Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?

Chương 80:

Chương trước Chương sau

Ta chỉ muốn nghiến răng nghiến lợi!

Tiêu Cảnh Trì bất lực lắc đầu, nhẹ nhàng cởi giày tất của Tô Th Vãn, đắp chăn cẩn thận cho nàng.

nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh.

“Khịt khịt, khịt khịt, khịt khịt......”

Sáng sớm hôm sau, Tô Th Vãn bị một trận khịt mũi đánh thức.

Nàng nhíu mày đ.ấ.m đấm cái đầu nặng trịch của , mở mắt ra gầm lên giận dữ: “Kh biết bản đại tiên chứng khó chịu khi ngủ dậy ?!”

“Đại dì heo hoa?” Tô Th Vãn dụi dụi gỉ mắt, trợn to mắt lại.

Đúng là đại dì heo hoa.

“Thế tử phi tha tội, Thế tử phi tha tội!”

Một nha hoàn nhỏ chạy tới vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Hạnh Nhi cũng vội vã chạy vào.

“Thế tử phi đừng sợ! Ta sẽ đuổi nó ra ngoài ngay!”

Hạnh Nhi an ủi Tô Th Vãn đang ngẩn , mắt ngấn lệ.

Chỉ nghĩ nàng bị dọa sợ mà thôi.

“Chậm đã!” Tô Th Vãn giơ tay ngăn lại,

Dùng tay lau nước mắt chảy ra vì buồn ngủ, vén chăn lên, chân trần đến trước mặt chú heo hoa nhỏ.

Cúi ôm chú heo hoa nhỏ lên, “Đại dì heo hoa, thật sự là ngươi.”

Hạnh Nhi và nha hoàn nhỏ......

“Thế tử phi, cẩn thận con heo này vừa ăn xong, dơ lắm!”

Tô Th Vãn kẹp chú heo hoa nhỏ dưới nách về phía giường, tiện tay kéo chiếc tất của ra lau miệng cho chú heo hoa nhỏ,

Mới vẫy tay với Hạnh Nhi và nha hoàn nhỏ đang đứng ở cửa.

“Kh , đây là đại dì của ta.”

“Hai ngươi cứ ra ngoài trước .”

Hạnh Nhi ngoan ngoãn kéo nha hoàn nhỏ đang quỳ lui ra ngoài.

Toàn bộ Bình Vương phủ đều biết, Thế tử phi bình thường đối xử tốt với hầu, thỉnh thoảng còn mang đồ ăn ngon, tặng đồ lặt vặt cho họ.

Chỉ là chứng khó chịu khi ngủ dậy lớn, dễ đánh .

Cứ nghĩ hôm nay m.ô.n.g sẽ nở hoa , ai ngờ lại thoát được một kiếp.

Thế tử phi phát bệnh đúng lúc thật, nha hoàn nhỏ thầm mừng.

Sau khi cửa phòng đóng lại, Tô Th Vãn mới kho chân ngồi trên giường, nói với con heo nái hoa đối diện,

“Đại dì heo hoa, ta kh đã nói với Diêm Vương giúp ngươi , sau này đừng đầu thai vào súc sinh đạo nữa?”

kiếp này lại đầu thai thành heo nữa ? Nếu kh ấn ký hoa mai đen đặc trưng trên m.ô.n.g của gia tộc chúng ta, ta còn kh nhận ra ngươi.”

Heo nái hoa khụt khịt khụt khịt, “Ai! Đừng nhắc nữa, đầu thai làm một lần, sống còn kh bằng súc sinh. Suốt ngày làm lụng quần quật từ sớm đến tối kh nói,

Quan trọng nhất là cầm tiền lương của ăn mày, lo chuyện bao đồng của hoàng đế, mệt c.h.ế.t mệt sống cuối cùng một trận bệnh là vào y quán ngay.

Đâu thoải mái như làm heo, ăn xong ngủ, ngủ xong lại ăn, chẳng qua lúc c.h.ế.t thì hơi thảm chút thôi.

Nhưng ta đã sống một đời tiêu sái , lúc c.h.ế.t thảm chút cũng là chuyện đương nhiên, nên sau này đầu thai ta liền tiếp tục làm heo.”

Tô Th Vãn tặc lưỡi, “Đại dì nói lý quá à~ yên tâm, kiếp này ta bảo đảm ngươi sẽ kh c.h.ế.t thảm như vậy đâu!”

“Ít nhất sẽ kh bị làm thành giò heo.” Tô Th Vãn vỗ n.g.ự.c cam đoan.

Khi nàng đầu thai thành heo, mẹ và cha heo của nàng đã lên bàn thành món ăn , chỉ đại dì heo hoa và nàng nương tựa vào nhau.

Hễ món gì ngon đại dì cũng nhường cho nàng ăn, vì vậy nàng đã nói thân phận thật của cho đại dì heo.

Chỉ là cuối cùng đại dì đã cướp mất chú heo đực mà nàng đã để mắt tới......

Thôi vậy, ai bảo ta là đại dì cơ chứ.

“Cháu gái lớn, cháu kh biết đâu, tối qua ta th cháu về phủ, nghe m con thú hai chân bên ngoài nói cháu bây giờ là Thế tử phi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-80.html.]

Ta mừng cho biết bao, kiếp này cuối cùng cũng thể ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu làm heo .

Đan Đan

Hai con thú hai chân ở cửa còn tưởng cháu là ta nữa chứ.

