Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế
Chương 6: Thẳng thắn với nhau
Lục Vinh theo Thẩm Hiên đến cửa hàng, vừa đến nơi thì tim Lục Vinh đập dồn dập bởi phát hiện cửa hàng này với quen thuộc. Lục Vinh tìm tòi nguyên chủ kí ức mới biết m năm trước, nguyên chủ là khách quen ở đây.
Thẩm Hiên lôi kéo Lục Vinh tay: “Vào thôi.”
Lục Vinh đem một trăm viên tráng dương dược chia vào hai mươi túi nhỏ, ngần ngừ một lát vẫn hỏi Thẩm Hiên: ‘Em nghĩ định giá bao nhiêu là phù hợp nhỉ!”
“Hai trăm tinh tệ một túi .” Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh quay sang Thẩm Hiên: “Đắt như vậy?”
Thẩm Hiên lắc đầu, thực bình tĩnh nói: “Kh đắt, là rẻ, nếu thứ này thực sự c hiệu như nói, giá kh cao mới kh hợp lý, ta sẽ tưởng hàng giả.”
Lục Vinh cười cười, gật đầu: “Nghe em.”
Lục Vinh đem đồ vật bỏ vào máy bán hộ, ở trên giao diện máy, ền tên hàng, cách sử dụng, giá bán ấn gửi bán.
“Như vậy là xong?” Lục Vinh hỏi.
Thẩm Hiên gật gật đầu: “Ừ, nếu đồ vật bán , tiền sẽ vào tài khoản .”
Lục Vinh gật gù: “Thế thì chúng ta về thôi.”
Lục Vinh cùng Thẩm Hiên rời bán hộ cửa hàng kh xa liền đụng l vàng.
L vàng Lục Vinh cùng Thẩm Hiên, cau mày:
“Lục Vinh, lại tới bán đồ vật à! Nhà mày còn cái gì thể bán? Tao còn tưởng để cưới Thẩm Hương Vân, cái gì bán được mày bán sạch .”
Lục Vinh kh vui l vàng: “Chỉ cần tìm kĩ sẽ thể bán đồ vật.”
L vàng nói đầy ghen tị: “Số may thật đ!”
Lại Thẩm Hiên bên cạnh Lục Vinh nói: “Mày là cùng Thẩm Hiên ra ngoài ư! Kiểu này là chấp nhận số phận à, tao lại kh biết mày là loại phóng khoáng như vậy đ!”
Lục Vinh l vàng hai mắt, lôi kéo Thẩm Hiên rời : “Mày làm gì làm , tao cùng A Hiên còn việc.”
L vàng Lục Vinh bóng dáng, kh vui nheo mắt.
Thẩm Hiên cạnh Lục Vinh, tay mướt mồ hôi, “ lại giúp ?”
Lục Vinh khó hiểu Thẩm Hiên: “Chúng ta là bạn đời, hỗ trợ nhau chẳng là đương nhiên?”
Thẩm Hiên cười cười, bất ngờ nói: “ biết kh .”
“Em làm mà biết được?” Lục Vinh dừng lại hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-dao-bao-hon-di-the/chuong-6-thang-than-voi-nhau.html.]
Thẩm Hiên nhàn nhạt trả lời: “Sơ hở quá nhiều, muốn nghe từ cái gì trước?”
“Nếu sơ hở quá nhiều, vậy từng cái mà nói .” Lục Vinh bu tay nói.
“Nguyên lai Lục Vinh là một kẻ kiêu ngạo, khinh thường , nhưng ánh mắt lại kh giống.”
Thẩm Hiên đỏ mặt, Lục Vinh này trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ, còn chút thẹn thùng, lần đầu tiên th loại ánh mắt đó, Thẩm Hiên còn tưởng là ảo giác.
Lục Vinh chợt ngộ ra, thế giới này mọi thập phần coi trọng gien cấp bậc. Thẩm Hiên gien chỉ E cấp, mà Lục Vinh là C cấp, gien hơn một bậc địa vị đã khác nhau như trời với đất. Nguyên chủ Lục Vinh là cái thập phần kiêu ngạo , vô cùng khinh thường Thẩm Hiên.
“Còn gì nữa.”
“ đối nhiều chuyện trở nên thực lạ lẫm, ví dụ như cửa hàng này.”
Lục Vinh nhướng mày, tuy rằng nguyên chủ ký ức, nhưng những ký ức này càng như là một loại tri thức, còn chưa hiểu hết.
“Mặt khác, biết đã chết.” Thẩm Hiên nắm chặt nắm tay nói.
Lục Vinh: “……”
Thẩm Hiên nhắm mắt lại. Ngày đó lúc đến mép giường và phát hiện Lục Vinh đã kh hơi thở, cũng nói kh rõ cảm giác gì. Vừa may mắn vì kh cần đối mặt lửa giận của chồng hận , vừa hoang mang tuyệt vọng trước tương lai vô định. Hai loại cảm xúc đan chéo vào nhau làm Thẩm Hiên kh biết là may mắn nhiều một ít, vẫn là tuyệt vọng nhiều một ít……
Lục Vinh vươn tay nắm l Thẩm Hiên tay: “ xác thật kh , nhưng nếu em nguyện ý, chúng ta cùng nhau sống êm ấm.”
Bình bình đạm đạm một câu, lại làm lòng Thẩm Hiên rung động sâu sắc. Cuộc đời khát vọng kh nhiều lắm, rốt cuộc cũng chỉ muốn một thể cùng ấm áp mà sống bên nhau.
Thẩm Hiên Lục Vinh, trịnh trọng đáp ứng: “Được.”
Thẩm Hiên nhắm mắt lại, chuyện tới hiện giờ, đã kh lựa chọn khác, này xuất hiện lẽ là cứu rỗi.
“Cái kia dược thực là cha lưu lại?” Thẩm Hiên hỏi.
Lục Vinh lắc đầu: “Kh , đó là bí mật của , thể l được nhiều đặc biệt đồ vật, chỉ là yêu cầu tinh tệ.”
Thẩm Hiên dừng bước chân, Lục Vinh quay lại Thẩm Hiên hỏi: “ vậy?”
Thẩm Hiên cười cười, nói: “Kh gì, biết hôn nhân của chúng ta bất đồng với hôn nhân bình thường, thể khống chế sinh tử của em.”
Lục Vinh quay đầu, liếc Thẩm Hiên một cái, lại nhớ đến một đống kí ức.
Nguyên chủ cũng kh quá ngốc, khi nhà họ Thẩm tìm tới, tuy Lục Vinh đồng ý giao ra huyết phỉ, nhưng yêu cầu hôn nhân với Thẩm Hương Vân là phụ thuộc hôn nhân. Lục Vinh đối bạn đời tuyệt đối chi phối quyền, nếu khi nào Lục Vinh thật sự thiếu tiền, thể bán Thẩm Hương Vân, một phụ nữ xinh đẹp thì khá là giá.
Trong phụ thuộc hôn nhân, nếu Lục Vinh tử vong, Thẩm Hiên kh quyền kế thừa nguyên chủ di sản, dù Lục Vinh cũng chả di sản. Ngoài ra, nếu toà án phán định Thẩm Hiên liên quan đến cái c.h.ế.t của Lục Vinh, Thẩm Hiên còn khả năng bị trở thành nô lệ, bán l tiền mai táng Lục Vinh.
Lục Vinh nắm Thẩm Hiên tay: “Kh cần suy nghĩ nhiều quá.”
Cảm nhận độ ấm từ tay Lục Vinh truyền đến, Thẩm Hiên đột nhiên xúc động muốn khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.