Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 22:
"Cô nương, c tử nhà ta kh cố ý muốn giấu diếm cô nương đâu." Nói đoạn từ thắt lưng l ra một xấp ngân phiếu nhét vào tay Tô Th Miểu.
"Đây là c tử nhà ta mời cô nương uống trà, nếu mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, thù lao sẽ tính riêng."
Tô Th Miểu cúi đầu ngân phiếu trong tay, mời uống trà thôi mà đã cho một vạn lượng, hèn chi Triệu Ngọc này thể trong thời gian ngắn ngủi tạo ra tiền trang lớn nhất Bắc Chu.
Lại hiểu chuyện, lại hào phóng, đây chính là cách kiếm tiền theo kiểu "ra sáu vào bốn" mà y vận dụng rõ ràng.
Vốn dĩ muốn nói cô nãi nãi ta kh vì năm đấu gạo mà cúi lưng, nhưng đổi ý lại nghĩ vẫn thiếu tiền, sau này khó tránh khỏi giao thiệp với loại này.
Chưởng quỹ Tô Th Miểu mặt kh biểu cảm chằm chằm ngân phiếu trong tay, tưởng rằng nàng chê ít, lại l ra một vạn lượng nhét vào tay Tô Th Miểu.
Con ngươi đen của Tô Th Miểu mở lớn, quay đầu chưởng quỹ phía trước bên cạnh, "Ta nếu vẫn kh đồng ý, ngươi còn thể nhét thêm một vạn lượng cho ta kh?"
Chưởng quỹ bị lời của Tô Th Miểu hỏi đến cạn lời, nhất thời kh biết đáp lại thế nào, chỉ thể cầu cứu c tử trên giường.
"Cô nương nếu giải quyết được chuyện này, sau này phàm là sản nghiệp của Triệu thị, đều tùy ý do cô nương chi phối." Giọng nói yếu ớt của Triệu Ngọc vang lên từ phía sau.
Trong lòng Tô Th Miểu đã kích động muốn reo hò, trên mặt lại chẳng hề bận tâm, "Chẳng tiền trang chút bạc , còn thể chi phối cái gì nữa chứ."
Chưởng quỹ vừa nghe đã hăng hái, kiêu ngạo giải thích: "Cô nương xin đừng coi thường Triệu thị tiền trang của chúng ta."
Đan Đan
"Ngày nay thiên hạ bốn nước chia đều, các nước đều ngân phiếu của riêng , đơn vị đo lường... Thương nhân giữa các nước muốn mở rộng làm ăn khó lại càng khó.
Chỉ Triệu thị của chúng ta mới thể mở tiền trang khắp bốn nước, cũng chỉ Triệu thị của chúng ta mới thể đổi ngân phiếu của các nước khác......"
Tô Th Miểu th chưởng quỹ thao thao bất tuyệt nói, ngoáy ngoáy tai, "Đừng khoác lác nữa! Nói cứ như là sản nghiệp nhà ngươi vậy."
Chưởng quỹ nói được nửa chữ thì nghẹn lại, tổ tiên y đã làm hầu cả đời ở Triệu thị, y cũng là hầu sinh ra trong nhà.
Y đã sớm coi là của Triệu thị nhất tộc .
Tô Th Miểu nhét ngân phiếu trong tay vào, trở lại vị trí cũ ngồi xuống, "Cứu ngươi thì được, ta hai ều kiện."
Triệu Ngọc kh hiểu vì lại một sự tin tưởng khó hiểu đối với tiểu cô nương trước mắt này, cảm th nàng nhất định thể chữa khỏi bệnh cho .
"Cô nương xin cứ nói."
Tô Th Miểu g giọng, "Thứ nhất, nếu ta chữa khỏi cho ngươi , ngươi cho ta một tòa viện lạc, kh cần quá xa hoa, chỉ cần đủ phòng là được."
"Được."
"Chăn ga gối đệm, nồi niêu xoong chảo... đều chuẩn bị đầy đủ."
"Được."
"Lại mời m vị tiên sinh dạy học và dạy võ."
"Được."
"Ta còn muốn một cỗ xe ngựa, loại xa hoa thật sự." Hàng ngày ra ngoài dựa vào đôi chân, chân của ta sắp phế .
"Được."
"Còn ..."
"Cô nương... đây đâu chỉ hai ều kiện..." Chưởng quỹ mở lời cắt ngang.
"Ngươi kh hiểu, số hai ở chỗ ta kh là số hai, mà là một lượng từ." Tô Th Miểu xua xua tay.
Khóe miệng Triệu Ngọc khẽ nhếch lên, tiểu cô nương này cũng khá thú vị.
"Kh , cô nương cứ tiếp tục nói ."
"Còn ... ta muốn phủ đệ của Bình Vương phủ."
Vốn dĩ nàng nghĩ sẽ bỏ tiền ra chuộc lại, giờ thể kh cần tiền mà trực tiếp l về, số tiền tiết kiệm được coi như là tiền khám bệnh.
Triệu Ngọc vốn nghĩ vẫn là những chuyện nhỏ nhặt như đã nói ở trên, kh ngờ nàng lại chôn một quả "bom lớn" cho y.
