Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 92:
“Thần đệ th để Vãn Vãn dùng quỷ dọa dẫm nữ nhân khô khan của Tây Việt kia cũng kh tệ.”
Sùng Văn Đế cũng gật đầu: “Vừa hay m vị đại thần kia ngày nào cũng la lối đòi xử tội Vãn Vãn. Chẳng lẽ cứ để nàng ta ngày ngày ở trong đại lao Hoàng Thành Tư mãi ? Chi bằng cứ để nàng ta sứ lần này, bất kể thành bại đều thể l c chuộc tội, vẫn là Vãn Vãn th minh nhất.”
Thái tử…
Nàng ta chỉ ở đại lao Hoàng Thành Tư một đêm thôi, mà cái giường lớn kia còn mềm mại, thoải mái hơn cả giường trong Đ Cung của y nữa.
“Phụ hoàng, vạn nhất Vãn Vãn ở Tây Việt gây họa thì ?”
“Chỉ sợ nàng ta kh gây họa!” Sùng Văn Đế kh nghĩ ngợi gì đáp lời: “Mạnh Bà còn là tỷ tốt của Vãn Vãn, ngươi nói cho dù làm Tây Việt náo loạn long trời lở đất, nữ nhân khô khan kia xử tử Vãn Vãn và Trì nhi chăng nữa.”
“Thì cũng chỉ là một chuyến du ngoạn Địa phủ một ngày thôi, khi còn được thiết đãi đồ ăn thức uống thật ngon nữa là.”
Vãn Vãn trong tay, như được một báu vật vậy!
Trẫm là hoàng đế, nay đã thể bu xuôi mọi chuyện .
Thái tử…
Như vậy thật sự ổn chứ?
Là quá ổn chứ.
Thái tử tự hỏi tự đáp trong lòng.
“Được , Trì nhi, con mau về nghỉ ngơi . Việc kh nên chậm trễ, ngày mai hãy khởi hành.”
Đan Đan
“Thái tử cũng về Đ Cung thu dọn chút , con cũng theo cùng.”
Sùng Văn Đế bắt đầu đuổi , ngài đã nóng lòng muốn nghe xem nữ nhân khô khan Tuyền Cơ kia sẽ bị nhục mặt ra .
“Còn về những thứ cống nạp lần này, cứ để Vãn Vãn tùy cơ ứng biến , trẫm tin tưởng Vãn Vãn.”
Chủ yếu là hiện giờ quyền lực tài chính đều nằm trong túi tiền nhỏ của Vãn Vãn, cống nạp thứ gì trẫm nói kh tính.
“Tuân lệnh.”
Tiêu Cảnh Trì nhận lệnh, khẽ gật đầu chuẩn bị lui ra.
“Khoan đã.” Thái tử Tiêu Bắc Hạc lên tiếng ngăn lại: “Đây là thịt do ngự trù làm, A Trì hãy mang về cho Thế tử phi.”
“Đừng để Thế tử phi lại đến bên Mẫu hậu mách tội ta kh cho nàng ăn thịt nữa, ta thật oan uổng!”
Câu này Thái tử ghé tai nói nhỏ, y sợ Sùng Văn Đế nghe th sẽ kh nói hai lời mà lại ban cho y một trận ‘quan tâm yêu thương’.
Tiêu Cảnh Trì xách hộp cơm, khẽ cười nói: “Hoàng , Vãn Vãn kh nói là loại thịt này, nhưng đệ vẫn thay nàng tạ ơn trưởng.”
Thái tử gãi gãi trán, ai thể nói cho y biết rốt cuộc là khi nào y kh cho nàng ăn loại thịt nào chứ?!
“Ta th để Nhị hoàng tử cũng cùng, xem như là để rèn luyện vậy.” Bình Vương đặt chén trà trong tay xuống.
Chỉ một ánh mắt Sùng Văn Đế liền hiểu ra, lập tức bổ sung: “Vẫn là Hoàng đệ suy nghĩ chu đáo.”
