho sắc mặt tốt.
Lục Vũ Hoành hít sâu một hơi, thầm mắng Lục Viễn kh biết nặng nhẹ, đều lúc này còn chỉ biết nhớ thương mặt mũi.
…………………………
Cầm tiền xong, Lục Vinh lại kh biết muốn xử lý như thế nào, “Em th chúng ta nên làm gì với chỗ tiền này?”
Thẩm Hiên lắc lắc đầu: “Em cũng kh biết.”
Thẩm Hiên cau mày, khi ở máy móc mỏ đá c tác, một tháng 1000 tiền lương, nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới được tiêu m triệu. Đương nhiên, cũng trước nay đều kh nghĩ sẽ ngày cần tiêu m triệu.
Lục Vinh nghĩ nghĩ: “ vừa mới tìm tòi trên quang não một chút, một loại gien dược tề, thể tiêu tiền mua, E cấp, D cấp gien chuyển hóa dược tề chỉ cần 1 triệu.” D cấp đến C cấp muốn 10 triệu, C cấp đến B cấp cư nhiên muốn 100 triệu.
Thẩm Hiên gật đầu, nói: “Cái này em biết, nhưng gien dược tề kh ai cũng thể mua.”
Gien dược tề số lượng hữu hạn, muốn mua yêu cầu đệ trình xin, đơn xin được thụ lí xong mới thể tiêu tiền mua.
Một triệu tinh tệ, nhà Thẩm cũng thể l ra được. Vấn đề là ánh mắt cha mẹ đều ở trên cả, đến xíu tiền c của đều tìm mọi cách l , muốn để bọn họ ra số tiền này là thiên phương dạ đàm. Lúc trước Thẩm Hiên cũng từng mơ ước tới gien dược tề, bất quá chỉ là đơn thuần mơ ước một chút.
Thẩm Hiên tự th kh so C cấp gien kém, nhưng thế giới này mọi đều xem trọng nhất là gien cấp bậc, dù biết gien cũng kh đại biểu hết thảy.
Lục Vinh Thẩm Hiên, nói: “ cảm th chúng ta thể dự lớp bổ túc.”
Thẩm Hiên cười cười: “ phí tâm .”
Lục Vinh liếc Thẩm Hiên một cái, nói: “Dù giờ cũng tiền, gì mà em ngại lớp bổ túc đâu.”
Thẩm Hiên gật đầu: “Cũng được, kỳ thật thể chất em kỳ quái.”
Lục Vinh Thẩm Hiên, hỏi: “Nơi nào kỳ quái?”
“Nói chung, gien cấp bậc càng kém, thân thể càng kém. Nghe nói F cấp thể chất phần lớn sống kh quá ba tuổi. Nhưng em thì kh như vậy, ều kiện thân thể vẫn luôn kh tệ. Hơn nữa, c tác ở máy móc mỏ đá qua nửa năm sẽ nhiều vấn đề, em từ mười hai tuổi liền đến đó c tác, đều đã bốn năm, thân thể của em vẫn kh vấn đề.” Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh như suy tư gì nói: “Nếu như vậy, khi nào là gien kiểm tra đo lường của em xảy ra vấn đề kh?”
Thẩm Hiên lắc lắc đầu: “Em cũng kh biết, nhưng em đã làm lần thứ hai kiểm tra đo lường, kết quả vẫn biểu hiện em là E cấp gien.”
Lục Vinh cười cười: “Chuyện này về sau lại bàn .”
Lục Vinh bỏ 2.5 triệu, mua một căn biệt thự ở vùng hẻo lánh, đặt dưới Thẩm Hiên d nghĩa.
“Chỗ ở này kh tồi a!” Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh gật đầu: “Vị trí hơi thiên một chút, phía dưới còn tầng hầm, thể để một ít đồ vật.”
Thẩm Hiên cười cười: “Như vậy càng kh tồi.” tầng hầm, liền kh cần mỗi lần đều đem mì ăn liền giấu dưới đáy giường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.