Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
Chương 190: Chân Thực Chi Địa
Nguyễn Nam Tinh nghĩ cũng nghĩ, trực tiếp nhảy trong nước.
Tần lão sắc mặt trầm xuống, cũng theo xuống .
Nguyễn Nam Tinh thật cũng bơi, nhảy xuống cũng nhất thời xúc động, khoảnh khắc xuống nước mới hậu tri hậu giác khẩn trương lên. nhanh cô liền phát hiện linh khí trong nước sẽ liên tục ngừng chui trong cơ thể cô, cũng sẽ cảm giác nghẹn thở.
Nguyễn Nam Tinh thả lỏng, thoáng qua Tần lão bên cạnh, truyền âm : “ đáy nước cổ quái, làm phiền Tần lão trông chừng nhiều một chút.”
Tần lão trực tiếp hóa một sợi dây thừng linh lực, buộc hông Nguyễn Nam Tinh, “Yên tâm tìm, kéo ngươi.”
Nguyễn Nam Tinh lập tức cảm thấy an tâm, bắt đầu dò xét đáy nước.
Nước gần bờ tính quá sâu, chỉ chừng ba bốn mét, đáy nước mọc một ít rong, theo dòng nước lắc lư qua , chút dọa , hơn nữa trong nước cũng nhiều cá, mỗi vạch rong đều sẽ kinh động cá bên trong.
Nguyễn Nam Tinh dọa mấy , về chỉ tê liệt, thậm chí còn cảm thấy phiền.
Cô như thể bất chấp tất cả, bắt đầu vò mẻ sứt, vạch rong khắp nơi, thấy cá vọt , xông lên chính một quyền cho ngươi dọa !
Vạch tìm hồi lâu cũng tìm một chút manh mối nào, Nguyễn Nam Tinh càng ngày càng nôn nóng.
Tần lão : “Tu vi Cố Cửu Châu thấp, khả năng vô thanh vô tức liền gặp nạn, thể chạm cấm chế hoặc truyền tống trận gì đó, rời khỏi gian .”
Nguyễn Nam Tinh tán đồng gật đầu, nếu tu vi Tướng Quân thấp, thể cự thú nào đó một ngụm nuốt chửng cô còn thể tin, Cố Cửu Châu bản chính tu sĩ song hệ Thủy Băng, ở trong nước khả năng một chút năng lực phản kháng cũng .
mà… Nguyễn Nam Tinh nhíu mày, “Tần lão, đối với trận pháp cấm chế cũng hiểu rõ, làm phiền ngài tìm giúp một chút.”
Tần lão gật đầu, hai đổi vị trí, đổi thành Nguyễn Nam Tinh theo Tần lão.
Hai bất tri bất giác rời khỏi bờ, về phía vùng nước sâu.
Đáy nước cũng bằng phẳng, về phía mấy chục mét, xuất hiện một cái rãnh sâu, bên cạnh rãnh sâu dựng một tảng đá lớn cao hai mét.
Tần lão cẩn thận đ.á.n.h giá tảng đá lớn, do dự bất định vươn tay , ngay khoảnh khắc bàn tay tiếp xúc với tảng đá, bề mặt tảng đá bỗng nhiên cuộn lên một cái lốc xoáy, trực tiếp hút Tần lão trong.
Trong nháy mắt, dây thừng linh lực liền đứt, Nguyễn Nam Tinh kinh hãi, nhân lúc lốc xoáy còn biến mất, một đầu đ.â.m .
Một trận trời đất cuồng, Nguyễn Nam Tinh trở về bãi cát, bãi cát lúc ban ngày.
Nguyễn Nam Tinh chút hoảng hốt, ngẩng đầu trời, phát hiện trời cũng mặt trời, mà treo một quả cầu thủy tinh khổng lồ tản ánh sáng ấm áp.
Đây nơi nào? Tần lão ? Cố Cửu Châu và Tướng Quân cũng ở đây ?
Đừng bỏ lỡ: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên), truyện cực cập nhật chương mới.
Nguyễn Nam Tinh mím môi, thả thần niệm ngoài, khiến cô ngạc nhiên vui mừng , nơi gần như áp chế đối với thần niệm, dùng trôi chảy.
Trong nháy mắt, cô liền phát hiện bóng , đó một đàn ông trung niên mặc hắc bào, đang ở bìa rừng rậm.
đàn ông cũng nhận sự dòm ngó cô, cảnh giác sang.
Nguyễn Nam Tinh suy nghĩ một chút, phi qua chủ động chào hỏi, “Xin chào, vô tình , hỏi nơi nơi nào? giống hệt bên ngoài ?”
đàn ông trung niên đ.á.n.h giá cô từ xuống , thấy cô chỉ tu vi Hóa Thần sơ kỳ, trong lòng thả lỏng ít, trả lời: “Nơi Chân Thực Chi Địa, bên ngoài chẳng qua hình ảnh phản chiếu Chân Thực Chi Địa mà thôi.”
Nguyễn Nam Tinh chút ngơ ngác, bên ngoài hình ảnh phản chiếu? Cô ngẩng đầu trời, bên ngoài mặt trời, nơi a.
