Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn
Chương 397: Đồng Sinh Cộng Tử
Mộ Dung Uyển đại tiểu thư Mộ Dung gia, vì từ nhỏ sức khỏe , ba tuổi phụ gửi lên núi học võ.
Trương Đại Yến chỉ phu quân nàng, mà còn đại sư nàng. Hai thanh mai trúc mã cùng lớn lên, tình cảm vô cùng .
Mộ Dung Uyển tuy võ công xuất thần nhập hóa như phu quân, trong sư môn cũng cao thủ hàng đầu.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Tương truyền nàng giỏi ám khí, ngân châm b.ắ.n tốc độ cực nhanh, ngay cả cao thủ đỉnh cấp cũng khó lòng né tránh.
giang hồ, hễ mà vợ chồng họ g.i.ế.c, ai thể thấy mặt trời ngày hôm .
Trương Đại Yến kéo nhẹ dây cương, tốc độ ngựa chậm .
liếc hai chữ Giang Thành cổng chào, với Mộ Dung Uyển: “Uyển nhi, đến Giang Thành , tối nay chúng nghỉ ở đây .”
“ thôi.”
Hai tìm một khách điếm mấy nổi bật ở Giang Thành, thuê một phòng hạng nhất.
Tiểu nhị mang nước đến phòng cho họ cung kính lui .
Mộ Dung Uyển đặt kiếm xuống, rót hai tách : “Sư , bệnh cũng gần khỏi . Đợi xong việc , ân tình chúng nợ Bình Nam Vương phủ cũng coi như trả, khi về thì cáo từ Vương gia thôi.”
Trương Đại Yến ôm nàng lòng, vuốt ve mái tóc nàng, một lúc lâu mới trầm giọng : “Uyển nhi, nàng còn nhớ lúc mới sư môn, sư phụ gì ?”
“Nhớ chứ, sư phụ luyện võ để chúng trong thời loạn lạc khả năng bảo vệ bản và những quan tâm.
thể tìm tỷ thí võ công, lạm sát vô tội. bắt nạt bá tánh thường dân, càng cho phép chúng tham gia cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng gia.”
Mộ Dung Uyển xong, thấy nhíu mày đang nghĩ gì, liền dịu dàng vuốt phẳng trán , nghi hoặc hỏi:
“Sư , ? sợ sư phụ trách tội chúng đồng ý với Bình Nam Vương ?
Lý Vân Trạch tạo phản mà? Chúng dù g.i.ế.c cũng vì dân trừ hại, chắc tính vi phạm môn quy nhỉ?”
Trương Đại Yến nắm lấy tay nàng, vợ hiền dịu, kể chi tiết cho nàng về tình hình hiện tại Vân Triều Quốc.
“Uyển nhi, những năm nay nàng sức khỏe , những chuyện vặt vãnh bên ngoài làm phiền nàng, nên ít khi nhắc đến chuyện giang hồ.
Từ khi con trai Kiều Quý phi lên ngôi, để làm đầy quốc khố, tăng nặng thuế má, màng đến sống c.h.ế.t bá tánh.
Dân chúng lầm than để gom đủ thuế, nhà nào cũng thắt lưng buộc bụng, nhà nào điều kiện kém hơn thậm chí còn bán con bán cái. nhà thực sự gom nổi thì cả nhà tự bán làm nô.
Ba năm hạn hán , triều đình phát một hạt lương cứu tế nào. Còn nhốt những dân chạy nạn ở ngoài cổng thành, mỗi ngày nạn dân c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát đếm xuể.
Bây giờ Vân Triều Quốc đại loạn, các thế gia lớn nhân cơ hội chiếm đất nuôi tư binh. Bá tánh sống còn bằng con kiến. ứng với câu, cửa son rượu thịt thối, ngoài đường xương c.h.ế.t cóng.”
Mộ Dung Uyển thở dài: “Thời thế thế , khổ nhất vẫn bá tánh tầng lớp cùng.”
Nàng khó hiểu Trương Đại Yến: “Sư , đây đều chuyện triều đình, chúng cũng quản .”
