Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Chương 144: Khai Trương Đại Khuyến Mãi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hoàng hôn sa mạc quả thực , tròn to, mang đến cho cảm giác như mặt trời sắp rơi trong lòng.

Nguyễn Nam Tinh cứ xuýt xoa mãi cho đến khi mặt trời chìm xuống đường chân trời, đó tiếc nuối thở dài một , giá như máy ảnh, thể chụp cảnh tượng thì mấy.

Cố Cửu Châu tưởng cô tận hứng, liền : “Nếu thích, ngày mai thể xem một nữa.”

Nguyễn Nam Tinh liên tục gật đầu, hỏi: “ vẽ tranh ?”

Cố Cửu Châu: “, tinh thông.”

Nguyễn Nam Tinh lên, “ , lưu cảnh hoàng hôn .”

Cố Cửu Châu vuốt cằm, “ thử xem.”

Trong lòng Nguyễn Nam Tinh dâng lên vài phần mong đợi, Cố Cửu Châu áp lực, liền chuyển chủ đề: “Tối nay ăn gì?” Cô sa mạc trời đang dần tối, l.i.ế.m liếm môi, vỗ tay một cái : “Thịt nướng!”

Cố Cửu Châu đương nhiên dị nghị.

Lợn bò cừu trong Gia viên đều lớn cả , ăn nữa thì già mất.

Nguyễn Nam Tinh nghĩ đến món thịt nướng thơm phức, nuốt nước bọt, “Dựng lều , đó về gian lấy thịt, nhóm lửa.” xong cô liếc bốn ở đằng xa một cái, ngoài ở đây thật tiện, vẫn nên tìm một chỗ để nghỉ ngơi.

Lều nhanh dựng xong, Cố Cửu Châu bố trí một trận pháp phòng ngự xung quanh, đó mượn sự che chắn trận pháp và lều để tiến gian.

Nguyễn Nam Tinh ở bên ngoài, suy nghĩ xem nên nhóm lửa trại để nướng, trực tiếp dùng lò luyện đan nướng thì hơn. Xoắn xuýt một hồi, cô đột nhiên , nhỏ giọng : “Trẻ con mới làm lựa chọn.”

Một bên lửa trại, dùng để nướng sườn cừu đùi cừu, một bên lò đan, dùng để nướng thịt bò thịt ba chỉ, quả thực thể tuyệt vời hơn!

Tốc độ Cố Cửu Châu nhanh, lửa lên bao lâu, mang theo thịt tươi .

dùng que tre xiên , nghĩ nghĩ, trực tiếp lấy từ trong gian một cây tre dài mười mét, tùy ý vung tay lên, cây tre to bằng bắp chân liền hóa thành những que tre bay lả tả trời.

Nguyễn Nam Tinh động tác nước chảy mây trôi , hỏi: “Tre chịu nhiệt độ cao ? Lát nữa cho lò đan sẽ bốc cháy chứ?”

Cố Cửu Châu nhạt giọng : “Yên tâm, chắc chắn chịu nhiệt hơn thịt.”

Nguyễn Nam Tinh lên, “ thì .”

Còn về sườn cừu và đùi cừu, trực tiếp Cố Cửu Châu dùng trường thương xiên , gác lên đống lửa để nướng.

Nguyễn Nam Tinh chậc chậc : “ cũng nỡ thật đấy.” Pháp khí lưu lạc thành que xiên thịt nướng... may mà pháp khí vẫn linh, nếu chắc tức c.h.ế.t mất.

Cố Cửu Châu buồn liếc cô một cái, “Nghĩ gì , nàng kỹ xem.”

Nguyễn Nam Tinh chớp chớp mắt, xáp gần cây thương đó, giây lát lộ thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, đầu thương còn khai phong! Căn bản cây mà đó Cố Cửu Châu dùng!

, cái cũng quá giống !” Nguyễn Nam Tinh dở dở , “Cũng trách nhận nhầm chứ.”

Cố Cửu Châu hề nguyên tắc gật đầu : “Quả thực giống, những cây thương bán thành phẩm tương tự như thế còn nhiều, sản phẩm luyện tay khi luyện chế Kiểu Nguyệt.”

“Kiểu Nguyệt? tên cây ngân thương đó ? Khoan !” Nguyễn Nam Tinh như nhớ điều gì đó, đột nhiên ưỡn thẳng lưng, hai mắt phát sáng : “ luyện chế pháp khí a! chúng còn tìm khác làm gì?”

Cố Cửu Châu lắc đầu : “Lúc chọn tự luyện khí sở hữu một món pháp khí phù hợp với , Kiểu Nguyệt cũng quả thực vượt qua dự kiến . Pháp khí nàng cần bất luận hình dáng công năng đều quá đặc thù, luyện .”

“Ồ.” Nguyễn Nam Tinh chút thất vọng, “ , thời cơ tới, thể cưỡng cầu.”

Cố Cửu Châu một cái, “ đạo lý .”

