Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?

Chương 55:

Chương trước Chương sau

Tô Th Miểu và Mạnh Bà ngồi trên cỗ xe ngựa sang trọng lồng lộn lừa được từ Triệu Ngọc.

Đến Thực Đỉnh Lầu, tửu lầu lớn nhất và đắt nhất kinh thành.

Một một quỷ chọn một vị trí đắc địa, thể mắt sáu hướng tai nghe tám phương.

“Đem rượu ngon món quý nhất ở đây dâng lên .”

Tô Th Miểu ra vẻ một kẻ trọc phú.

Tiểu nhị hai trước mặt, một dung mạo tuyệt mỹ, một trang phục kỳ dị,

Một ăn mặc thì vẻ đứng đắn, nhưng cái túi kia… thế nào cũng giống một cái túi của ăn mày.

kia thì khỏi nói, ăn mặc đã kh đàng hoàng lại còn chân trần.

Nhưng vừa nghĩ đến cỗ xe ngựa đậu ở cửa lúc họ đến, đó chính là sản phẩm của Triệu thị giàu địch cả quốc gia.

Kẻ thể ngồi loại xe ngựa này chắc c là bằng hữu của chủ tiệm .

lập tức gật đầu cúi lưng, “Vâng ạ, xin quý khách đợi một lát.”

Chẳng m chốc đã mang đến rượu ngon món quý, Tô Th Miểu rót một chén rượu, nheo mắt nếm thử một chút.

“Ừm~ kh tệ.”

Tiểu nhị nghe vậy lập tức tự hào, vênh váo nói: “Đương nhiên , rượu của Thực Đỉnh Lầu chúng ta mà nói là số một thì kh ai dám...”

“Chỉ kém một chút so với thứ Tam sư ủ hỏng đem đổ cho chó uống.”

Tiểu nhị còn chưa vênh váo xong đã bị lời nói của Tô Th Miểu làm cho nghẹn họng, bĩu môi cầm cái mâm bỏ .

Tô Th Miểu thì một đau buồn, xem ra bây giờ nàng sống còn kh bằng con Ngao Thiên Khuyển đáng c.h.ế.t kia .

Nàng cúi đầu ra hiệu Tú Nhi ngồi xuống ăn cùng, lại moi cái túi đặc chế hiệu Yên Th, xách Phùng Tú Nhi bên trong ra.

“Ăn .”

Phùng Tú Nhi chảy nước dãi, ném cái bánh trong tay sang một bên.

Kh ngờ khi còn là đến cổng lớn kinh thành còn chưa vào được, làm quỷ lại thể đến nơi này ăn một bữa.

Lập tức nàng há rộng miệng, ăn ngấu nghiến như gió cuốn mây tan…

Mạnh Bà tùy ý nếm thử chén rượu nhỏ trong tay, hàng l mày đẹp khẽ nhíu lại, “Vẫn kh ngon bằng c của ta.”

Tô Th Miểu mắt đảo tròn, “Hay là? Bà tiết lộ cho ta chút bí mật, ta sẽ hứa tặng bà một bầu quỳnh tương ngọc lộ do Tam sư của ta ủ?”

Mạnh Bà nghe đến ‘quỳnh tương ngọc lộ’ tuy thèm thuồng, nhưng vẫn giả vờ ềm tĩnh phe phẩy cái quạt,

“Ta chỉ là nấu c múc c, chẳng biết gì cả.”

“Xì~”

Tô Th Miểu trợn mắt trắng dã.

Mạnh Bà dùng quạt che miệng ‘khúc khích’ cười.

Một một quỷ đùa giỡn một hồi, bắt đầu cắn hạt dưa nghe ngóng chuyện phiếm ở các bàn xung qu.

“Này~ nghe nói gì chưa? Chuyện tối qua đó?”

“Chuyện đó thì thể kh nghe nói chứ, kh Tô Thượng Thư dẫn con gái ruột của Túy Tiên Lầu ?”