Nếu kh để con trai Khúc Tư cùng, e rằng Hoàng hậu và Bình Vương phi sẽ nuốt sống hai đệ bọn họ mất.
Nhị hoàng tử Tiêu Bắc Luân lúc này đang khập khiễng trong sân viện của để phục hồi.
Đồng thời còn đang hưởng thụ sự quan tâm từ các loại bổ phẩm do Hoàng Quý phi Khúc Tư gửi tới.
Hoàn toàn kh hay biết mẫu phi của đã tự đào một cái hố lớn cho y.
…
Bình Vương và Tiêu Cảnh Trì cha con hai nh như ngựa phi thêm roi trở về Bình Vương phủ.
Suốt đường kh nói gì, ai n đều vội vã bước về viện của thê tử .
Bình Vương: Chuyện Trì nhi và Vãn Vãn Tây Việt vẫn cần thăm dò ý kiến của thê tử .
Tiêu Cảnh Trì: Mang thịt cho Vãn Vãn ăn.
Trong Th Phong viện, Hạnh nhi cầm quả bóng da cùng Tú nhi và heo mẹ Hoa Hoa chơi đùa vui vẻ vô cùng.
Tiêu Bắc Linh và Tiêu Cảnh Thụy kéo tiểu hắc xà đo đạc một khoảng đất trống ở góc tường trong sân viện.
Nói là muốn xây riêng một cái chuồng heo cho ‘dì cả’ của tẩu tẩu.
“Hạnh nhi, ta và Thế tử phi chuyện quan trọng cần bàn bạc, ngươi tr chừng bọn chúng đừng đến gần phòng.”
Tiêu Cảnh Trì nghiêm mặt dặn dò.
Hạnh nhi ngẩng đầu, lại gật gật.
“Thế tử cứ yên tâm ạ, chúng ta bảo đảm kh lại gần!” Phùng Tú nhi, khuôn mặt quỷ nhỏ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Cứ thế bay thẳng vào!
Lời Thế tử nói hệt như khi cha nàng lừa nàng ngày trước vậy.
Thật ra là muốn và đệ đệ làm việc nhiều hơn, còn thì ở trong phòng ngủ nướng với nương.
Hừ! Lừa tiểu quỷ , nàng th minh lắm đó!
Tiêu Cảnh Trì đặt hộp đựng thức ăn trong tay lên bàn đá bên cạnh: “Những thứ này cho bọn ngươi ăn.”
Tú nhi nghe xong, lập tức ném quả bóng trong tay xuống, ‘xoẹt’ một cái đã bay đến trước bàn đá.
Tiêu Cảnh Trì hài lòng gật đầu, tăng nh bước chân vào nhà đóng cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-92.html.]
Đến bên giường, th Tô Th Miểu chu môi nhỏ n, lúc đóng lúc mở, thỉnh thoảng còn phun ra một bong bóng nhỏ.
cười cưng chiều, cúi hôn nhẹ.
Tô Th Miểu chợt mở bừng mắt, đôi mắt lấp lánh: “ kh Hoàng cung ? lại nh vậy?”
“Kh nàng nói tối nay chính sự của việc ‘ngủ’ ? Ta kh muốn nàng lại thất vọng, nên đã vội vàng trở về.”
Tiêu Cảnh Trì nh nhẹn lên giường chui vào trong chăn.
Tô Th Miểu: “...Ta là thật sự muốn ngủ.”
“Ừm, ta biết.”
Tiêu Cảnh Trì lại một nụ hôn khẽ rơi trên trán Tô Th Miểu.
Tô Th Miểu…
Thôi thôi, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm vậy.
Haha, hiểu lầm tốt, hiểu lầm tốt.
Linh lực của lão nương sắp trở lại !
Nàng ngược tay rút ra một lá phù, dùng chưởng phong dán lên cửa, lập kết giới bao qu căn phòng với thế giới bên ngoài.
hay quỷ bên ngoài đều kh vào được cũng kh nghe th tiếng động.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Th Miểu lê tấm thân mệt lả, cánh tay thon thả trắng nõn nh chóng vươn ra khỏi chăn.
