Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Chương 184: Khẩu Vị Thật Nặng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thu qua xuân đến, thoáng chốc hai năm trôi qua.

Trong thời gian đó, cơ thể Cố Cửu Châu ngừng cường hóa, thời gian tỉnh dần kéo dài, ngoài việc bình thường thể sử dụng linh lực, trông khác gì một bình thường.

Nguyễn Nam Tinh khi đ.á.n.h giá tình trạng cơ thể , cuối cùng cũng bắt đầu luyện chế Đoán Linh Đan, bước giai đoạn điều trị cuối cùng.

Hai năm trôi qua, tu vi Nguyễn Nam Tinh đến bình cảnh đột phá Hóa Thần kỳ, lẽ vì gia viên vẫn nâng cấp, nên bước cô cũng mãi bước qua .

May mà ảnh hưởng nhiều đến việc luyện đan, một lò Đoán Linh Đan lượng đan định năm viên, đủ dùng.

Hai đối diện trong phòng tu luyện, ở giữa đặt một đĩa Đoán Linh Đan.

Nguyễn Nam Tinh vẻ mặt ngưng trọng : “Rèn luyện linh lực vô cùng đau đớn, thời gian kéo dài cũng lâu, mỗi ngày rèn luyện một , cho đến khi linh lực nén đến điểm giới hạn, sản sinh biến đổi về chất, phản công ma khí mới xem như thành. Trong thời gian đó gián đoạn, nếu sẽ công cốc.”

Cố Cửu Châu mặt mang theo nụ nhạt, vẻ mặt thậm chí còn vài phần thoải mái, “Chỉ một tu luyện đặc biệt thôi mà.” Dứt lời, liền cầm một viên đan d.ư.ợ.c cho miệng, một chút do dự.

Nguyễn Nam Tinh mặt biểu cảm, hai tay bất giác nắm chặt lấy đầu gối, mấy thở mới dậy ngoài, tiếp theo chỉ thể dựa chính Cố Cửu Châu.

Trong phòng tu luyện bố trí đầy linh phù trận pháp, khi đóng cửa, mặc cho bên trong cuồng phong bão táp, bên ngoài cũng cảm nhận chút nào.

lòng Nguyễn Nam Tinh rối bời, làm gì cả, bèn dọn một chiếc ghế cửa, đợi Cố Cửu Châu .

Trong phòng.

Đoán Linh Đan ngay khoảnh khắc uống hóa thành một luồng sức mạnh vô cùng cuồng bạo xông về phía đan điền Cố Cửu Châu, đường ngang nhiên xông thẳng, nếu kinh mạch cường hóa trong thời gian dài, tám phần sẽ lập tức thương nặng.

Linh lực cuồng bạo như một con mãnh thú, xông giữa một bầy cừu non, dọa cho bầy cừu non chạy tán loạn khắp nơi, cuối cùng vẫn mãnh thú vây .

Một bầy “cừu non” chỉ thể ôm thành một khối, chen chúc sưởi ấm cho .

“Mãnh thú” biến thành một cây búa lớn, liên tục đập bầy “cừu non”.

Đan điền nơi yếu ớt nhất tu sĩ, tàn phá như , cơn đau đớn sinh khác gì xé rách từ bên trong.

Sắc mặt Cố Cửu Châu dần trắng bệch, mồ hôi lạnh vã đầy đầu đầy mặt, quần áo đều ướt đẫm, hề rên một tiếng đau đớn nào.

Cho đến khi d.ư.ợ.c hiệu dần yếu , đột nhiên mở mắt, lấy một viên đan d.ư.ợ.c từ trong đĩa, cho miệng.

Nguyễn Nam Tinh từ lúc mặt trời lên cao đợi đến khi mặt trời lặn, cánh cửa phòng đóng chặt cuối cùng cũng mở .

chấn động, vội vàng dậy đón lấy, “Thế nào ?” Hỏi xong cô mới rõ, Cố Cửu Châu cả như vớt từ nước lên, vô cùng nhếch nhác, cô theo bản năng giơ tay lau mặt cho , trong mắt đầy vẻ đau lòng.

Cố Cửu Châu cũng cố tỏ mạnh mẽ, lòng còn sợ hãi : “Đau hơn tưởng, thể chịu .”

Nguyễn Nam Tinh mím môi, nén sự đau lòng, đỡ về phía tiểu viện : “ chuẩn cho ngươi một bồn tắm thuốc, thể giảm đau, mỗi ngày khi rèn luyện linh lực ngươi đều ngâm một chút, sẽ dễ chịu hơn.”

Cố Cửu Châu xoa đầu cô, chân thành : “Cảm ơn.”

Nguyễn Nam Tinh lườm một cái, cảm xúc gì đáp : “ gì.”

Cố Cửu Châu bật thành tiếng, ngớt cho đến khi lên lầu vẫn dừng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-theo-he-thong-gia-vien-xuyen-den-tien-gioi/chuong-184-khau-vi-that-nang.html.]

Nguyễn Nam Tinh tức giận cũng nhịn theo, “Ngươi làm gì ?”