đó đó, chuyện này chắc đã truyền đến tai Hoàng thượng .”

“Ta còn nghe nói Tô Thượng Thư và con gái của lão đều... tặc lưỡi.”

Trên một bàn khác.

“Nghe nói gì chưa?”

“Nghe , ngươi nói cái tin đồn nào?”

“Chính là chuyện về tiểu ên tử của Tô Thượng Thư phủ đó...”

Tô Th Miểu vừa nghe nói đến , liền nghiêng vểnh tai nghe ngóng.

“Nghe nói sau khi Thế tử khỏi bệnh, Hoàng thượng hạ chỉ cho Thế tử phi đòi nợ, mà nhà đầu tiên Thế tử phi đòi chính là nhà mẹ đẻ của .”

“Còn chuyện này nữa ?”

“Chứ nữa? Ta một thân xa lắc xa lơ đang làm việc trong cung, tin này là do đó truyền ra.”

“Đó đều là những món nợ cũ, Hoàng thượng còn kh đòi được, thể để một kẻ ên đòi về được chứ.”

đó, ta th Hoàng thượng cố ý gây khó dễ cho Thế tử phi, để nếu nàng kh hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ giáng tội, như vậy mới cớ mai mối lại cho Thế tử.”

“Nghe nói các cô nương của những thế gia vọng tộc cũng nghĩ như vậy, vì muốn gả cho Thế tử mà đã lén lút bỏ tiền thuê bày mưu tính kế .”

“Bày mưu tính kế gì?” Tô Th Miểu hỏi.

“Ngươi ngốc à, đương nhiên là làm thế nào để kh trả nợ chứ.”

Nam tử nói đến hăng say, kh quay đầu lại mà trực tiếp đáp lời.

“Nhưng ta lại nghe nói tiểu ên tử này ở Tô phủ kh những đòi được nợ, mà còn đòi được thêm kh ít chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-55.html.]

Một khác cùng bàn đặt câu hỏi.

Tô Th Miểu gật đầu, đắc ý nói, “Quả thật là kh ít.”

“Cho nên các đại thần đó mới sốt ruột chứ, dù luật pháp triều ta kẻ ên g.i.ế.c cũng kh phạm tội.”

nói là Bệ hạ của chúng ta vẫn lợi hại nhất, đòi được khoản nợ nhiều năm về, nếu kh đòi được thì đổi Thế tử phi khác cho Thế tử…”

“Ta th ngươi phân tích đúng.”

“Đương nhiên … Ơ… kh , ngươi là ai?”

Nam tử Tô Th Miểu đang bưng chén nhỏ liên tục gắp thức ăn vào bát , vẻ mặt đầy khó hiểu.

Tiếp đó là vẻ mặt thứ hai, thứ ba cũng ngơ ngác theo…

“Hề hề, ta chính là tiểu ên tử pháo hôi trong miệng các ngươi đây!” Tô Th Miểu nhe hàm răng trắng toát, “Ta chỉ sợ các ngươi lan truyền kh đúng, nên đến đính chính lại một chút.”

“Dù cũng là tin đồn về ta, ta nhất định đốc thúc giám sát, nếu kh ta kh yên tâm.”

“Thôi được , các ngươi cứ tiếp tục, tiếp tục nhé.”

Tô Th Miểu vừa nói vừa bưng chén nhỏ của , nắm l cổ con gà quay nguyên con trên bàn mà mang .

Nàng còn mỹ d rằng, “Ta th các ngươi cũng ăn kh hết, lãng phí thật đáng xấu hổ.”

Ba nam tử…

Kh , tổng cộng chỉ gọi hai đĩa rau x một con gà quay… rau x còn nằm hết trong bát nàng… bọn họ còn chưa ăn được miếng nào.

