Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 44:
Tô Văn Tường nghe vậy, khôi phục chút lý trí, “Cái gì? Ý chỉ của Hoàng thượng?”
“Kẻ đang đứng chôn chân ở đằng kia, mau mang chút rượu đến đây.” Mạnh Bà chỉ vào thị nữ đứng sau Chu Tú Lan.
Xem kịch ăn dưa làm thể thiếu rượu ngon chứ, nhà này đúng là kh biết tiếp đãi ... và quỷ!
Thị nữ Mạnh Bà, sợ hãi rụt rè, lại Chu Tú Lan, kh biết nên hay kh.
“Bà à~ Thu bớt âm khí trên bà lại , xem kìa, dọa đứa nhỏ sợ đến mức nào .” Tô Th Miểu giúp tiểu thị nữ giải vây.
Mạnh Bà dang hai tay, “Ta đã cố gắng . Hay là... ta tìm vài nam nhân hút chút dương khí để trung hòa nhỉ?”
Tô Th Miểu vội vàng ngăn lại, “Bà đừng mà, ta sợ lão tướng c của bà lại x đến, ít nhất cũng đợi ta phi thăng đã chứ.”
Tô Văn Tường hai họ nói năng lung tung, Thái tử và Thế tử lại kh lên tiếng, nhất thời kh thể đoán được rốt cuộc Hoàng thượng đã hạ ý chỉ gì.
lờ mờ nghe Tô Th Miểu nói gì đó liên quan đến bạc, hít một hơi thật sâu, “Hai việc nào?”
Tô Th Miểu liếc mắt , rốt cuộc thì cũng chịu hỏi đến chuyện chính ?
Nàng ngửa lòng bàn tay lên kh trung, chỉ th Hạnh Nhi bên cạnh Mạnh Bà l ra một tờ gi cũ kỹ từ trong lòng.
Phùng Tú Nhi vung tay, nhảy nhót đón l tờ gi từ tay Hạnh Nhi đưa đến tay Tô Th Miểu.
Tô Văn Tường, Tô Th Hà và Chu Tú Lan trợn tròn mắt, họ đã th gì vậy?
Tờ gi đó tự mọc chân? Nhảy lên nhảy xuống đến tay Tô Th Miểu?
“Tỷ tỷ? Tỷ sẽ kh là đã học được thuật tà ác nào chứ?” Tô Th Hà là đầu tiên phản ứng lại.
Sở dĩ nàng thể nghĩ đến ều này là vì chính nàng cũng đang lén lút học, chỉ là pháp thuật đó quá thâm sâu khó hiểu, hiện tại nàng chỉ mới học được chút ít kiến thức cơ bản.
“ tử đừng vội nói, cô nãi nãi ta trước tiên làm chuyện chính, làm xong sẽ giao lưu với .” Tô Th Miểu vừa nheo mắt mở tờ gi trong tay vừa nói.
“Trên tờ gi này viết rằng, ngươi nợ cha của lão hồ ly ba vạn lượng, à kh, năm vạn lượng.” Tô Th Miểu số ba trên gi biến thành năm.
Trong lòng nàng giơ ngón cái khen Mạnh Bà, linh lực đúng là tốt thật.
“Cái gì?” Tô Văn Tường mặt mày ngơ ngác, ai là lão hồ ly? Cha của lão hồ ly lại là ai?
Tô Th Miểu ‘tốt bụng’ nhắc nhở, “Chính là cha của cha đó.”
Tô Văn Tường liếc Thái tử, chợt vỡ lẽ, Hoàng thượng đây là phái tên ên nhỏ này đến đòi nợ.
“Ngươi đừng hòng hồ đồ!” Phản ứng đầu tiên của Tô Văn Tường là chối bỏ, Tiên Hoàng đã mất bao nhiêu năm .
Tô Th Miểu cách kh đưa tờ gi đến mặt Tô Văn Tường.
Phùng Tú Nhi: “Đại tiên à, tự thể khiến nó bay , vậy mà vừa nãy còn sai ta l?”
Tô Th Miểu......
Chẳng qua là muốn lười biếng một chút thôi mà.
Tô Văn Tường cầm tờ gi từ trên mặt xuống, kỹ, “Ngươi làm giả!”
“Đó là ấn ngọc tỷ, kh thể làm giả được đâu.” Tô Th Miểu Tô Văn Tường như kẻ ngốc, “Huống hồ Thái tử cũng ở đây.”
“Hay là ngươi nghĩ Thái tử sẽ cùng ta làm giả ?”
Tô Văn Tường kỹ, quả nhiên là thật kh thể nghi ngờ, chỉ là con số này......
rõ ràng nhớ là ba vạn lượng.
Thôi kệ, bất kể là bao nhiêu, cứ ra vẻ nghèo túng là được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
gấp tờ gi nợ lại, định nhét vào tay áo, kh ngờ Tô Th Miểu chỉ khẽ ngoắc tay, tờ gi nợ lại bay về tay nàng.
Tô Văn Tường ngừng động tác, quay sang Thái tử, đổi thành vẻ mặt như đang khóc tang, “Thái tử ện hạ chớ trách.”
“Vi thần quả thực vì năm xưa làm việc cho Tiên Hoàng mà thiếu bạc, sau này lại từ quốc khố thấu chi một ít. Chỉ là hiện tại vi thần dựa vào chút bổng lộc ít ỏi đó cũng chỉ vừa đủ để duy trì chi tiêu hằng ngày cho cả gia đình này.”
“Kh vi thần kh muốn trả, mà là thật sự kh dư bạc!” Tô Văn Tường nói đoạn còn kh quên dùng tay áo lau khóe mắt.