Cố Cửu Châu cong mắt, : “ vui.” Gặp ngươi vui, thích ngươi vui, ngươi thích càng vui hơn. cởi quần áo bước bồn tắm, cảm thán : “Cảm thấy thật hạnh phúc.”

Nguyễn Nam Tinh thể tin nổi , “Ngươi chút khuynh hướng thích ngược đãi ?”

Cố Cửu Châu ngẩn một lúc, , “ lẽ .”

Nguyễn Nam Tinh vẻ mặt “khẩu vị ngươi thật nặng”, chán ghét bỏ , “Nửa canh giờ nhé, ngâm xong tự ngoài.”

Cô từ cửa đến bãi chăn nuôi.

Một năm rưỡi , Nguyễn Nam Tinh xây một căn nhà mới ở bãi chăn nuôi để Tần lão dưỡng thương.

Bây giờ, ngoại thương nội thương Tần lão đều khỏi, vẫn tỉnh, vẫn vấn đề thức hải.

Nguyễn Nam Tinh thở dài một , đợi Cố Cửu Châu khỏe , họ thể đến khu rừng rậm trong cấm khu tìm thử. Bên linh d.ư.ợ.c nhiều như , lỡ như vận may , thật sự Tiên Nhân Hoa thì .

“Tần gia gia, yên tâm, cho dù ở đây tìm thấy Tiên Nhân Hoa, đợi chúng ngoài, cũng nhất định sẽ tìm .” Nguyễn Nam Tinh nghiêm túc : “ nhất định sẽ chữa khỏi cho .”

Rời khỏi nơi ở Tần lão, Nguyễn Nam Tinh đến d.ư.ợ.c điền, gần đây cô đang nghiên cứu ghép cành và lai tạo, nếu thật sự tìm Tiên Nhân Hoa, cô hy vọng thể nghiên cứu một sản phẩm thế, … Nguyễn Nam Tinh những cây t.h.u.ố.c ủ rũ trong ruộng, mệt mỏi thở dài một , đường còn dài và gian nan lắm!

Những ngày đó, Cố Cửu Châu mỗi ngày đều kiên trì rèn luyện linh lực và ngâm thuốc, nhanh quen với cơn đau kịch liệt đến phát điên. Bởi vì mỗi đau đớn tột cùng qua , đều thể cảm nhận linh lực trong cơ thể đang mạnh lên, sự uy h.i.ế.p ma khí đối với đang giảm từng chút một.

Nguyễn Nam Tinh ngoài việc luyện Đoán Linh Đan cố định mỗi ngày, phần lớn thời gian đều dùng để nghiên cứu lai tạo linh dược, mấy ngày quả thật tạo một loại, nuôi lớn đặt lên bàn xử lý, phía lập tức hiện một dòng ghi chú: Cỏ dại đắng, gà cũng ăn!

Nụ mặt Nguyễn Nam Tinh lập tức cứng đờ.

Hai cây linh d.ư.ợ.c lai tạo với tại biến thành cỏ dại?! nên như !

Nguyễn Nam Tinh gặp thất bại từng , từ bỏ, thử thử , hết đến khác nhận các loại… cỏ dại khác .

đều , mấy ngày nay tâm trạng Nguyễn Nam Tinh lắm, áp suất thấp đến đáng sợ, ngoài Cố Cửu Châu ai dám chủ động chuyện với cô, ngay cả khi gọi tên cũng run rẩy lo sợ.

Cố Cửu Châu nổi nữa, kéo Nguyễn Nam Tinh khỏi gia viên dạo, dỗ dành cô kể những chuyện gặp gần đây.

Cố Cửu Châu xong vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, tại chỗ suy nghĩ một lúc lâu, mới : “Hướng nghiên cứu ngươi, nay từng , gặp khó khăn chuyện bình thường.” Thực tế, cảm thấy thứ căn bản thể thành công, nhíu mày, “ ngươi nghĩ đến việc … lai tạo?”

Nguyễn Nam Tinh thở dài, “Bởi vì cần Tiên Nhân Hoa để chữa bệnh cho Tần lão.”

ngờ, Cố Cửu Châu liền trực tiếp lắc đầu, “Phương pháp ngươi trồng Tiên Nhân Hoa.”

“Tại ?” Nguyễn Nam Tinh bất mãn : “ thử thêm mấy nữa sẽ thành công.”

Cố Cửu Châu vẫn lắc đầu, “Tiên Nhân Hoa mọc từ tu sĩ độ kiếp thất bại mà c.h.ế.t, một tu sĩ chỉ thể mọc một đóa, tính kỹ , Tiên Nhân Hoa căn bản linh thực, mà trân bảo.”

Nguyễn Nam Tinh trực tiếp hóa đá, cô nỗ lực bao nhiêu ngày nay, chính để ươm trồng Tiên Nhân Hoa, kết quả ngay từ đầu phương hướng !

Cố Cửu Châu Nguyễn Nam Tinh cả đều trở nên u ám, vội vàng : “Đợi khi ngoài chúng thể tìm những nơi đây độ kiếp, thể tìm thấy Tiên Nhân Hoa còn sót .”

Nguyễn Nam Tinh mặt biểu cảm: “ nữa , hết hy vọng , hủy diệt .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...