Trong đầu lẩm nhẩm khẩu quyết, ngón tay khẽ xoay chuyển, đầu ngón tay ‘phụt’ một tiếng, bùng lên một đóm lửa nhỏ màu x.
Nàng lại đổi một khẩu quyết khác, ngón tay nh chóng vẽ phù trong kh trung, một tấm phù gi liền nh chóng vẽ xong.
“Chà chà, cuối cùng cũng kh cần rạch ngón tay để vẽ phù nữa .” Tô Th Miểu cười hắc hắc.
Mạnh Bà nói ngủ với Tiêu Cảnh Trì một lần linh lực sẽ hồi phục một chút, nàng để kiểm chứng ều này, cả đêm đã ‘xoay xở’ kh ít lần.
May mà nam nhân bên cạnh này thể lực vẫn còn ổn.
Nàng Tiêu Cảnh Trì đang phơi n.g.ự.c trần, l mi khẽ run rẩy khi nhắm mắt.
Tô Th Miểu cười gian một tiếng, vén chăn chui vào trong.
Linh lực nhiều thêm chút nữa~
Niềm vui hồi phục linh lực đã hơn hẳn niềm vui được ‘ăn thịt’ .
Dù linh lực , nàng thể càng thêm tứ vô kị đạn mà làm càn làm bậy.
Khỉ già ở trên trời, khỉ con xưng bá vương, ha ha ha ha…
“Hắt xì!”
“Hắt xì!”
“Hắt xì!”
Ngoài chín tầng mây, một nhóm lãnh đạo Thiên giới kh hẹn mà cùng hắt hơi.
Thiên Y Đại Đế đang bế quan bấm ngón tay tính toán.
E là th báo cho bảy tên tiểu tử kia, cần siêng năng tu hành hơn nữa .
Đáng thương thay cho ngài đã sống m chục vạn năm, nay vì một tiểu đồ đệ đang bế quan.
Cứ thế khiến tu vi của lại tiến thêm một bước.
Đáng thương thay cho bảy đồ đệ của ngài, vì tiểu sư của bọn họ.
Cứ thế chen chân vào địa vị ‘Thượng Thần’.
Ban đầu lại th con khỉ nghịch ngợm, tinh quái gây họa này giống như một cục bánh trôi nước.
Trắng nõn mũm mĩm đáng yêu đến vậy chứ?
Thiên Y Đại Đế nghĩ thầm trong lòng, thở phào một hơi dài.
Mau chóng tu luyện thêm chút nữa , dốc hết xương cốt già nua này, bằng kh tiểu khỉ nghịch ngợm kia bị thiệt thòi thì làm đây.
…
Mãi đến giữa trưa, Tô Th Miểu mới thần th khí sảng mở cửa phòng.
“Ái chà!” Dưới chân suýt chút nữa bị thứ gì đó vấp một cái: “Cái quái gì vậy?”
“Đại tiên~ Là tiểu bảo bối quỷ c.h.ế.t đói của nàng đây.”
Phùng Tú nhi nằm sấp trên đất, run rẩy vươn cánh tay, cả sưng vù.
“Ngươi đổi dung mạo đ à?” Tô Th Miểu ngoáy ngoáy ghèn, một hồi lâu.
Mới nhận ra con quỷ trước mặt.
“ ta muốn vào phòng tìm Đại tiên, nhưng kh biết vì cứ hễ lại gần là bị b.ắ.n bay ra ngoài.”
“ ta kh tin, càng dùng sức thì càng bị b.ắ.n bay xa hơn…”
“Cứ thế bị b.ắ.n suốt cả đêm.”
Phùng Tú nhi vẻ mặt tủi thân, chuyện muốn lén nghe lén thì kh đả động nửa lời, nàng ta đúng là một tiểu quỷ th minh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.