Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 40:
Ngươi đừng đói quá mà ăn bậy
Lý Nhị Cẩu lúc này đã sợ đến ngất xỉu, y kh th quỷ, nhưng thể cảm nhận được luồng khí âm u.
Tô Th Miểu ‘tốt bụng’ đánh y tỉnh dậy, nhét cho một tấm hiện thân phù.
Lý Nhị Cẩu vừa mở mắt ra lại ngã xuống, lần này kh ngất xỉu, mà là sợ chết.
“Chậc chậc chậc, đáng sợ đến vậy kh? Lát nữa chẳng vẫn gặp ?” Tô Th Miểu chép miệng, “Ta tốt bụng cho ngươi thích nghi trước thôi.”
Hồn phách của Lý Nhị Cẩu vừa thoát khỏi nhục thể đã bị Hắc Vô Thường dùng câu hồn tỏa khóa chặt.
Lý Nhị Cẩu sợ hãi la hét, “Quỷ... quỷ kìa...”
Hắc Vô Thường đưa ngón trỏ thon dài nhuộm móng đen ra, chỉ vào nhục thể trên mặt đất, “Bình tĩnh, ngươi bây giờ cũng là quỷ.”
Lý Nhị Cẩu thuận theo hướng chỉ qua, “Ta lại nằm trên đất? Ta c.h.ế.t ? Thật sự c.h.ế.t ?”
“Ta kh muốn chết, ta còn chưa hưởng thụ đủ đâu, số ngân phiếu trong hộp dưới gầm giường của ta còn chưa tiêu hết đâu.”
Tô Th Miểu đồng tình vỗ vỗ Lý Nhị Cẩu, “Ngươi cứ xuống du oa ngục , số ngân phiếu kia bà cô ta sẽ thay ngươi tiêu hết.”
Nói xong dùng bùa chú chặn miệng Lý Nhị Cẩu lại, lão đạo sĩ th vậy tự biết khó thoát kiếp này, bèn kho chân ngồi xuống.
Hà quỷ tử nhếch miệng cười, “Ta mới làm quỷ, thủ pháp sinh bạt hồn phách còn chưa thành thạo lắm, ngươi ráng chịu một chút nha.”
Nói , cứng rắn giật hồn phách của lão đạo sĩ ra, thủ pháp nặng tay đến nỗi Tô Th Miểu cũng thốt lên sảng khoái.
“Được , còn con ác quỷ này nữa. chắc hẳn là bị lão đạo sĩ kia mê hoặc, các ngươi đưa cả xuống địa phủ xét xử .” Tô Th Miểu như xách một con gà con, xách con ác quỷ bị định thân đến trước mặt Bạch Vô Thường.
“Vậy thì đa tạ tiểu y quan , chúng ta đây.” Hắc Bạch Vô Thường mặt mày nịnh nọt.
Tô Th Miểu xua xua tay, lại gọi Hà quỷ tử sang một bên, “Giúp ta n với Mạnh Bà một câu...”
Thái tử đã bị bản lĩnh của Tô Th Miểu làm cho kinh ngạc, thật hối hận làm , một nữ tử tốt đến vậy lại bị đường đệ của chiếm mất .
Tiêu Cảnh Trì dường như đã đoán được suy nghĩ của Thái tử, kéo bàn tay nhỏ của Tô Th Miểu, kéo nàng vào lòng .
Xử lý xong việc, ba rời khỏi Đào Hoa thôn, Thái tử dặn dò ám vệ c gác ngoài thôn xử lý những việc tiếp theo.
Tô Th Miểu vén váy, vừa vừa lầm bầm chửi rủa, “Lão chồn tinh cáo già, kh biết tu sửa đường sá ?”
“Chẳng lẽ kh biết câu, muốn giàu trước tiên sửa đường ?”
Thái tử...
Lời này hình như kh gì sai, ghi lại về bàn bạc với phụ hoàng một phen.
Hạnh Nhi ngủ m giấc trong xe ngựa mới đợi được ba quay về.
Tô Th Miểu trong phút chốc cảm giác như kiếp trước vất vả kiếm tiền như chó, còn con ch.ó nhỏ nuôi thì như chủ, cả ngày ở nhà bật ều hòa ngủ.
Khổ quá !
“Thế tử phi, chúng ta về phủ ?”
Hạnh Nhi kh biết vì chủ tử nhà lại cứ xụ mặt ra, bèn l cái bánh lúc trưa mang theo trong lòng ra đưa qua.
Nguyên tắc bất biến của nàng là, bất kể chuyện gì, một cái bánh kh giải quyết được thì hai cái!
Tô Th Miểu nhận l cái bánh, đưa đến miệng, lại hạ xuống.
“Trước tiên đến khu nghĩa địa mà ngươi từng tá túc.”
Hạnh Nhi kh biết làm gì, nhưng chủ tử đã ra lệnh, nàng chỉ việc làm theo.
Một đường lửa ện chớp nhoáng, phi nh đến khu nghĩa địa mà từng ở.
Tô Th Miểu kh xuống xe, trả lại cái bánh, “Ngươi đã đào mộ nào, thì sửa lại cho ta, đặt cái bánh này ở đó.”
Hạnh Nhi lại nhận l cái bánh, lặng lẽ về phía nghĩa địa, làm theo lời Tô Th Miểu dặn dò.
Nàng vỗ vỗ tay đứng thẳng dậy chuẩn bị rời , bỗng nhiên cảm th vai hơi trĩu xuống.
Kh quá để ý, nàng quay trở lại xe ngựa.