Xem mẹ con ta tr giống nhau biết bao…

Thế là sáng sớm ta đã nhân lúc chúng cho ăn mà lẻn ra ngoài, dọc đường x vào m căn phòng mới tìm được đến chỗ cháu đây.”

“Giữa chừng còn vô tình x vào phòng của cha mẹ chồng cháu, họ đang ‘tập thể dục buổi sáng’ đó! Cháu gái lớn cháu...”

Heo nái hoa khụt khịt nói, nó muốn hỏi kiếp này cháu gái lớn của nó được toại nguyện hay kh.

trước đây cướp heo đực của nàng ta cũng là bất đắc dĩ...

Hắc Bạch Vô Thường đêm đó đã đặc biệt dặn dò nó trong giấc mơ.

Quan trọng nhất là chú heo đực đó đúng là con heo đẹp nhất trong vòng trăm dặm.

Heo nái hoa đang khụt khịt, Tô Th Vãn chợt nhớ ra ều gì đó, vỗ mạnh đùi, “Thịt của ta!”

Rượu c.h.ế.t tiệt này! Pha lẫn vào nhau mà sức mạnh lại ngang ngửa với ‘một chén đổ’ do tam sư ủ, miếng vịt đến miệng ta đây cứ thế bay mất.

“Ai! Cháu gái lớn cháu đâu vậy? Đừng bỏ rơi ta, giường của m con thú hai chân này cao quá!”

“Đại dì cứ ngủ một lát , ta tìm thịt của ta, ăn thịt xong về chúng ta lại tiếp tục nói chuyện...”

Tô Th Vãn vừa chạy ra ngoài vừa lớn tiếng kêu, ra đến cửa vẫn kh quên dặn dò Hạnh Nhi đang đứng ở sân.

“Hạnh Nhi, chăm sóc tốt cho đại dì của chúng ta, ta ăn miếng thịt về...”

“Vâng... Thế tử phi...” Hạnh Nhi Tô Th Vãn đang vội vã chạy ,

Thầm bổ sung một câu, “Phòng bếp ở bên trái, hướng Thế tử phi là nhà xí kh thịt đâu...”

Kh Tang Cung của Thần giới.

Vong Ưu cẩn thận dùng muỗng múc rượu trong vò rượu bằng sứ trắng ngọc vào từng chiếc bình nhỏ.

Sau đó cẩn thận phong kín lại.

“Hai ngày nữa lại đưa m vò rượu này xuống.”

Kim Ô vặn đầu chim của , kh thèm để ý đến chủ nhân của .

Lần trước nó đã bị biến thành gà lén lút đổi rượu trong phòng Y Tiên Th Vãn.

Nó suýt chút nữa bị một đứa nhóc trong phủ nuôi làm gà, may mà nó th minh trốn thoát.

Cái đứa nhóc phàm nhân kh biết tự lượng sức kia còn xoa đầu chim cao quý của nó mà nói: “Gà con đừng sợ, sau này ngươi sẽ nhà .”

Cái gì mà gà! Nó là Thần thú Kim Ô thượng cổ đó!

Trước đây bị Y Tiên Th Vãn, cái tiểu ma tiên kia, túm đầu làm bao cát quăng thì thôi, giờ lại bị một đứa nhóc con sờ mó, còn suýt chút nữa bị cho ăn thức ăn của gà.

Vong Ưu Kim Ô đang giận dỗi, tiến lên xoa xoa, “Ngoan nào.”

“Tiểu sư thích uống rượu do ta ủ nhất, ngươi mang m loại này xuống .”

“Ngươi kh thích chơi với tiểu sư nhất ? Đợi nàng lịch kiếp trở về, ta sẽ cho phép ngươi ở chỗ nàng thêm vài ngày.”

Kim Ô: Ai thích chơi với nàng ta chứ, bản thần thú là vì sợ uy thế của nàng ta nên mới cố ý nói vậy trước mặt ngươi đó.

Nếu kh nói thì lần sau nàng ta ăn kh trứng của ta mà là chính bản Kim Ô này .

Chỉ m sư đồ các ngươi mới coi nàng ta là một đứa trẻ ngây thơ vô tội.

Cũng kh hỏi thăm xem m thần thú này, con nào mà chưa từng bị nàng ta ức hiếp.

Kim Ô trong lòng phỉ báng, nhưng cơ thể lại thành thật dùng đôi cánh lớn của gạt tất cả chai rượu, thu chúng lại.

quay bay .

Kh nó kh muốn nói, mà là kh dám nói.

nói thì chủ nhân mù quáng này cũng kh th, chỉ cho rằng nó vô lý.

Ngay cả việc nàng ta chạm vào m.ô.n.g Vương Mẫu, m đệ này cũng mở mắt nói dối là m.ô.n.g Vương Mẫu tự động đưa tới lòng bàn tay của tiểu ma tiên đó.

Vong Ưu Kim Ô bay xa mà an ủi: “Kim Ô nhỏ, ngươi cũng nhớ tiểu sư .”

“Bởi vậy mới vội vàng hạ giới đến thế.”

Kim Ô: Ta nhớ ngươi là cái thá gì chứ? Nếu kh vì Thiên giới tám vị thượng thần mà các đệ sư môn của ngươi đã chiếm hết bảy chỗ, một chỗ còn lại cũng dành sẵn cho Tiểu Ma Tiên. Phen này nó nhất định đổi chủ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...