Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?

Chương 63:

Chương trước Chương sau

Ngươi thật là tốt đó nha

Nguyễn Phỉ Nhi Hạnh Nhi hung thần ác sát về phía .

Nàng ta hoảng loạn nói: "Ngươi... ngươi mà dám đánh ta, phụ thân ta nhất định sẽ kh tha cho ngươi!"

Th Hạnh Nhi kh ý định dừng lại, nàng ta theo phản xạ dùng cánh tay che mặt,

còn kh quên tiếp tục đe dọa, "Ngươi chỉ là nha hoàn của nàng ta, cho dù nàng ta thể giữ được mạng , ngươi nghĩ ngươi đã đánh tiểu thư Hầu phủ ,

còn sống nổi ? Kẻ thức thời thì mau cút !"

Chỉ th Hạnh Nhi đến bên Nguyễn Phỉ Nhi, dùng sức trâu đẩy nàng ta sang một bên,

Nguyễn Phỉ Nhi phản ứng kh kịp, loạng choạng ngã lăn ra đất,

Đan Đan

Còn Hạnh Nhi thì bước qua Nguyễn Phỉ Nhi, thẳng về phía trước, đứng trước mặt một con ch.ó đang vệ sinh.

Con chó kia đang vệ sinh dở thì cứng đơ , chạy mất. Hạnh Nhi liền gọi với theo: "Đa tạ nha~"

Nói xong, nàng ném chiếc giày trong tay lên đống cứt chó giẫm giẫm vài cái, quay lại đứng trước mặt Nguyễn Phỉ Nhi.

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Nguyễn Phỉ Nhi giãy giụa chân lùi về phía sau.

"Chát! Chát! Chát!"

Hạnh Nhi túm l cổ áo Nguyễn Phỉ Nhi, dùng chiếc giày dính cứt chó ên cuồng vả vào mặt nàng ta.

"Miệng bẩn thỉu như vậy, để ngươi nếm thử mùi vị cứt chó xem !"

Hạnh Nhi vừa nói, vừa nhân lúc Nguyễn Phỉ Nhi há miệng la hét mà nhét chiếc giày vào trong.

"Chậc chậc chậc, kh ngờ Hạnh Nhi ngươi lại như vậy," Tô Th Miểu nhe hàm răng hô ra cười gian, "Ngươi thật là xấu xa đó nha~ ta thích lắm."

Tô Th Hòa đứng một bên vốn định tiến lên ngăn cản, nhưng th chiếc giày dính cứt chó, liền lặng lẽ lùi lại hai bước.

Nàng ta cố ý nói to: "Tỷ tỷ, rốt cuộc tỷ đã dùng tà thuật gì mà khiến chúng ta đều kh cử động được nữa vậy."

"Tỷ oán hận gì thì cứ trút lên ta, đừng ra tay với Phỉ Nhi."

Tô Th Miểu ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, khóe miệng khẽ nhếch, tà mị Tô Th Hòa,

"Ngươi nói, cả ngươi cũng kh cử động được nữa ?"

Tô Th Hòa thần sắc lảng tránh, ấp úng nói: "Tỷ đã thi tà thuật lên ta và m nha hoàn này, ta làm mà cử động được chứ?"

"Nếu ta thể cử động, làm ta thể trơ mắt tỷ ức h.i.ế.p Phỉ Nhi chứ."

Hạnh Nhi nghe vậy liền đứng dậy khỏi Nguyễn Phỉ Nhi, Tô Th Miểu giơ tay ngăn lại, "Ngươi cứ tiếp tục , chuyện này giao cho ta."

Nàng vừa nói, vừa quay lại nói với hai vợ chồng chủ quán phía sau: "Ông chủ, cho ta một ấm nước sôi sùng sục, nổi bọt ."

Bà chủ quán lập tức tiếp lời, "Nước sôi thì kh , nhưng nước dùng hoành thánh được kh hả nha đầu?"

Tô Th Miểu liếc nồi nước dùng đang sôi sùng sục, lớn tiếng nói: "Vậy thì cho ta một ấm nước dùng hoành thánh!"

"Được thôi, ta sẽ múc ngay cho cô nương."

Ông chủ quán đưa tay kéo vợ lại định ngăn cản, nhưng bị vợ hất tay ra,

"Đứng sang một bên !"

"Được thôi." Ông ta nh chóng né sang một bên.

phụ nữ lại thêm một nắm củi vào bếp, nh chóng múc nước dùng vào ấm trà.

Còn kh quên nhắc nhở Tô Th Miểu, "Nha đầu, cẩn thận kẻo bị bỏng đó."

Lại nhỏ giọng bên tai Tô Th Miểu: "Yên tâm, đại nương biết một con đường nhỏ thể rời khỏi kinh thành.

Đánh xong thì mau trốn , bọn họ sẽ kh tìm được ngươi đâu."

Tô Th Miểu cười cười kh nói gì, xách ấm trà về phía Tô Th Hòa.

Tô Th Hòa bản năng muốn lùi lại, nhưng lại nghĩ đến lời nói dối vừa nói, đành rụt rè hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?"

"Hừm hừm, muốn làm gì ? Đương nhiên là dùng nước sôi pha trà x ."

Tô Th Hòa kinh hoàng trợn tròn mắt, muốn bỏ chạy, Nguyễn Phỉ Nhi trên đất đã bị đánh đến co giật, sùi bọt mép,

lại đám vây xem xung qu. Lúc này mà , chắc c sẽ đắc tội với Nguyễn Phỉ Nhi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khóe mắt Tô Th Hòa lập tức đỏ hoe, chớp mắt đã khóc đến mặt mũi đẫm lệ như hoa lê.

