Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn -Tô Ly Mặc Cảnh Viễn

Chương 24: Ai cũng bảo vệ cô

Chương trước Chương sau

Bầu kh khí lập tức rơi vào ngượng ngập.

Tất nhiên,là nhà họ Hà ngượng。

Vợ chồng nhà họ Mặc liếc nhau, ánh mắt lập tức khác hẳn khi về phía Tô Ly.

Tưởng chỉ là một bình hoa xinh đẹp, kh ngờ lại chẳng hề đơn giản.

Tuy nhà họ Tô kh bằng nhà họ Mặc, nhưng cũng kh loại gia đình nhỏ nhoi, cô gái họ nuôi dạy ra, đúng là khí chất.

Hà Thuật Minh cố nén nhưng rốt cuộc vẫn kh chịu được, trừng mắt Tô Ly:

“Tô Ly, cô bám được vào cành cao nên bắt đầu làm giá với chứ gì?!”

“Nhà họ Hà đúng là dạy dỗ chẳng ra gì.”

Mặc Hành Viễn bỗng mở miệng, giọng nhàn nhạt: “Nói chuyện với trưởng bối kiểu này, ngày xưa đã bị đ.á.n.h từ lâu .”

…”

“Câm miệng!”

Bố Hà quát con trai: “Kh quy củ!”

Hà Thuật Minh tức đến nghiến răng, nhưng chẳng thể phản bác.

“Thằng bé bị chúng chiều quen từ nhỏ, tính hơi ngang.”

Ông Hà nở nụ cười làm lành, “Mọi yên tâm, về nhà nhất định sẽ dạy dỗ lại.”

Mặc Hành Viễn ta nhạt như nước lã, chân vắt lên, dáng ệu mạnh mẽ giống hệt bố .

“Ông Hà, chưa hiểu hôm nay tới đây là ý gì.”

Ông Hà liếc nh về phía Tô Ly, l giọng xin xỏ:

“Hôm nay đến, thật lòng mong coi tình nghĩa hai nhà từng là th gia, nể một chút, bỏ qua cho nhà họ Hà lần này.”

Mặc Hành Viễn ta đầy lạnh lẽo.

“Nói vài câu là xóa sạch mọi chuyện trước đó?”

Ông Hà là thương nhân, kh ngu.

Tính chơi lá bài tình thân, nhưng rõ ràng lá bài này vô dụng.

“Đồ mất dạy, mau xin lỗi Tô… xin lỗi thím của mày!”

Ông Hà sầm mặt quát.

Hà Thuật Minh trợn to mắt, kh thể tin được.

“Còn đơ ra đó làm gì?”

Ông Hà giơ tay đập vào đầu con trai, nghiến răng nói nhỏ:

“Nếu mày còn kh biết ều, sau này đừng mơ l của tao một xu!”

Hà Thuật Minh cảm giác bị làm nhục nặng nề.

Nhất là bị mắng trước mặt Mặc Hành Viễn và Tô Lygiận sôi nuốt vào.

“Xin lỗi.”

Giọng đầy oán khí.

Mặc Hành Viễn liếc qua, ánh mắt lãnh đạm.

Tô Ly cúi đầu, xoay xoay ngón tay.

Bố mẹ Mặc vẫn kh nói gì, rõ ràng là kh hài lòng với lời xin lỗi này.

“Lớn tiếng hơn!”

Ông Hà tát thêm cái nữa.

“Kêu ta!”

Đôi mắt Hà Thuật Minh đỏ au, tay siết chặt.

trừng Tô Ly, nghiến giọng, từng từ bật ra đầy uất hận:

“Thím… xin lỗi!”

Cách xưng hô khiến Tô Ly giật cả da đầu.

Cô còn chưa kịp đáp lại thì đã nghe giọng Mặc Hành Viễn vang lên:

“Hừ.

Kh tình nguyện đến thế thì thôi khỏi.”

Hà Thuật Minh lại tiếp tục trừng Mặc Hành Viễn như muốn xé nát .

Mặc Hành Viễn bình thản đối diện, ánh mắt sâu thẳm kh chút d.a.o động.

Cuối cùng vẫn là Hà Thuật Minh né tránh.

“Thôi được .”

Lúc này bố Mặc mới lên tiếng.

“Dù cũng chút quan hệ họ hàng, trẻ con biết sai là được. lớn dạy dỗ một chút coi như xong.”

Hà Thuật Minh mặt càng đen, nhưng kh dám phản kháng.

“Đúng đúng.”

Ông Hà vội gật đầu leo thang:

“Hành Viễn, em dâu rộng lượng, đừng so đo với thằng r. Một nhà cả mà.”

Mặc Hành Viễn đáp vẻ lạnh nhạt:

ra được, nhà họ Hà thương con quý t.ử lắm.

