Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 72:
Ta thoát ngục trước?
Nam tử kia nghe vậy chút tự tin, “Yên tâm , nha đầu này bây giờ cũng chỉ biết vài lá bùa chú.
Kh linh lực thì kh ra được ảo thuật của ta đâu.”
“Ngươi cứ tự cầu phúc .” Nam tử kia đồng cảm Đại Bàng Điểu và chủ nhân của nó một cái,
“Nha đầu này kiếp này ký ức, kh như m kiếp trước, bị ngươi trêu chọc mà kh biết gì cả.”
Chủ nhân của Đại Bàng Điểu đột nhiên vỗ trán, “Tam sư , kh nhắc đệ sớm hơn?”
“Chết c.h.ế.t , đệ nh chóng tìm một nơi trốn thôi.”
“Chủ yếu là ta cũng muốn xem con khỉ con đó ăn hành.”
“Tam sư !” Chủ nhân của Đại Bàng Điểu nói với giọng nặng nề, tự nhủ đã bị lợi dụng .
Đại Bàng Điểu bên cạnh cũng kh còn vẻ oai phong như lúc nãy, nghĩ lại nếu kh chủ nhân đến kịp thời.
Nó đã bị nhổ hết l xuống nồi luộc , đến nay vẫn kh quên được ánh mắt chảy dãi của đối phương mỗi khi nó.
Nghĩ vậy, nó rùng một cái, biến thành nắm tay to nhỏ chui vào lòng chủ nhân.
Tô Th Miểu vừa vừa nghĩ, càng nghĩ càng th con chim vừa gì đó kh đúng.
Ánh mắt đó... lại quen thuộc đến vậy nhỉ.
Chỉ là nhất thời kh thể nhớ ra được.
Trong lòng nghĩ ngợi, nàng quen đường quen lối đến cửa Hoàng Thành Tư.
“Chào buổi chiều nha.”
Tô Th Miểu cúi đầu bước vào, qua lính c mà kh ngẩng đầu chào hỏi.
“... vừa vào đó ngươi quen kh?”
Lính c ở cửa sau khi đưa mắt dõi theo Tô Th Miểu, quay đầu hỏi đồng bạn.
“Kh quen, kh ngươi nên quen ? Ta th ngươi cứ chằm chằm mãi.”
Hai sững sờ một giây, đồng th nói: “Kh hay !”
Nh chóng chạy theo Tô Th Miểu.
Đến bên trong, chỉ th Tô Th Miểu đã bắt đầu chỉ huy Thái tử Tiêu Bắc Hạc di chuyển đồ đạc.
“Cái này đặt ở vị trí này kh tốt, tối dễ gặp ác mộng, dời dời .”
Tô Th Miểu chỉ vào một bức tr sơn thủy trên tường, lại lục trong túi ra một bức khác, “Treo cái này lên .”
Tiêu Cảnh Trì nhận l bức tr mở ra xem, mặt lập tức lạnh xuống.
Đan Đan
Tiêu Cảnh Trì nhận l bức tr mở ra xem, mặt liền lạnh xuống.
Tô Th Miểu liếc một cái, vội vàng giật l, “ vậy, gần đây ta toàn l nhầm đồ. Hì hì~”
“Ta nói là cái này cơ.”
Tô Th Miểu cất bức tr mỹ nam tắm rửa vào, thay bằng bức mỹ nữ cưỡi ngựa.
Giới tính đối với nàng kh gì khác biệt, thế giới trong mắt nàng chỉ đẹp và đẹp hơn.
Còn những thứ xấu xí thì nàng căn bản kh thèm .
Tiêu Cảnh Trì bất đắc dĩ xoa xoa thái dương, “Nàng cứ ngoan ngoãn ở đây, thiếu gì hay muốn làm gì thì cứ nói với Nha Th là được.”
Tô Th Miểu nằm trên giường, bắt đầu đuổi , “Được các ngươi mau , đừng để ta nói các ngươi thiên vị phạm nhân.
Vì ta đã đến đây, các ngươi cứ đối xử với ta như những phạm nhân khác, nhất định đối xử bình đẳng!”
Hai tên lính đang c gác ở cửa chỉ cảm th một đàn quạ bay ngang đầu.
Đối xử bình đẳng? Gian phòng giam đơn này còn xa hoa hơn cả chỗ bọn họ ở,
Tưởng rằng hôm nay Thái tử và Thế tử tự động thủ là muốn tự làm một cái ổ để nghỉ trưa khi mệt mỏi,
Kh ngờ lại là làm cho cô gái trước mắt này.
“Này, tên to con ngoài cửa kia, đúng là ngươi đó.” Tô Th Miểu chỉ vào một tên lính c, “Đi hầm con cá này cho ta.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lính c...
Tiêu Cảnh Trì khẽ gật đầu với tên lính c đang ngẩn ngơ, tên lính c mới cung kính cầm con cá .
