Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 27:
Trừ Tiêu Cảnh Trì, ba còn lại nghe lời Tô Th Miểu nói, đều kích động gật đầu.
“Vậy hôm nay ta sẽ ngủ sớm.” Hà phu nhân vừa xoa hai tay vừa phấn khích nói.
“Kh cần đợi đến tối,” Tô Th Miểu nghịch nắp chén trà trong tay, “Ngay bây giờ là được.”
Ba đều vẻ mặt chấn động, “Ngay bây giờ?”
Hà lão gia kh dám tin, chẳng bình thường hiển linh báo mộng đều vào ban đêm ?
“Đúng vậy, ngay bây giờ.” Tô Th Miểu lặp lại một lần nữa.
“Vậy chúng ta cần chuẩn bị gì kh?” Hà phu nhân chút kích động hỏi.
“Gi bút, sau đó nói cho ta biết tên của các vị là được.”
Hà Thu Nguyệt lập tức sai l gi bút. Tô Th Miểu chia gi thành ba phần, nâng bút viết trước tên Hà Thu Nguyệt.
Gấp lại xong, nàng lại viết một tờ khác,
“Lão phu tên Vương Đ Sinh.” Th Tô Th Miểu ngẩng đầu , Hà lão gia đang ngồi ở vị trí đầu vội vàng nói.
“Ông kh họ Hà?” Tô Th Miểu nghi hoặc hỏi.
“Ông Hà kh họ Hà, vậy tại hai họ lại một tên Hà Xuân Hoa, một tên Hà Thu Nguyệt?”
Ông Hà hiểu được sự nghi hoặc trong lòng Tô Th Miểu, bèn giải thích: “Hai đứa trẻ đều theo họ mẹ chúng.”
Tô Th Miểu gật đầu, việc mang họ mẹ ở cổ đại kh nhiều, “Vậy phu nhân đâu ?”
“Đại pháo ca ca, nương ta tên Hà Thời Liễu.” Hà Thu Nguyệt giành nói trước.
“Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu (Hoa xuân trăng thu bao giờ hết), thì ra là vậy.” Tô Th Miểu lẩm bẩm một câu, trách gì ám hiệu của Hà Quỷ trong Triệu thị tiền trang lại là câu này.
Xem ra gia đình này hòa thuận.
Lúc này, trên mặt Hà phu nhân ánh lên một tia hạnh phúc, nhưng thoáng chốc lại bị bi thương che lấp, đáng thương cho Xuân Hoa của bà...
Tô Th Miểu viết xong, đưa cho ba , “Hãy cầm chặt trong tay, nuốt viên thuốc này vào.”
Ba kh chút do dự, làm theo lời Tô Th Miểu dặn.
Sau khi uống thuốc kh lâu, cả ba liền ngồi trên ghế mà , Tô Th Miểu lúc này mới giải bùa chú của Hà Quỷ.
“Xong , .”
Dứt lời, nàng khẽ niệm vài câu, Hà Quỷ liền lướt bay vào mi tâm của phụ thân, kh lâu sau, khóe mắt Vương Đ Sinh đã kh ngừng trào lệ.
Tô Th Miểu chẳng mảy may động lòng, ung dung uống trà, sinh ly tử biệt nàng đã th quá nhiều, nên chẳng còn chút cảm xúc nào.
Tiêu Cảnh Trì từ khi vào phủ vẫn luôn bị coi như vô hình, yên lặng ngồi bên cạnh Tô Th Miểu. Chỉ là khi th ánh mắt Hà Thu Nguyệt thỉnh thoảng liếc Tô Th Miểu, liền lặng lẽ đưa cho Hà Quỷ một cái nháy mắt. Ý tứ đại khái là: Lát nữa hãy vào giấc mơ của ngươi, nói với nàng, đừng mà mơ tưởng đến Thế tử phi.
Thế nhưng Hà Quỷ hiểu thế nào, Tiêu Cảnh Trì cũng kh thể biết được.
Thời gian trôi qua róc rách chừng một c giờ, ba mới lần lượt mở mắt, Hà Quỷ cũng với đôi mắt đỏ hoe sưng húp mà lơ lửng bay ra.
“Được .” Tô Th Miểu đặt chén trà xuống, “Mọi việc đã xong, ta xin cáo lui trước.”
“C tử xin hãy khoan,” Vương Đ Sinh vội vã gọi Tô Th Miểu vừa định đứng dậy. Con trai ta trong giấc mơ đã nói với , hai vị khách hôm nay là quý nhân trong số các quý nhân, sau này cần tương trợ thật nhiều.
“Còn việc gì nữa ?”
“C tử, đây là lệnh bài Hà phủ của ta. Sau này c tử cần dược liệu gì cứ việc cầm lệnh bài Hà phủ đến bất kỳ hiệu thuốc nào trong kinh thành, ngay cả những hiệu thuốc ở các quốc gia khác treo chữ ‘Hà’ cũng đều là sản nghiệp của Hà phủ chúng ta, c tử cứ việc dùng là được.”
Tô Th Miểu nhận l lệnh bài xem xét, “Thật ư?”
Vương Đ Sinh ưỡn thẳng lưng, tự tin gật đầu, “Vương mỗ ta chưa từng nói lời hư giả.”