Nhưng tính khí thế này mà kh sửa, sau này gây họa nữa thì chẳng ai dễ nói chuyện như chúng đâu.”

Ông Hà nghe vậy mặt hơi cứng, nhưng chỉ biết cười gượng đồng ý.

Mặc Hành Viễn kh muốn phí lời thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-c-vien/chuong-24-ai-cung-bao-ve-co.html.]

quay sang Tô Ly:

“Em còn muốn nói gì kh?”

chuyện gây rắc rối là vì cô, nếu chưa hả giận, sẵn sàng tiếp tục.

Tô Ly lắc đầu:

“Kh ạ.”

Cô biết ểm dừng.

Và cô tin sau lần này, nhà họ Hà sẽ kh dám để Hà Thuật Minh làm loạn nữa.

“Vậy cảm ơn, cảm ơn.”

Ông Hà như trút được gánh nặng.

“Hôm nay làm phiền thật, xin lỗi mọi .”

Đúng lúc đó, giúp việc từ bếp ra, nói với Bà Mặc:

“Phu nhân, bữa trưa chuẩn bị xong ạ.”

Ông Hà th thế, lập tức đứng dậy:

“Vậy chúng xin phép về trước. M hôm nữa sẽ tới thăm.”

Bà Mặc đứng lên mỉm cười dịu dàng:

“Hay là ở lại ăn cùng bữa cơm?”

“Kh kh kh.”

Ông Hà lùi ra cửa, tay xua liên tục.

“Kh dám làm phiền! Chúc năm mới vui vẻ!”

Bà Mặc Trì Mội xã giao, nhưng vẫn tiễn họ ra tận cửa.

Chờ xe họ chạy , nụ cười trên mặt bà mới thu lại.

Trong xe, Hà Thuật Minh tức đến mức nắm tay phát ra tiếng răng rắc.

Bố Hà sắc mặt nặng như chì:

“Trong đời chưa từng bị làm nhục như hôm nay.”

Mẹ Hà kéo tay con, giọng thấm thía:

“Con à, con đàn bà đó kh đáng đâu. đã th loại lẳng lơ.

Nói là th con với phụ nữ khác nên mới l chồng ai biết nó đã ve vãn Mặc Hành Viễn từ trước kh?”

“Cưới Mặc Hành Viễn… chắc c là vì tiền!

Hành Viễn còn sống được bao lâu? Nhà họ Mặc kh tìm vợ cho nó nối dõi thì mới lạ!”

Bà Hà khịt mũi:

“Giờ thì vênh váo, đợi Mặc Hành Viễn c.h.ế.t , nhà họ Mặc kh con nối dõi, xem hai vợ chồng kia còn dám ngẩng đầu với ai!”

Hà Thuật Minh nghiến răng:

“Đợi c.h.ế.t, bắt Tô Ly quỳ xuống dưới chân !”

Vì chuyện nhà họ Hà, Tô Ly th hơi ngại khi đối diện bố mẹ Mặc.

Trong lòng còn nghĩ ngợi, nên ăn uống kh được tự nhiên.

“A Ly, đồ ăn kh hợp khẩu vị con ?”

Bà Mặc hỏi.

“Kh ạ.”

Tô Ly vội lắc đầu.

“Mẹ nấu ngon.”

“Đừng suy nghĩ nhiều.”

Tô Ly mím môi. Hai quá th minh, đương nhiên biết cô đang lo gì.

“Ba, mẹ… con xin lỗi.”

Cô nói chân thành.

“Đã làm phiền hai .”

Ông Mặc cô:

“Kh lỗi của con. Là thằng nhóc nhà họ Hà kh biết ều.

Chúng ta bảo vệ con, Hành Viễn bảo vệ con đó là chuyện nên làm.”

Nước mắt lập tức dâng lên làm mắt cô cay nóng.

Cô cúi thấp đầu, giọng nhỏ nhẹ:

“Con cảm ơn.”

Từ khi mẹ mất, bố lại cưới vợ mới, cô đã quên mất cảm giác được lớn che chở là thế nào.

Gia đình này chỉ vừa quen biết cô kh lâu, cũng kh thân thích gì, nhưng trong lúc quan trọng lại mang đến cho cô cảm giác an toàn hiếm hoi.

Mặc Hành Viễn liếc cô, th đôi mắt long l nước.

“Đều là một nhà, đừng khách sáo thế.”

Bà Mặc gắp cho cô một miếng thức ăn.

“Sau này nếu gặp chuyện gì, nói với Hành Viễn hoặc nói với chúng ta đều được.

Quan trọng nhất, đừng bao giờ để rơi vào nguy hiểm.”

Tô Ly cố nuốt ngược nước mắt, mỉm cười gật đầu:

“Con biết .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...