"Tỷ tỷ, tỷ thực sự kh màng đến tình tỷ của chúng ta ? Nhất định đẩy vào chỗ c.h.ế.t ?"

"Phụ thân mẫu thân đã vì tỷ mà nằm bệnh trên giường, ca ca cũng bị tỷ dọa cho tinh thần hoảng loạn, ô ô ô..."

Tô Th Hòa vừa nói vừa kh ngừng nức nở.

Nàng ta cố gắng gợi lòng thương cảm của những xem náo nhiệt xung qu. Quả nhiên, sau khi nàng ta nói xong, trong đám đ đã bắt đầu lên tiếng bênh vực Tô Th Hòa.

"Thật quá đáng, thể đối xử với như vậy chứ."

" đó, đây là con nhà ai vậy, lại độc ác đến thế, còn muốn dùng nước sôi dội ."

" vẻ là của Tô phủ."

"Vậy đây là Thế tử phi ? Nghe nói Thế tử phi bệnh ên, xem ra là phát bệnh ."

"Thế tử phi thì ? bệnh ên thì ? Cũng kh thể giữa chốn đ mà ức h.i.ế.p khác như vậy chứ!"

" đó, cứ như vậy mà còn làm Thế tử phi, làm xứng với Chiến thần Thế tử được!"

"......"

Tô Th Hòa nghe những lời bàn tán xung qu, trong lòng thầm mừng rỡ. Chỉ cần dư luận xoay chiều chỉ trích Tô Th Miểu, thì chuyện của nàng ta ngày hôm qua sẽ bị che giấu.

Tô Th Miểu ngoáy ngoáy tai, nghiêng đầu Tô Th Hòa, "Ngươi hình như vui vẻ?"

"Tỷ tỷ nói gì vậy? thể vui vẻ được, tỷ mau thả Phi Nhi ra, gì chúng ta về nhà nói."

"A! Mặt ta, Tô Th Miểu ngươi dám!" Tô Th Hòa vừa dứt lời đã ôm l khuôn mặt đang sưng đỏ nh chóng của , vẻ mặt đầy khó tin.

Tô Th Miểu cười gian xảo: "Xin lỗi, xách lâu quá mỏi tay."

Mặt Tô Th Hòa đã từ sưng đỏ dần dần nổi mụn nước.

Nàng ta kh còn bận tâm đến Nguyễn Phi Nhi nữa, vội vã x vào y quán phía sau.

Vừa vừa la hét: "Đồ ên, ngươi là đồ ên, ta sẽ kh bỏ qua cho ngươi!"

Khuôn mặt này của tuyệt đối kh thể bị hủy dung, nếu bị hủy dung thì sau này làm đoạt lại Thế tử được.

Nữ chủ quán hoành thánh quát lớn vào đám vây xem: " xem, xem, nàng ta kh thể cử động được ?"

"Các ngươi mở to mắt mà xem, tiểu nha đầu này cả quần áo rách rưới, khuôn mặt nhỏ n bẩn thỉu như mèo con, còn hai ả kia thì mặc y phục lộng lẫy, rốt cuộc là ai ức h.i.ế.p ai!"

Vừa nói, nàng ta vừa dùng chiếc vá trong tay chỉ vào đám đ.

Mọi ... Nguyễn Phi Nhi đang trợn mắt nằm trên đất, lại Tô Th Hòa đang chạy vào y quán.

Ai ức h.i.ế.p ai... việc này còn nói ?

"Mau mau mau, ai làm gì thì làm , đừng tụ tập ở đây nữa." Nữ chủ quán xua đám đ vây xem.

Tô Th Miểu ngồi lại ghế, hướng về Hạnh Nhi hô to: "Về đây nghỉ ngơi một lát, đừng tự làm mệt mỏi."

Hạnh Nhi lúc này mới thu tay đứng dậy, hung hăng đá vào eo Nguyễn Phi Nhi một cước mới chịu thôi.

"Ngươi cũng về đây." Tô Th Miểu lại nói với Phùng Tú Nhi, "Tự lắp ráp lại cho tốt."

Phùng Tú Nhi nh chóng nhặt các bộ phận của lắp lại bay lơ lửng đến bên Tô Th Miểu.

Các nha hoàn của Nguyễn Phi Nhi chợt cảm th chân nhẹ bẫng, thử nhấc chân lên.

Các nàng ta nén lại sự ghê tởm, nh chóng đỡ Nguyễn Phi Nhi dậy rời .

"Hầu gia nhà ta sẽ kh bỏ qua cho ngươi đâu!"

Một trong số các nha hoàn khi còn kh quên đe dọa.

Hạnh Nhi giơ nắm đ.ấ.m giả vờ bước tới, nha hoàn kia sợ hãi vội rụt cổ lại, bước nh.

Nữ chủ quán th mọi rời , từ thắt lưng l ra m lượng bạc vụn, kéo tay Tô Th Miểu.

"Nha đầu, ngươi cầm l số bạc này, lát nữa đại nương gói cho chút đồ ăn, các ngươi mau rời khỏi kinh thành này ."

"Đắc tội với Hầu phủ, bọn họ sẽ kh bỏ qua cho ngươi đâu."

Tô Th Miểu số bạc vụn trong lòng bàn tay , khẽ cười: "Ngươi đúng là tốt kỳ lạ đ."

Vừa nói, nàng vừa lục lọi trong túi xách l ra một tờ phù chú nhăn nhúm, ngón tay nh chóng gấp thành hình tam giác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...