Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 37:
Mãi đến nửa ngày sau Tô Th Miểu mới hiểu ra, hóa ra bọn họ đang tạo tình thú đó mà.
“Còn những ều khác đâu?” Tô Th Miểu thúc giục hỏi.
Sùng Văn Đế lại mang dáng vẻ một lão già nhân từ: “Còn chuyện thứ hai, cái này trẫm cũng giống như lão c cha c.h.ế.t tiệt của nàng, luôn bị đau đầu, Vãn Vãn thể giúp trẫm xem một chút kh?”
Tô Th Miểu chằm chằm vào cái đầu to của Sùng Văn Đế, đây là đến cầu y đây mà.
“Một trăm lạng!”
Sùng Văn Đế nghiến răng: “Lão c cha c.h.ế.t tiệt của nàng chỉ ba đồng tiền thôi!”
Bình Vương vui vẻ: Ai bảo là con dâu của ta chứ? Ai~ Vẫn là do ai đó đích thân ban hôn.
“Vậy thì kh giống nhau.”
“ gì kh giống?”
“Tiền khám bệnh cần khác nhau.”
Sùng Văn Đế: Nói hay, lần sau đừng nói nữa.
“Được!” Sùng Văn Đế giọng mũi nặng nề nói: “Trước trị bệnh, sau đưa tiền khám.”
Tô Th Miểu vui vẻ đồng ý, dù cũng kh sợ đổi ý. Dù gì cũng là một quốc quân, kh đến nỗi vì một trăm lạng mà mất tín nhiệm.
Nghĩ , liền l ra ngân châm, tìm đúng huyệt vị mà châm xuống.
“Lão c cha c.h.ế.t tiệt của nàng kh nói nàng chỉ châm cho một kim ? đến ta lại là ba kim? Chẳng lẽ bệnh tình của ta nghiêm trọng hơn ?”
“Cũng kh vậy, chủ yếu là ngươi trả nhiều tiền khám, cho nên mua một tặng hai, nếu kh ta sẽ cảm th lỗi trong lòng.”
Sùng Văn Đế......
Bỏ ngân lượng ra để bị châm?
Tô Th Miểu thu hồi ngân châm, lại đưa lòng bàn tay về phía Sùng Văn Đế: “Tiền khám!”
Sùng Văn Đế dùng tay gạt tay Tô Th Miểu từ bên cạnh xuống: “Chớ vội, chớ vội, còn một chuyện cuối cùng nữa, xong xuôi ta sẽ đưa hết cho nàng.”
“Chuyện gì?”
Sùng Văn Đế g giọng: “Trẫm đã thương lượng với lão c cha c.h.ế.t tiệt của nàng , trong cung một số đại thần, lúc Tiên Hoàng... tức là Hoàng tổ phụ của nàng tại vị, nợ quốc khố ngân lượng, đến bây giờ vẫn còn nhiều chưa thu hồi, những quan viên đó hễ bị đòi nợ là kêu nghèo...”
“ nữa?”
“Khụ khụ... chúng ta đã bàn bạc một phen, chuẩn bị để nàng đòi nợ.”
đã nghe Bình Vương phi kể lại một cách sinh động về dáng vẻ của nha đầu này khi “động thủ” ở Thẩm phủ.
Sợ Tô Th Miểu kh đồng ý, lại bổ sung: “Đương nhiên, sẽ kh để nàng kh c đòi, mỗi khi đòi được một nhà, chúng ta sẽ chia hai tám.”
Bình Vương: Ta khi nào thì thương lượng với ngươi?
Tô Th Miểu nhướng mày: “Ta tám ngươi hai ?”
tiền để kiếm thì đừng nói đòi nợ, dù là cướp bóc nàng cũng làm, dù cũng là lệnh của Hoàng thượng.
“Tốt!” Sùng Văn Đế gian xảo cười một tiếng.
Tô Th Miểu kh ngờ lại đồng ý nh như vậy, cảm th ều gì đó kh đúng, nhưng lại kh thể nói ra.
Dứt khoát kh nghĩ nữa, dù cũng tiền để kiếm, thế là lại đưa bàn tay nhỏ ra: “Tiền khám đâu?”
“Trẫm kh đã nói , đưa cùng một lúc, trước hết cứ nợ đã.” Sùng Văn Đế cười hắc hắc.
Tô Th Miểu......
Lão hồ ly! Lão hồ ly da vàng!
Tiêu Cảnh Trì khẽ cười lắc đầu, kh biết nên thương cho Hoàng thượng hay thương cho Tô Th Miểu.
Mục đích thực sự của Sùng Văn Đế khi đến đây đã được giải quyết, vỗ đùi một cái, “Ha ha” cười đứng dậy.
“Được , trẫm cũng nên hồi cung thôi.” Nói , vẫy tay ra lệnh cho hai cung nữ biết võ c đến Phong Lan viện của Bình Vương phi để lặng lẽ ôm Hoàng hậu về phượng liễn.
Khi đến cửa, kh quên quay đầu nói với Tiêu Cảnh Trì: “Ngày mai trẫm sẽ hạ chỉ tuyên bố bệnh của Trì nhi đã hoàn toàn khỏi, rầm rộ tuyên truyền, chọc tức m lão già kh muốn gả khuê nữ cho Trì nhi, đặc biệt là cái mụ đàn bà nam tính kia! Để nàng ta biết rằng, Bắc Chu chúng ta tuy nghèo, nhưng chiến thần của Bắc Chu là vị thần vĩnh viễn kh bao giờ phai tàn!”
“Khụ khụ...” Tiêu Cảnh Trì suýt bị nước vừa uống vào sặc: “Hoàng bá phụ, chuyện con đã hoàn toàn khỏi bệnh, hay là cứ giấu một thời gian đã?”