đàn ông trung niên giống như cô đang nghĩ gì, một tiếng : “Nơi gian lòng đất, đương nhiên sẽ mặt trời. tới tìm kho báu, thì chính tới tìm đường , tiểu cô nương, tự cầu phúc .”
xong, đàn ông lóe lên trực tiếp biến mất.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-theo-he-thong-gia-vien-xuyen-den-tien-gioi/chuong-190-chan-thuc-chi-dia.html.]
Nguyễn Nam Tinh gãi gãi đầu, càng ngơ ngác hơn. Cho nên , nơi cách rời khỏi cấm địa? Hơn nữa nơi còn kho báu? Chân Thực Chi Địa rốt cuộc cái gì a?
“Haizz.” Nguyễn Nam Tinh thở dài, “Cố Cửu Châu và Tần lão đều .”
Cùng lúc đó, chân núi ở đầu rừng rậm, Tần lão và Cố Cửu Châu gặp .
Cố Cửu Châu ngay khoảnh khắc thấy Tần lão sắc mặt liền đổi, tiến lên hỏi: “Nam Tinh ?”
Sắc mặt Tần lão cũng lắm, “Hẳn cũng , lúc đó hút , cấm chế sắp biến mất, trong tình huống linh lực đủ, nàng sẽ truyền tống đến cũng khó .”
Cố Cửu Châu xoay tìm Nguyễn Nam Tinh, một bàn tay phía kéo , “Cố đại ca…”
Cố Cửu Châu lúc mới nhớ tới còn cứu một thiếu nữ, hiện tại thật sự tâm tư quản cô , liền : “Tần lão, làm phiền ngài giúp đỡ chiếu cố cô một chút.”
Dứt lời, bay ngoài, trong nháy mắt thấy .
Thiếu nữ phương hướng Cố Cửu Châu biến mất, vẻ mặt thất lạc.
Tần lão đ.á.n.h giá cô một cái, cũng lời nào, tự về phía rừng cây, Cố Cửu Châu tìm Nguyễn Nam Tinh , ông cũng thể nhàn rỗi, Tướng Quân cũng còn thấy bóng dáng .
Xem thêm: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thiếu nữ vội vàng đuổi theo, “Tiền bối, ngài đừng quá nhanh, đợi với!”
Tần lão đợi, dù cũng Cố Cửu Châu chiếu cố, ông tuy rằng hài lòng, tốc độ vẫn chậm một chút, đợi thiếu nữ đuổi kịp, nhịn hỏi: “Ngươi làm quen Cố Cửu Châu?” Mới tách bao lâu a, lòi một cô nương, tiểu t.ử cũng quá đáng tin cậy !
Thiếu nữ thẹn thùng , “ suýt chút nữa ma thú ăn thịt, Cố đại ca cứu .”
Tần lão nhíu mày, “Nơi ma thú?”
Trong mắt thiếu nữ lộ vài phần sợ hãi, “, lượng tính quá nhiều, con yếu nhất cũng thể so với đại tu sĩ Hóa Thần, mạnh nhất thủ lĩnh ma thú, sức chiến đấu Độ Kiếp kỳ, mười mấy năm từng hiện , rời .”
Tần lão như điều suy nghĩ trầm mặc, qua một lúc mới : “Đồng bạn ngươi ?”
Thiếu nữ thần sắc ảm đạm, rũ mắt thấp giọng : “Đều c.h.ế.t , chỉ còn .”
, mày Tần lão nhíu , “ còn quen nào khác nữa?”
Thiếu nữ thấp giọng : “Cha lên núi , lâu trở về, còn ở đó .”
Tần lão cô một cái, nữa, thần niệm trải rộng tìm kiếm bóng dáng Tướng Quân.
Bên , Nguyễn Nam Tinh cũng tiến rừng rậm, cô cẩn thận thả thần niệm , quan sát bốn phía, trong tay ngưng tụ pháp khí, làm xong chuẩn tùy thời tay.
Giây tiếp theo, một bóng bỗng nhiên xuất hiện mặt cô.
Nguyễn Nam Tinh kinh hãi, hình lui về phía đồng thời, pháp khí theo bản năng đ.â.m .
Theo tiếng “keng” vang lên, giọng quen thuộc vang lên, “Nam Tinh!”
Nguyễn Nam Tinh ngẩng đầu lên, vui mừng : “Cố Cửu Châu?!”
Cố Cửu Châu dang tay , Nguyễn Nam Tinh như chim én về rừng lao lồng n.g.ự.c , cọ cọ bả vai hỏi: “ xuất hiện cũng quá đột ngột .”
Cố Cửu Châu gắt gao ôm lấy cô, “ trở về gian nàng, nghĩ tìm nàng, liền thấy nàng .”
Nguyễn Nam Tinh nháy mắt hiểu , thật lòng thật tán thán : “ thật thông minh, cũng nhớ .”
Cố Cửu Châu một cái, “Chúng về gian, từ vị trí tiến ngoài, hội họp với Tần lão.”
Nguyễn Nam Tinh: “.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.