“Vậy Vãn Vãn nàng cứ nghỉ ngơi trước, ta và trưởng còn việc xử lý.” Tiêu Cảnh Trì dịu dàng nói.
Kh quên tiến lên xoa đầu Tô Th Miểu, “Nếu buồn chán thì nàng cứ gọi vài con quỷ ra chơi cùng nàng.”
Tên lính c kia...
Đây... vẫn là đại ca của bọn họ ?
Lại còn cái gì mà, gọi vài con quỷ ra chơi cùng nữa chứ?
Tô Th Miểu cười ngọt ngào, “Đại bảo bối cứ yên tâm.”
Tên lính c chỉ cảm th thế giới quan của đang được làm mới từng chút một.
Tiêu Cảnh Trì ra ngoài sau khi dặn dò vài câu với tên lính c đang đứng ngây , liền cùng Thái tử rời .
Nữ đế Tây Việt lại rục rịch, bọn họ bàn bạc kỹ càng xem tiếp theo sẽ đối phó thế nào.
Tô Th Miểu nằm thẳng cẳng ngủ, mãi đến khi lính c bưng cá đã làm xong vào, ngửi th mùi mới lật ngồi dậy.
Uống hết cả một chậu c cá lớn xong, nàng vỗ vỗ bụng chuẩn bị ngủ tiếp.
Phùng Tú Nhi bay vào, lay lay cánh tay Tô Th Miểu, “Đại tiên, Tiểu Thúy cùng m con quỷ khác bị trận pháp nhốt .
mau cứu bọn họ .”
“Con bị cắt lưỡi đó hả?”
“Vâng vâng vâng chính là bọn họ, ta vừa bay ra ngoài định tìm nàng ta chơi, kh ngờ cả Tô phủ đều bị một trận pháp khổng lồ bao phủ.
Bọn họ kh ra được, ta cũng kh vào được. Trận pháp đó tà môn, hồn phách của Tiểu Thúy và các nàng ngày càng mỏng m, sắp biến thành trong suốt .”
Tô Th Miểu...
“Bản đại tiên vừa mới vào tù...” Nàng tên lính c đang dọn dẹp bát đĩa, “Tiểu ca, ta trốn ngục một chút được kh?”
Lính c...
“Thế tử phi, cứ gọi ta là Tiểu Ngũ là được, Thế tử đã dặn dò , muốn ra ngoài lúc nào cũng được...”
Lính c Tiểu Ngũ còn chưa nói xong, Tô Th Miểu đã lướt qua như một cơn gió.
“Thế tử phi...” Lính c Tiểu Ngũ giơ tay ra như Nhĩ Khang cũng kh gọi được nàng quay lại,
“Trang phục tù nhân còn chưa cởi...”
Tô Th Miểu một đường trèo tường leo cây đến cửa Tô phủ.
Phùng Tú Nhi xuyên qua màn c trận pháp, hét lớn với Tiểu Thúy quỷ: “Đừng sợ, đại tiên đến cứu các ngươi , đại tiên ở đây các ngươi kh c.h.ế.t được đâu.”
Tô Th Miểu...
Ngươi nghe xem ngươi đang nói gì kh vậy?
Tiểu Thúy quỷ dẫn theo những con quỷ khác, hét về phía Tô Th Miểu: “Đại tiểu thư, cứu chúng với.”
“Kể từ khi chúng hiện thân dọa nhị tiểu thư và phu nhân xong, kh biết bọn họ đã dùng cách gì,
nhốt chúng ở đây kh ra được, hơn nữa trận pháp này giam cầm khiến chúng cảm giác như hồn phi phách tán vậy.”
Tô Th Miểu đang cắn hạt dưa thì dừng lại, giơ tay ngắt lời, “Tự tin lên Tiểu Thúy quỷ, bỏ chữ ‘như’ .”
“Nàng ta chính là muốn các ngươi hồn phi phách tán đó.”
Tiểu Thúy quỷ nghe xong cùng các con quỷ phía sau sợ hãi quỳ xuống, “Đại tiểu thư cứu chúng , chúng kh muốn chết... à kh, kh muốn hồn phi phách tán.”
Tô Th Miểu dựa vào cành cây, cắn hạt dưa, “Dễ thôi, các ngươi cứ kể cho ta nghe xem đã dọa bọn họ như thế nào,
còn Tô phủ gần đây chuyện gì chấn động kh, để bản đại tiên ta nghe cho vui cái đã.”
Đi đường lâu như vậy kh nghe chút chuyện hay làm được, nếu kh vì chiều m con quỷ nhỏ của thì nàng lười động thủ lắm.
Tiểu Thúy quỷ nghe vậy vội vàng uốn lưỡi, “Đại tiểu thư, tỳ nữ xin kể, tỳ nữ biết nhiều lắm ạ.”
Từ khi thành quỷ, nàng ta càng ngày càng lắm lời.
“Được, ngươi nói trước , nói hay ta sẽ cho Tiểu Trà Trà kiếp sau đầu thai làm tỳ nữ của ngươi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.