Tô Th Miểu vỗ tay, “Quẹt quẹt quẹt, tuyệt diệu ~ Ý của lão già hồ đồ ngươi là số bạc nợ hoàng gia đều là do làm việc cho hoàng gia ?”
“ hả, ngươi là cháu nhỏ lại bạc nuôi bảy tám vị di nương, mà lại kh bạc trả nợ?”
“Còn cả tiểu khuê nữ trà trà dịu dàng khả ái của ngươi nữa, toàn bộ trang phục của nàng ta đáng giá kh ít bạc đâu!”
“Còn ...”
“Ngươi câm miệng!” Tô Th Miểu còn chưa nói xong, Tô Văn Tường đã giận dữ quát lớn ngăn lại, “Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?! Ta là phụ thân của ngươi, lại thành cháu !”
Tô Th Miểu xòe tay, “Gọi ngươi là cháu đã là cho ngươi chiếm tiện nghi , được thôi, cho ngươi tiện nghi mà ngươi còn kh muốn.”
“Ta đang nói chuyện với Thái tử, ngươi xen vào làm gì!” Tô Văn Tường tức giận.
Đan Đan
Thái tử bưng chén trà bên cạnh lên, nhẹ nhàng thổi nhẹ những cánh trà x nổi trên mặt, nhấp một ngụm nhỏ.
Ngon hơn trà ở Đ Cung của y, y lại uống thêm hai ngụm nữa, mới đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: “Tô đại nhân bớt nóng nảy.”
“Bổn ện hạ hôm nay đến đây chỉ là làm nền, phụng hoàng mệnh là Thế tử phi, ngươi nên nói chuyện với Thế tử phi.”
Tô Văn Tường nhất thời tức nghẹn, đây quả thực là đến đòi nợ, vì Hoàng thượng lại phái đứa nghịch nữ đáng xấu hổ này đến đòi nợ, vì lại chỉ đòi nợ của ?
“Đừng suy nghĩ lung tung,” Tô Th Miểu nghiêng nằm trên ghế chủ vị, lười biếng nói, “Kẻ ên g.i.ế.c kh phạm pháp, g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ g.i.ế.c cháu g.i.ế.c tiểu trà trà, bất kể g.i.ế.c ai cũng kh phạm pháp. Biết chưa?”
Đồng tử Tô Văn Tường trợn lớn Tô Th Miểu, đứa nghịch nữ này làm biết được những gì đang nghĩ trong lòng?
Tô Th Hà th vậy, giọng nói yếu ớt, “Tỷ tỷ, tỷ thể nói như vậy? Ý tỷ là kh trả tiền thì sẽ g.i.ế.c hết tất cả thân của ?”
“Nợ bạc quốc khố kh chỉ duy nhất phủ Thượng thư của chúng ta, tỷ tỷ hà cớ gì lại làm khó thân của như vậy.”
Tô Th Hà nói đoạn còn kh quên lau khóe mắt.
Tô Th Miểu bắt chước dáng vẻ của Tô Th Hà, nói với giọng ệu âm dương quái khí: “Trà kh biết đó thôi, ta chính là kh ưa các ngươi, nên muốn đến dọn dẹp các ngươi trước.”
Nói xong còn chớp chớp đôi mắt to tròn, vô tội Tô Văn Tường, “Lão già hồ đồ vẫn kh trả à? Kh trả thì ta đóng cửa thả quỷ nhé~”
Thái tử vừa bưng chén trà lên nhấp một ngụm đã bị dáng vẻ âm dương quái khí của Tô Th Miểu chọc cười mà phun hết ra.
Lão già hồ đồ? Đây là từ ngữ mới mẻ gì vậy? Nghe chẳng giống từ hay ho gì cả.
Tô Văn Tường tức đến bốc khói trên đầu, run rẩy chỉ tay vào Tô Th Miểu, “Ngươi... ngươi cái đồ nghịch nữ! Hôm nay cho dù ngươi g.i.ế.c ta, ta cũng kh tiền, kh! ! Tiền!”
kh tin, Thái tử và Thế tử đều ở đây, liệu thể để mặc đứa nghịch nữ này g.i.ế.c ? Hơn nữa nàng ta chỉ là kẻ ên, lại kh biết võ c, làm thể g.i.ế.c trong phủ Thượng thư này chứ!
Tô Th Miểu lắc đầu, một tay bưng chén trà lên uống cạn, đặt mạnh chén trà xuống chiếc kỷ nhỏ bên cạnh.
“Tú Nhi, tặng cho lão già hồ đồ này vài cái tát.” Tô Th Miểu nói đoạn còn kh quên dụ dỗ, “Tát vài cái ta sẽ thưởng cho ngươi vài chiếc bánh ăn.”
Phùng Tú Nhi vốn đang chằm chằm vào đĩa ểm tâm trên bàn mà chảy nước miếng, nghe Tô Th Miểu nói vậy liền sáng mắt lên, chỉ vào đĩa ểm tâm, “Đĩa ểm tâm đó thể cho ta kh?”
Tô Th Miểu gật đầu, “Tất cả là của ngươi.”
Tú Nhi lập tức xắn tay áo lên, bay đến bên Tô Văn Tường.
Nàng ta biết ngay là theo Đại tiên thì bánh ăn, còn cả ểm tâm ăn nữa!
Tô Văn Tường dáng vẻ ên khùng của Tô Th Miểu, cười lạnh một tiếng, “Vì ngươi đang phát bệnh ên, phụ thân sẽ kh so đo với ngươi, chỉ là... a...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.