Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 30:
Tiêu Cảnh Trì nghe chặn đường mở miệng nói chuyện mới phân biệt được đó là một nữ tử.
Cũng nữ quỷ mặc hồng y đang theo phía sau nữ tử kia, nữ quỷ kia giật , tức khắc bay tới, “Các ngươi thể th ta?”
Tô Th Miểu và Tiêu Cảnh Trì ăn ý kh để ý đến nữ quỷ, Hà Quỷ vốn đang trốn dưới gầm xe ngựa tránh nắng liền bay lên.
Vỗ vỗ vai nữ quỷ, “ tử, nghe ta , trước đừng cản trở bọn họ làm việc, bằng kh ngươi chuyện tốt mà chịu đ.”
Nữ quỷ quay đầu Hà Quỷ một cái, “Bọn họ thể th chúng ta?”
Hà Quỷ xòe hai tay, nhún vai, “Kh chỉ thể th, mà còn là... thân thích với dưới đất.”
Tô Th Miểu bị làm ồn đến mức kh chịu nổi, ánh mắt như d.a.o quét qua, Hà Quỷ ngậm miệng kéo nữ quỷ bay về phía góc tường.
Nữ tử kia lên xe, lưng còng ngồi vào góc, xe ngựa do Triệu phủ đưa tới quá chói mắt, tạm thời kh tiện dùng, Tô Th Miểu ra ngoài thuê một chiếc nhỏ hơn.
Ba trong xe ngựa lúc này vẻ hơi chật chội.
“Nói .” Tô Th Miểu rót cho nữ tử một chén nước.
Nữ tử kia nhận l chén nước ừng ực uống cạn, dùng tay lau lau khóe miệng, lại từ trong n.g.ự.c l ra một mảnh vải rách mở ra, “Đây là ba vạn lượng ngân phiếu ngươi giao cho ta.”
Tô Th Miểu nhận l ngân phiếu đếm đếm, “Một phần cũng kh động?”
Nữ tử lắc đầu.
“Chẳng đã bảo ngươi thể tiêu mười lượng ? Ngươi mang theo số ngân phiếu này đâu ?”
“Ta sợ bọn trẻ lỡ miệng, bị khác chú ý, nên dùng m đồng tiền trước đây xin được mua bánh cho bọn chúng, tự mang số ngân phiếu này ra ngoài trốn.”
“Vạn nhất gặp cướp muốn cướp, bọn chúng cũng sẽ kh bị liên lụy.”
Tô Th Miểu gật đầu. Tiêu Cảnh Trì từ cuộc đối thoại của hai và những chuyện vừa xảy ra đã hiểu rõ ngọn ngành.
“Vậy là ngươi đã trốn vào nghĩa địa?”
Nữ tử gật đầu: “Cách thành về phía Đ kh xa một bãi tha ma. Nghe đồn nơi đó vô cùng quỷ dị, thường xuyên nghe th tiếng quỷ khóc, nên hiếm ai dám bén mảng đến. Ta liền mang theo hai chiếc bánh, ẩn trong nghĩa địa mười ngày.”
“Ta còn cố ý đào một cái hố trong ngôi mộ tr vẻ mới, co vào trong. Lỡ ai đến, ta sẽ giả làm quỷ dọa họ.”
Tô Th Miểu đưa tay gãi trán, khẽ cười: “Ngươi đúng là chủ ý độc đáo.”
Xem ra là sau khi hết hạn mười ngày thì nàng ta đã chạy thục mạng đến đây.
“Ngươi kh sợ quỷ ?”
Nữ tử lắc đầu: “Quỷ thì gì đáng sợ bằng lòng .”
Tô Th Miểu thầm nghĩ: Đúng là cần kẻ gan dạ như vậy, mong rằng sau này khi thực sự gặp quỷ, ngươi vẫn giữ được sự gan dạ này.
“Được , đã đến thì ngươi cứ theo ta về phủ trước .” Nàng ngừng một lát nói tiếp: “Ta nhớ ngươi kh tên, sau này cứ gọi là Hạnh Nhi .”
Tô Th Miểu đôi mắt hạnh dưới mái tóc rối bù của nữ tử nói.
Nữ tử ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống: “Đa tạ tiểu thư, chỉ là… nếu ta thì đám trẻ kia…”
“Ta vừa đã gọi chúng theo ta, nhưng đứa nào đứa n đều khó lừa, dỗ mãi mà kh đứa nào chịu theo. Ngươi đến nói chuyện với chúng xem .”
“Nô tỳ sẽ ngay, đều là do nô tỳ đã dạy chúng kh được theo bất kỳ ai, nên…”
Hạnh Nhi nh nhạy, đã bắt đầu tự xưng là nô tỳ.
Nói đoạn, nàng ta vội vã xuống xe ngựa, chạy vào ngôi miếu đổ nát. Chẳng m chốc, nàng đã dẫn theo một đám trẻ con ùn ùn chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-30.html.]
Tô Th Miểu l ra m đồng bạc vụn đưa cho Hạnh Nhi: “Ngươi thuê thêm một chiếc xe ngựa lớn hơn.”