Vén rèm nói: “Thế tử phi, đều đã làm theo lời nàng dặn .”
Tô Th Miểu nhắm mắt khẽ “ừm” một tiếng, “Đến Tô phủ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đã dọn dẹp hậu quả cho Hạnh Nhi xong , giờ là lúc kiếm tiền, chuyện này kh thể chậm trễ.
“ ta lại cảm th sau khi Hạnh Nhi quay lại, cả xe ngựa lạnh toát thế này nhỉ.” Thái tử lẩm bẩm một tiếng.
“Trên đầu một con quỷ ngồi, kh lạnh lẽo mới lạ đó.” Tô Th Miểu kh vui nói.
Thái tử...
Lại quỷ nữa ?
Tô Th Miểu vỗ vỗ nóc xe, “Xuống .”
Phùng Tú Nhi rón rén bay vào, trong tay còn cầm cái bánh ăn dở, yếu ớt nói: “Đại tiên.”
“Kh đã bảo ngươi đầu thai ?”
Hiện thân phù của Thái tử đã mất hiệu lực, kh th con quỷ nào, chút sốt ruột, nịnh nọt Tô Th Miểu,
“Thế tử phi, cho ta một chút được kh?”
Tô Th Miểu liếc một cái, “Ngươi nghĩ bà cô ta là ngân khố m.á.u ? Máu của ta muốn chảy là chảy ?”
Thái tử là th minh, lập tức hiểu ý, chớp mắt đã dùng con d.a.o nhỏ bên h rạch một vết trên tay .
Đưa ngón tay đang rỉ m.á.u ra, “Dùng m.á.u của ta!”
Tô Th Miểu mặt giật giật.
“ vậy? Máu của ta kh dùng được ?”
“Cũng kh kh được,” Tô Th Miểu cau đôi mày th tú, “chỉ là kh còn gi vàng .”
Thái tử...
Nàng kh nói sớm, uổng c rạch tay .
Tô Th Miểu đảo mắt lia lịa, “Tuy nhiên...” nàng sờ sờ cằm, “Nếu ngươi đưa cho ta một trăm lượng bạc trong túi tiền của ngươi, ta thể dùng cách khác để ngươi th.”
Đan Đan
Thái tử mắt trợn tròn, nàng ngay cả việc một trăm lượng bạc cũng tính ra được ?
Đau lòng lôi túi tiền ra, đổ một trăm lượng bạc ra, cắn răng, đẩy sang.
Mặc dù là Thái tử, nhưng cũng kh giàu gì! Xem ra chuyện đòi nợ nh chóng được đưa vào lịch trình ,
Trong lòng nghĩ hướng ra ngoài gọi Hạnh Nhi đang đánh xe, “Hạnh Nhi cô nương, đường đến Tô phủ còn nhớ chứ? Đừng nhầm đường đ.”
Đi nhầm đường sẽ mất thời gian.
Tô Th Miểu nhận l bạc, cân nhắc một chút, nhếch miệng cười, bỏ bạc vào túi đồng thời rút ra một tấm phù gi, dùng m.á.u của Thái tử vẽ.
“Cái này chẳng đã dùng ?” Thái tử nhận l tấm phù, lật lật lại xem, một mặt vừa mới vẽ xong, dùng m.á.u của !
Mặt còn lại là mặt đã được vẽ bằng bút từ trước.
“Ngươi kh hiểu, đây gọi là tái sử dụng.” Tô Th Miểu nghiêm trang nói, “Gi vàng bây giờ cũng đắt lắm, tận m chục văn một tờ đ.”
Tuy nàng đã kiếm được chút ngân lượng, sau này còn sẽ kiếm được nhiều, nhưng trong lòng nàng còn hoài bão lớn lao chưa hoàn thành, thứ đó cần hao tốn nhiều ngân lượng.
Còn về hoài bão lớn lao đó là gì, ắt hẳn là nuôi một dàn mỹ nam mỹ nữ đầy nhà... đến lúc đó sẽ cùng gọi Mạnh Bà...
Tô Th Miểu trong lòng mơ màng, nhếch mép cười, khóe miệng chảy ra nước dãi.
Thái tử chợt th một trăm lượng bạc bỏ ra chút oan uổng. cẩn thận nhét lá bùa gần đứt kia vào trong thắt lưng.
Sau khi cất xong, còn khẽ vỗ vỗ, vừa ngẩng đầu lên đã th khuôn mặt nhỏ bé gầy gò của Phùng Tú Nhi đang dán mắt , mũi hai suýt chạm vào nhau.
Thái tử theo bản năng ngửa đầu về phía sau.
“Choang!”
Tốc độ xe ngựa của Hạnh Nhi mạnh mẽ, do bánh xe cán một hòn đá trên đường, khiến cả chiếc xe chấn động mạnh, gáy Thái tử liền va chạm thân mật với xe ngựa.
“ thơm quá à~” Phùng Tú Nhi vẫn muốn tiến lên.
này thân thể tỏa ra tử khí, bên cạnh Đại Tiên cũng tử khí, chỉ là trên thân còn một luồng hàn khí, khiến ta kh dám tiếp cận.
“Ngươi đừng đói quá mà ăn bậy ăn bạ.”
Tô Th Miểu bực bội nhắc nhở, “Ăn , bụng tiểu quỷ ngươi sẽ nổ tung đ.”
Phùng Tú Nhi nghe vậy vội vàng rụt đầu lại, sờ sờ bụng , cảm th vẫn là ăn bánh thiết thực hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.