"Cô nương... những cái khác đều dễ nói, chỉ là Bình Vương phủ này chỉ tạm thời cầm cố cho Triệu thị tiền trang của chúng ta, đến lúc đó là chuộc lại, cái này kh thể tặng cho cô nương,
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Song Triệu mỗ thể tặng cô nương một phủ đệ tương đương Bình Vương phủ.”
Chỉ cần thể chữa khỏi bệnh, dù đem cả Triệu thị tặng cho cô nương trước mắt, y cũng cam lòng.
Tiền tài là vật chết, y kh thiếu, y thừa sức kiếm tiền.
Tô Th Miểu l ra gi thế chấp mà xin được từ Bình Vương phi, đặt lên bàn, “Hôm nay ta đến đây vốn là để chuộc lại Bình Vương phủ.”
“Kh ngờ các ngươi lại việc cầu ta, vậy số bạc chuộc Bình Vương phủ này coi như là phí chẩn bệnh của ta.”
Lưu chưởng quỹ cầm tờ gi thế chấp trên bàn lên xem xét kỹ lưỡng, sau đó cúi hành lễ với Triệu Ngọc trên giường, “Đúng là dấu ấn của Triệu thị.”
Triệu Ngọc nghe vậy liền cẩn thận đánh giá Tô Th Miểu, “Kh hay cô nương quan hệ gì với Bình Vương phủ?”
Bình Vương phủ tuy đã thế chấp cho bọn họ, theo lý thì chỉ cần gi thế chấp và bạc thì thể chuộc lại, nhưng Bình Vương phủ thì khác.
Đó là hoàng thất, nhỡ đâu tờ gi này là bị trộm thì …
“Ta là nghĩa nữ mà Bình Vương phi nhận, gần đây vừa học nghệ trở về, ngươi tự nhiên kh biết.” Tô Th Miểu thuận miệng bịa chuyện.
Nếu nói là nguyên chủ, Triệu Ngọc chắc c sẽ coi là kẻ ên, kh cho xem bệnh, vậy thì sẽ kh “cắt” được củ cải này của y.
Triệu Ngọc bán tín bán nghi, “Vậy lần trước vì cô nương lại đến l bạc gửi của c tử họ Hà?”
“Hà Quỷ… Xuân Hoa và ca ca Tiêu thế tử của ta khi còn sống là quen biết, số tiền đó là ta thay Hà Xuân Hoa l ra giao cho y, à , số còn lại hôm nay l hết luôn,
ta sẽ đem cho cha mẹ y.”
Tô Th Miểu tiếp tục bịa chuyện.
“Xin hỏi cô nương…”
“Ngươi còn chưa xong ư?” Tô Th Miểu sốt ruột gầm lên, nàng ghét nhất khác hỏi đ hỏi tây.
Triệu Ngọc ngượng ngùng ho khan, “Cô nương chớ giận, tại hạ chỉ muốn hỏi tên cô nương.”
Tô Th Miểu: …
Ta ước gì ngươi đừng hỏi.
“Cứ gọi ta là Tô Đại Pháo là được.”
Triệu Ngọc: …
“Tên cô nương thật sự là… th nhã độc đáo.”
Chưởng quỹ: …
Một cô nương tốt đẹp lại đặt cái tên gì thế này.
“Chẳng qua cũng chỉ là một cách gọi mà thôi.” Tô Th Miểu kh để bụng, dù cũng kh tên thật.
“Cô nương thật sự là nhã lượng,” Triệu Ngọc nói, “Nếu đã vậy, Lưu chưởng quỹ, hãy l tất cả địa khế của Bình Vương phủ ra đây, tìm dọn dẹp phủ đệ một phen.”
Tô Th Miểu: hiểu chuyện, quả kh hổ là kinh do. Như vậy sẽ kh cần tốn tiền thuê dọn dẹp nữa.
“Được , ểm cuối cùng,” Tô Th Miểu nghiêm túc nói, “Hãy nói thật, nếu kh Đại La thần tiên cũng kh cứu nổi ngươi.”
Triệu Ngọc nghe vậy, đợi Lưu chưởng quỹ lui xuống mới chậm rãi mở lời, “Cô nương nói kh sai, tại hạ vừa quả thật đã nói dối.”
Triệu Ngọc nhắm mắt lại trầm mặc hồi lâu,
Tô Th Miểu ấm trà đã gần cạn, lần sau gặp chuyện nhất định tính phí theo thời gian, nếu kh ai cũng như y thế này, thật lãng phí thời gian của .
“Thôi được .” Tô Th Miểu vô tình cắt ngang suy tư của Triệu Ngọc, “Nghĩ nữa thì lũ quỷ ở cửa cũng ngủ mất .”
Triệu Ngọc lúc này mới mở mắt, khẽ nói: “Triệu thị một tộc đời đời kinh do, vì vậy cuộc sống sung túc, cũng như các thế gia đại tộc khác mà tam thê tứ .”
“Trong phủ phụ nữ nhiều thì mâu thuẫn cũng nhiều lên.”
Tô Th Miểu gật đầu biểu thị đồng ý.
“Chuyện kể từ khi tổ phụ ta còn trẻ,” Triệu Ngọc tiếp tục nói: “Tổ mẫu ta và tổ phụ ta từ nhỏ đã th mai trúc mã, môn đăng hộ đối.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.