“Vậy tại Huyền Tế Đường ở Tây thành lại đuổi ta ? Hà Xuân Hoa lúc đó tự tin y hệt ngươi bây giờ đó.”
Vương Đ Sinh và phu nhân nhau, ngập ngừng một lúc, đột nhiên phá lên cười ha hả.
Tô Th Miểu khẽ nhíu mày, kho tay trước ngực, “Ta bị đuổi ra ngoài các ngươi vui lắm ?”
Vương Đ Sinh vội vàng nói: “C tử hiểu lầm , chưởng quầy và tiểu nhị của Huyền Tế Đường đã đổi cách đây hơn một tháng. Sau đó lão hủ đã vào nhà lao, e rằng họ quả thật kh biết Xuân Hoa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-27.html.]
“Ồ.” Tô Th Miểu đáp một tiếng, “Vậy ta xin cáo lui trước.”
“C tử.”
Câu này là do Hà phu nhân gọi.
“Lại làm nữa?”
Tô Th Miểu nhíu mày, tên này nhất định để nàng đứng dậy hai bước mới chịu nói chuyện ?
“Chẳng hay Tô c tử nhà ở đâu? Đã hôn phối chưa?”
Lời này vừa ra, Hà Thu Nguyệt lập tức cúi đầu đỏ mặt.
Tô Th Miểu...
Tiêu Cảnh Trì lúc này kh muốn làm vô hình nữa, ánh mắt như lưỡi đao lia về phía Hà Quỷ.
“Chết tiệt, ta quên kh nói với và cha mẹ .” Hà Quỷ vỗ tay cái bốp.
Sau khi nhập mộng chỉ lo than khóc, quên mất việc dặn đừng tơ tưởng đến Tô đại tiên nhi.
Tô Th Miểu ho khan vài tiếng đầy ngượng ngùng, “Ơ... cái đó...”
Chưa dứt lời, Tiêu Cảnh Trì đã nắm tay Tô Th Miểu, “Nàng đã thành thân .”
Hà Thu Nguyệt nghe vậy lòng lạnh toát, kh tin Tô Th Miểu, “Đại pháo ca ca~ nói là thật ư?”
Lúc này Hà phu nhân và phu quân mới cẩn thận quan sát Tiêu Cảnh Trì, vẫn luôn ở bên cạnh mà chưa mở miệng nói câu nào, dáng cao lớn, đeo một chiếc mặt nạ bạc.
Đứng cạnh Tô c tử lại khiến Tô c tử tr thật nhỏ bé.
“Vị này là ai?” Vương Đ Sinh Tiêu Cảnh Trì với khí chất phi phàm mà hỏi.
“Ồ, ta là con nuôi của Bình Vương phi, cái này... cái này là nô tài nhà ta.” Tô Th Miểu tùy tiện bịa chuyện.
Hà Quỷ...
“Đại tiên nhi muốn giúp ta nhập mộng một lần nữa kh?”
th bị lừa gạt như vậy thật đáng thương.
Tô Th Miểu kh để lại dấu vết lườm Hà Quỷ một cái, “Ngươi nghĩ nhập mộng dễ dàng lắm ?”
Hà Quỷ...
Kh dễ ? Với ngươi thì vậy.
“Ơ... cái đó...” Tô Th Miểu chưa nói hết lời, Tiêu Cảnh Trì nắm tay nàng siết thật mạnh.
Tô Th Miểu vẫn kh hối cải, “Đừng nghe tên nô tài này nói bậy, đầu ta chút kh được minh mẫn.” Nói chỉ chỉ vào đầu .
“Thế nhưng...”
Đan Đan
Chưa nói dứt lời, Tiêu Cảnh Trì đã gần như kh thể nhịn được nữa, nghiến răng nặn ra m chữ, “Thế nhưng cái gì? Ngươi muốn suy nghĩ kỹ hãy nói kh?”
Tô Th Miểu vừa nghe th nhà nổi giận, vội vàng đổi lời, “Thế nhưng cũng kh gì cả, chúng ta kh qu rầy quý phủ nữa, xin cáo lui.”
Hà Thu Nguyệt đuổi theo, “Đại pháo ca ca~ Thu Nguyệt đời này đã nhận định , kh thì kh gả!”
Tô Th Miểu bị kéo chạy lon ton, vỗ vào trán một cái, “Làm quá .”
Hà Quỷ đau lòng nhà một cái, lại Tô Th Miểu, “Đại tiên nhi, cũng biết làm quá ư.”
“Ai mà biết nhà ngươi lại kh chịu đùa như vậy.”
Nàng là yêu cái đẹp, nhưng cũng chỉ là thưởng thức, thỉnh thoảng chạm tay một chút, chứ cũng đâu sở thích đoạn tụ đâu~
Trong phòng, Vương Đ Sinh cảnh tượng trước mắt, khẽ thở dài, “Phu nhân à~ ta th con gái chúng ta sắp thất tình .”
“Hà cớ gì là thất tình,” Hà phu nhân nói một câu đầy ẩn ý, “Căn bản là đã động nhầm tình cảm.”
“Chẳng lẽ bà kh nhận ra, hai bọn họ mới là một đôi .”
Hà phu nhân đã chú ý từ đầu, đặc biệt là đeo mặt nạ kia, vẻ là ‘thụ’.
Chưa có bình luận nào cho chương này.