“Phụ hoàng, con th A Trì nói đúng.” Thái tử đứng dậy cung kính nói.
Sùng Văn Đế phất tay áo long bào: “Đúng cái gì mà đúng, kh chỉ muốn ều tra kẻ đứng sau việc hiến tế Huyền Băng Sàng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-37.html.]
“Vậy thì cũng kh cần che giấu, chẳng lẽ bọn chúng còn thể hạ độc ngươi thành ra như vậy nữa ? Hơn nữa Vãn Vãn ở đây, đừng nói là độc thành ra như trước, dù bị độc c.h.ế.t nàng cũng thể từ tay Hắc Bạch Vô Thường đoạt ngươi về.”
“Lần này ta đứng về phe Hoàng bá phụ của ngươi! Chính là vậy, giấu cái gì mà giấu!” Bình Vương nói.
Sau khi con trai tàn phế, từng quan viên đều kh ít lần sau lưng cười nhạo nghèo, nay thật sự l lại thể diện một chút.
Tiêu Cảnh Trì nghe vậy khẽ thở dài, cùng Thái tử nhau.
liền biết sẽ là như thế này.
Nói xong, Sùng Văn Đế vẫy vẫy long bào cười hì hì rời , Bình Vương cũng đến Phong Lan viện tìm Bình Vương phi.
Thái tử cũng chắp tay cáo biệt quay về Đ Cung của .
Tiêu Cảnh Trì lúc này mới nắm tay Tô Th Miểu trở về Th Phong viện.
“Thì ra viện tử ngươi từng ở trước đây gọi là Th Phong viện, cái ở Thẩm phủ là ngươi đã sửa lại ?”
Tiêu Cảnh Trì khẽ gật đầu.
Đi dọc hành lang, ngang qua hồ sen bên cạnh, đến trước cửa, Tiêu Cảnh Trì nhẹ nhàng đẩy cửa.
Cách bài trí bên trong vẫn như một ngày trước, trong phòng sớm đã đốt trầm hương long diên mà thường dùng.
Tô Th Miểu nương theo ánh trăng quan sát suốt dọc đường.
Kh tệ kh tệ, đây mới gọi là Vương phủ, tòa hào trạch tám ngàn vạn này kh nói su là được, so với Triệu phủ thì xa hoa hơn kh chỉ một chút.
Tô Th Miểu đang đưa mắt khắp nơi đánh giá, chợt một thân hình màu đồng cổ hiện ra trước mắt nàng.
Tô Th Miểu giật , vội vàng dùng hai tay che mắt, hai ngón tay lại tách ra một khe hở: “Ngươi đang làm gì vậy?”
Khóe miệng Tiêu Cảnh Trì cong lên: “Đương nhiên là ngủ .”
“Ngủ thì ngươi cởi y phục làm gì?”
“Nếu ngủ kh cởi y phục, vậy thì khi nào mới nên cởi?”
Tô Th Miểu......
Nói kh lại ngươi, vậy ta kh nói nữa.
Nàng nhắm mắt đưa hai tay mò mẫm về phía giường, đột nhiên bị một lực kéo mạnh qua, thân thể đập vào bức tường thịt rắn chắc.
Chết tiệt! Đã trị lành ! Lỡ đâu ngày khó tránh khỏi chuyện phong nguyệt thì làm .
Tiêu Cảnh Trì bế ngang nàng lên, đến bên giường nhẹ nhàng đặt xuống.
“Ngươi làm gì vậy?” Tô Th Miểu cảm th một bàn tay đang kéo y phục của , hoảng loạn mở mắt ra.
Đối diện với đôi mắt sáng như hắc diệu thạch của Tiêu Cảnh Trì và nụ cười gian tà nơi khóe miệng .
“Đương nhiên là cởi y phục để ngủ.”
“Ngươi cởi của ngươi, cởi của ta làm gì?”
“Thế tử phi ngủ chẳng lẽ kh cởi y phục ?” Tiêu Cảnh Trì giả vờ kinh ngạc hỏi.
Đan Đan
Nhưng tay lại kh ý dừng lại, nh chóng giật phăng ngoại bào của Tô Th Miểu, kéo nàng vào lòng.
“Xong .” Đầu tựa vào cổ Tô Th Miểu, hơi ấm phả ra khi nói chuyện khiến Tô Th Miểu toàn thân tê dại.
“Nàng bây giờ còn nhỏ, đợi nuôi dưỡng thêm chút nữa.”
Tô Th Miểu......
Chỗ nào nhỏ? Chỗ nào nhỏ!
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tô Th Miểu ngủ đến tận khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, Hạnh Nhi ở một bên yên lặng bưng một chồng gi dày chờ đợi.
Tô Th Miểu dụi dụi đôi mắt lờ đờ, “Đây là thứ gì vậy?”
“Bẩm Thế tử phi, đây là vật Hoàng thượng sai mang đến từ sáng sớm, đặc biệt dặn dò lập tức giao cho ngay khi tỉnh lại.”
Tô Th Miểu nghi hoặc nhận l xem xét, “Haiz ~ Lão hồ ly này, là nóng lòng muốn ta đòi nợ .”
Đại khái lật xem một lượt, ôi chao, e rằng đây ít nhất cũng là một nửa số quan viên .
Khoan đã, đây là ai? Lễ Bộ Thượng Thư Tô Văn Tường, đây chẳng tiện nghi phụ thân của tiểu nguyên chủ ?
Tô Th Miểu đặt những tờ gi nợ lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt gi, khóe miệng khẽ nhếch, “Vậy thì cứ bắt đầu từ trước .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.