Kh cách nào khác, hai con quỷ thì kh sai khiến được, còn trước mắt lại là Thế tử được Hoàng đế ưu ái, nàng chắc c kh thể sai bảo được. Bản thân thì lại lười động, chỉ đành làm phiền Hạnh Nhi vậy.
Hạnh Nhi chân tay nh nhẹn, chỉ nửa c giờ đã thuê xong xe ngựa.
“ kh phu xe?”
“Thuê phu xe trả thêm tiền, nô tỳ tự lái được.”
Tô Th Miểu gật đầu, tốt, biết tiết kiệm tiền cho nàng.
nàng vẫy tay ra hiệu cho đám trẻ con ồn ào lên xe ngựa. Tô Th Miểu nói với phu xe một địa chỉ.
Hạnh Nhi lái chiếc xe ngựa khác theo sau. Hai con quỷ mỗi đứa ngồi trên một nóc xe.
“Ngươi đừng nói, thành này quả là náo nhiệt hơn vùng ngoại ô nhiều.” Nữ quỷ áo đỏ cất lời.
“Đó là ều hiển nhiên.” Hà Quỷ Tử nheo mắt, bắt chéo chân nói.
Chẳng m chốc, hai chiếc xe ngựa đã lần lượt dừng trước một phủ đệ, kh quá xa chốn chợ búa ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ th tịnh.
Tô Th Miểu xuống xe ngựa, rút chìa khóa mở khóa cửa phủ, đẩy cửa bước vào.
Trong sân giả sơn, hồ nước, cùng vài bãi cỏ x. Phía chính diện là một dãy phòng. Đi về phía sau, xuyên qua cánh cửa vòm nhỏ bên trái.
Hai dãy phòng trái đều kích thước như nhau, mỗi phòng đều chăn đệm mới tinh, và phòng trong cùng là một gian bếp khá lớn, cũng đầy đủ tiện nghi.
“Triệu Ngọc làm việc cũng thật nh gọn.” Tô Th Miểu đánh giá xung qu một lượt, quay sang nói với Hạnh Nhi: “Sau này chúng sẽ sống ở đây. Ta sẽ mời một đầu bếp nữ và một tiên sinh dạy học, dạy võ nghệ.”
“Ngươi cứ theo bên ta, thỉnh thoảng ghé qua thăm nom chúng. Ngày mai ta sẽ cho mang một ít dược liệu đến, để chúng học cách pha chế thuốc. Làm tốt thì tiền c,
làm kh tốt thì cũng cơm ăn, nhưng nơi đây chỉ nuôi dưỡng chúng đến mười sáu tuổi. Sau mười sáu tuổi, chúng cần tự ra ngoài kiếm kế sinh nhai. Trước đó, muốn học gì cũng được.”
“Sau này gặp những ăn xin lớn bé, nếu ai nguyện ý, cứ bảo họ đến đây làm việc, đều tiền c.”
“Trẻ con dưới mười sáu tuổi thể được bao ăn ở, già trên năm mươi tuổi cũng được. Nhưng những trung niên, nếu muốn ăn ở thì khấu trừ vào tiền c.”
Việc này cũng là để ngăn chặn những kẻ lười biếng, chỉ muốn ngồi kh chờ chết. Những như vậy kh đáng được thương hại.
Hơn nữa, ở thời cổ đại, mười hai, mười ba tuổi đã kh còn được coi là trẻ con nữa , nuôi dưỡng đến mười sáu tuổi đã là khoan dung.
Đan Đan
“À đúng , nếu sau này gặp những đứa trẻ nhà nghèo kh tiền học, cũng thể cho chúng đến đây.”
Tô Th Miểu dặn dò từng li từng tí. Tiêu Cảnh Trì lắng nghe những lời này, nhất thời lại cảm th những cái gọi là cha mẹ trăm họ, quan lại,
chẳng thể sánh bằng một nữ tử…
Tuy m năm chiến tr khiến Bắc Chu nghèo rúng động, nhưng kẻ thực sự nghèo lại là trăm họ và Hoàng đế cùng một số ít quan lại th liêm.
Phần lớn quan lại thì vẫn giàu sụ.
Bảy tám đứa trẻ theo sau đều hớn hở, hóa ra đại tỷ tỷ này nói đều là thật, nàng kh lừa chúng ta.
Hạnh Nhi ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống: “Ta thay chúng đa tạ tiểu thư.”
Đám trẻ con th vậy cũng học theo Hạnh Nhi quỳ xuống: “Đa tạ tiểu thư.”
“Các ngươi mau đứng dậy , sau này kh cần động một chút là quỳ. Thay vì quỳ ta, chi bằng hãy học hành cho giỏi giang, sau này làm việc cho ta.”
Tô Th Miểu vì kh muốn chúng hình thành thói lười biếng, bèn thuận miệng nói.
Nhưng nàng nào ngờ, vô tình cắm liễu, liễu lại thành bóng râm. Sau này, trong đám nhóc con này lại xuất hiện m nhân vật hô mưa gọi gió, mà chỉ nghe lệnh một nàng.
Điều nàng càng kh ngờ tới là thân thế của nha hoàn Hạnh Nhi mà nàng tùy tiện nhặt về còn hiển hách hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.