Mùi thịt nướng nhanh bay , Nguyễn Nam Tinh hít hít mũi, quét từng lớp từng lớp nước sốt lên sườn cừu và đùi cừu đây thứ cô pha chế từ , bên trong trộn lẫn tất cả các loại gia vị mà cô thể tìm , chủ đạo một chữ tươi thơm tê cay.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-theo-he-thong-gia-vien-xuyen-den-tien-gioi/chuong-144-khai-truong-dai-khuyen-mai.html.]

Thịt nướng quét nước sốt lăn vài vòng lửa, mùi thơm tăng thêm một tầng.

Nguyễn Nam Tinh chằm chằm sườn cừu, ngừng nuốt nước bọt, đột nhiên : “Nướng chín bảy tám phần chắc ăn nhỉ?”

Cố Cửu Châu ánh mắt nhàn nhạt liếc cô một cái, bắt đầu đuổi : “Thịt xiên xong , nàng nướng , bên để trông cho.”

Nguyễn Nam Tinh chép chép miệng, lưu luyến rời đổi chỗ.

Buổi tối, gió sa mạc lớn, hương thơm thịt nướng gió cuốn đưa khoang mũi bốn ở đằng xa, mấy theo bản năng ngửi ngửi, đó cứng đờ dừng động tác, đưa mắt .

“Khụ.” Nam nhân áo xanh thần sắc lúng túng dậy : “Nghỉ ngơi , tối nay còn bận rộn đấy.”

Thiếu nữ xoa xoa bụng, “Ngươi nghỉ ngơi , đói, ăn chút gì đó.”

Nam nhân áo xanh trợn trắng mắt, “Ngươi tích cốc bao lâu mà còn đói? Ngươi chính thèm!”

Thiếu nữ vô cùng thản nhiên, thở dài : “ cũng , mà, cái cũng thơm quá .”

Nam nhân áo xanh gì nữa, cũng , cứ đực tại chỗ.

Bạch y nữ t.ử và nam nhân tóc ngắn liếc , chần chừ : “Chúng , cũng nướng chút thịt để ăn nhé?”

dứt lời, thiếu nữ trực tiếp bĩu môi, “Thôi bỏ , tay nghề chúng , đồ nướng cùng lắm chỉ ăn , nào tỏa cái mùi thơm câu hồn thế ?”

im lặng một hồi, thiếu nữ như nhịn nữa, khẽ : “Các ngươi xem, qua đó xin một ít thịt nướng, bọn họ cho ?”

Nam nhân áo xanh lập tức xùy một tiếng: “Đồ vô dụng.”

Thiếu nữ ánh mắt u oán sang, “Nếu thật sự xin , ngươi nhất đừng ăn.”

Nam nhân áo xanh “Hừ” một tiếng, vén vạt áo xuống, cứng cổ cãi : “ cứ nhất quyết ăn đấy!”

Thiếu nữ liếc mắt một cái thấu trò vặt gã, lập tức khinh thường hừ một tiếng: “Ngươi, ăn thì cùng , nếu mang về cũng phần ngươi , dám cướp ngươi cứ thử xem! Xem độc nát móng vuốt ngươi !”

Nam nhân áo xanh trừng mắt , sắc mặt liên tục biến hóa, cốt khí ăn nữa, mùi thịt nướng cứ chui mũi gã, giằng xé chút lý trí đang lung lay sắp đổ gã.

Cuối cùng, gã nhắm mắt liều mạng, thẹn quá hóa giận : “ thì ! Lề mề chậm chạp, mau thôi!” xong, gã dậy .

Thiếu nữ đắc ý một tiếng, nhảy nhót theo gã.

Bạch y nữ t.ử và nam nhân tóc ngắn liếc , đều lộ vài phần biểu cảm bất đắc dĩ, trong mắt cũng mang theo một tia mong đợi.

Nguyễn Nam Tinh từ xa thấy hai tới, lập tức nhíu mày, “ làm gì nữa đây.”

Cố Cửu Châu nhạt giọng : “ bảo bọn họ rời .”

Nguyễn Nam Tinh một tiếng: “Ác bá quá . Thôi bỏ , xem bọn họ làm gì.”

cách gần , mùi thịt nướng càng nồng đậm hơn, nam nhân áo xanh và thiếu nữ vững xong còn kịp mở miệng, nuốt nước bọt hai cái .

Nguyễn Nam Tinh thấy rõ mồn một, nháy mắt hiểu ý đồ bọn họ. Lên tiếng hỏi : “ ăn thịt nướng?”

Nam nhân áo xanh và thiếu nữ dùng sức gật đầu.

Nguyễn Nam Tinh , vô cùng dễ chuyện: “ thôi. sườn cừu và đùi cừu chỉ ngần , chúng còn tự ăn. Chỉ thịt xiên, lấy ?”

“Lấy!” Thiếu nữ lộ nụ ngọt ngào, “Tỷ tỷ thật .”

Nguyễn Nam Tinh nụ đổi, tiếp tục : “Khai trương đại khuyến mãi, ba xiên thịt chỉ cần mười khối hạ phẩm linh thạch, ngươi mấy xiên?”

Thiếu nữ và nam nhân áo xanh vẻ mặt ngơ ngác, hả?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...