Bỗng nhiên nàng mở to mắt, kinh ngạc : “Sư , chẳng lẽ hành thích hoàng đế đương triều? cháu ngoại Bình Nam Vương, nếu làm , chúng chẳng thành kẻ vong ân bội nghĩa ?”
xong nàng nhỏ giọng bổ sung một câu: “Mặc dù thật sự đáng c.h.ế.t.”
Trương Đại Yến dở dở : “Nàng đang nghĩ gì ? thể làm chuyện đó?”
dừng một chút, nhỏ giọng : “Tuy chúng can thiệp triều chính, cái ghế đó chắc cũng bao lâu nữa.
Thái t.ử đ.á.n.h đến Vận Thành, nhiều nhất hai năm nữa sẽ công phá Kinh Thành, đến lúc đó kết cục và Kiều Thái hậu e rằng sẽ thảm.”
Mộ Dung Uyển : “Sư , ý bắt tiểu Thái t.ử và phu nhân nữa? bên Bình Nam Vương ? Chúng còn nợ ông ân tình mà.”
“Uyển nhi, Vân Triều Quốc khó khăn lắm mới xuất hiện một thể bình định thiên hạ, để bá tánh an cư lạc nghiệp, hai chúng dù thế nào cũng thể làm tội nhân thiên cổ.”
Trương Đại Yến áy náy nàng, một lúc lâu mới nặng nề hỏi: “Uyển nhi, nàng sợ c.h.ế.t ?”
Mộ Dung Uyển lập tức hiểu ý , nắm lấy tay mỉm nhàn nhạt.
“ sợ, sinh sức khỏe , đời thể quen , cùng lớn lên, kết thành vợ chồng, mãn nguyện .
Nếu còn may mắn cùng đường xuống hoàng tuyền, qua cầu Nại Hà, đó chắc chắn phúc phận tu từ kiếp , mới thể cùng đồng sinh cộng tử.”
Trương Đại Yến ôm chặt nàng lòng: “, Uyển nhi, kiếp , kiếp nữa làm vô việc thiện, kiếp mới thể gặp một như nàng.”
Mộ Dung Uyển tựa lòng , nụ mặt rực rỡ như hoa.
“Sư , bây giờ chúng tiếp tục Vận Thành? về thẳng thắn với Bình Nam Vương? Trả ân tình cho ông .”
Trương Đại Yến suy nghĩ một lúc : “Tiếp tục Vận Thành, c.h.ế.t trong tay Thái tử, chắc sẽ khiến Bình Nam Vương trong lòng thoải mái hơn chúng về thẳng thắn trả ân tình.
Tuy mục đích ông giữ chúng ở Vương phủ đơn thuần, chúng cũng trả công.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-397-dong-sinh-cong-tu.html.]
mấy năm nay Bình Nam Vương tận tâm tận lực cho thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh cho nàng, tình nghĩa , dù chúng cũng nhận.
vì đại cục, chỉ thể phụ lòng ủy thác ông thôi.”
Mộ Dung Uyển gật đầu: “Tuy chút với ông và Bình Nam Vương phi, vì thiên hạ thương sinh, chúng hãy làm kẻ vong ân bội nghĩa một .”
Nàng Trương Đại Yến trọng lời hứa, sợ suy nghĩ lung tung, liền cố ý đùa với .
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
“ Thái t.ử võ công tệ, còn t.ử Vô Trần đại sư, và tỷ thí một phen.”
“ lòng nàng lớn thế? Bây giờ còn nghĩ đến chuyện tỷ võ?”
Trương Đại Yến vỗ nhẹ đầu nàng: “Nghỉ ngơi sớm , sáng mai còn lên đường.”
“Ừm, cũng ngủ sớm .” Mộ Dung Uyển leo lên giường.
Vốn định chuyện với một lúc, lẽ quá mệt, xuống bao lâu ngủ .
Trương Đại Yến bên mép giường, chớp mắt nàng.
vốn định một , trong lòng rõ, nếu c.h.ế.t, Uyển nhi chắc chắn sẽ theo .