Đan Đan

Tô Th Miểu trở về chỗ ngồi, bẻ hai cái đùi gà đưa cho Hạnh Nhi và Tú Nhi, một một quỷ chia nhau.

Lại chia phao câu gà cho Mạnh Bà.

“Làm đẹp đó!”

Sau đó nàng ôm nguyên con gà mà gặm.

“Mau ăn trước khi bọn chúng kịp phản ứng, nếu kh lát nữa bị đánh là kh chạy thoát được đâu.”

Mạnh Bà…

“Ngươi kh bạc ? kh gọi thêm vài món?”

Tô Th Miểu vừa ăn thịt gà vừa nói kh rõ lời: “Bà kh hiểu đâu, đồ ăn trên bàn khác lúc nào cũng thơm ngon nhất.”

“Giống như thê tử của khác vậy~”

Vừa nói nàng còn nháy mắt đưa tình với Mạnh Bà.

“Hơn nữa ta còn cả một đại gia đình nuôi, nên tiết kiệm một chút.”

Mạnh Bà…

Lúc gọi món ở nhà thổ đâu th ngươi tiết kiệm như vậy.

Nam tử bị giật mất gà quay định tiến lên lý luận, nhưng sau khi th Mạnh Bà đang tỏa ra hàn khí và một cái đùi gà lơ lửng giữa kh trung từ từ ít .

sợ đến mức che miệng, trả tiền vội vàng bỏ chạy…

“Bà ơi~ muốn phát tài lớn kh?”

Tô Th Miểu chớp chớp đôi mắt tính toán, vừa nhai thịt gà.

Mạnh Bà tao nhã phe phẩy quạt, “Kh dùng được, ta ở Địa phủ cũng kh thiếu tiền, những kẻ chạy cửa sau đưa hối lộ nhiều đến mức dùng kh hết.”

“Huống hồ quỹ đen của Diêm Vương ta cũng tùy ý sử dụng.”

Tô Th Miểu bĩu môi, “Ta khinh cái bộ mặt quỷ tiền thế như bà.”

Mạnh Bà dùng quạt nhẹ nhàng vỗ vào Tô Th Miểu một cái,

“Ngươi còn khinh ta, các sư của ngươi mà lôi ra, ai kh là nhân tài kiệt xuất của Tam giới?”

“Ngươi muốn gì n, huống hồ còn sư phụ của ngươi và tên quỷ phúc hắc kia nữa chứ.”

Tô Th Miểu lập tức xụ mặt xuống, “Đừng nhắc nữa, ta sắp lịch kiếp xong mà chẳng th bọn họ tiện đường ghé thăm ta.”

“Thiên thượng nhân gian cách nhau chín mươi chín tầng trời đó, ngươi bảo ta làm mà tiện đường?” Mạnh Bà nhẹ nhàng liếc xéo Tô Th Miểu một cái,

“Hề hề~” Tô Th Miểu chột dạ gãi đầu, “Bà ơi~ bà cứ một tiếng ‘quỷ phúc hắc’ hai tiếng ‘quỷ phúc hắc’ gọi như vậy, kh sợ ta lật tung Địa phủ ?”

“Đừng nhắc nữa, đã lật tung .”

“Hả? Khi nào? Kể rõ hơn ?”

Tô Th Miểu kích động nhảy lên ngồi xổm trên ghế.

Mạnh Bà nhận ra đã lỡ lời, vội vàng dùng quạt che miệng.

“Kh thể kể rõ, ăn gà quay của ngươi .”

Nàng cầm con gà quay trên bàn đã bị gặm kh ra hình thù gì, nhét vào miệng Tô Th Miểu.

“Ối dào, ta cứ tưởng là ai chứ? Tô , đây chẳng là cô em gái ên của ngươi đã gả cho Thế tử tàn phế đó ?

Bình Vương phủ đây là nghèo đến mức nào ? Ăn một con gà quay mà nuốt ngấu nghiến như sói đói vậy.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...