Giống như nếu Uyển nhi mệnh hệ gì, cũng tuyệt đối sống một .
Nếu , thì hai cùng thôi, ít nhất đường xuống hoàng tuyền cùng, Uyển nhi cũng sẽ sợ hãi.
Lý Vân Trạch và bọn họ hai ngày mới đuổi kịp đại quân.
lúc chạng vạng, hơn hai mươi vạn đại quân hoặc hoặc nghỉ ngơi.
Các đầu bếp đang chuẩn bữa tối, nồi bốc nghi ngút, từ xa ngửi thấy mùi thơm thức ăn.
“Tuyết rơi .”
ai đó hét lên, đều ngẩng đầu lên trời.
Lúc đầu một bông, hai bông, ba bông, dần dần rơi càng lúc càng lớn.
Diệp Vũ Đồng đưa tay hứng một bông tuyết: “Còn hơn một tháng nữa đến Tết , thời gian trôi nhanh thật.”
“ ngoài mặc thêm áo?” Lý Vân Trạch khoác một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm lên vai nàng, trách móc .
“ lạnh mà.” Diệp Vũ Đồng , hì hì .
Chiếc áo choàng màu đỏ thẫm do Tống Tĩnh Nghiên làm cho nàng.
mũ còn viền một vòng lông cáo trắng như tuyết, trông vô cùng xinh , Diệp Vũ Đồng thích.
Tống Tĩnh Nghiên chỉ làm cho Diệp Vũ Đồng, mà Lý Vân Trạch, Diệp Minh Hiên, Diệp Minh Triết, Lý Triều Dương mấy cũng .
họ đều áo choàng màu xanh, mũ da sói màu xám, màu sắc phối hợp bá khí, dụng tâm.
Lý Vân Trạch nhẹ nhàng véo má nàng: “Mũi cũng đỏ hết , còn lạnh.”
Diệp Vũ Đồng sợ khác thấy, vội vàng gạt tay : “Tống Thụy khi nào ? Tĩnh Nghiên tỷ sắp thành với Lương thế t.ử , chuẩn một ít quà mừng, nhờ mang về giúp.”
Lý Vân Trạch thu tay : “Tống Thụy ngày về, Tết còn áp giải một chuyến lương thảo nữa đến đây.”
Thẩm Nhị Lang mang đến mười vạn đại quân, Lý Vân Hàng để năm vạn.
Cộng thêm mấy vạn ban đầu , và những thu nạp đường, bây giờ trướng tổng cộng hơn hai mươi vạn tướng sĩ.
Lương thực cần mỗi ngày đều một con lớn.
Lương thực và rau củ trồng trang trại và núi họ, hiện tại vẫn đủ cung cấp cho hơn hai mươi vạn đại quân ăn.
Phú hộ một Thanh Châu Thành, Trần Thế Mỹ, một trong những thương nhân lương thực lớn nhất ở đây.
Một thời gian Lâm Trung gặp một , ủy thác giúp thu mua lương thực, Trần Thế Mỹ sảng khoái đồng ý.
cũng thật bản lĩnh, mấy ngày cho mang đến một phong mật thư, Tết sẽ gửi một lô lương thảo đến, lượng khá lớn, ý bảo chuẩn sẵn bạc.
Lâm Trung lúc đó cho gửi cho một triệu lượng ngân phiếu làm tiền đặt cọc.
Bảo yên tâm thu mua, bao nhiêu lấy bấy nhiêu, còn hứa tuyệt đối thiếu một đồng nào.
Cộng thêm sự chuẩn Tống gia, mấy tháng gần đây cần lo lắng về vấn đề lương thảo.
Lương thực bên Lâm cữu cữu, Lý Vân Trạch tạm thời định động đến.
Lương thực mùa thu năm kho, lòng vẫn yên .
Bây giờ trướng nhiều như , trong tay giữ một ít lương thực dự trữ mới .
Chưa có bình luận nào cho chương này.