Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn

Chương 11: Sẽ không phản bội chồng và hôn nhân

Chương trước Chương sau

Mạc Hành Viễn chẳng nói chẳng rằng, vẻ mặt lạnh băng, trực tiếp sập cánh cửa sắt lại thay cho lời đáp trả.

Nghe tiếng đóng cửa ầm một tiếng vang dội, nụ cười trên môi Tô Ly càng đậm hơn. Cô thong thả bưng bát vào bồn rửa.

Trong căn biệt thự rộng lớn, Tô Ly nằm trên chiếc giường Kingsize, trằn trọc kh ngủ được.

Kh cô lạ chỗ, chỉ là cảm giác bồn chồn khó tả cứ quấn l cô.

Vừa cầm ện thoại lên, một số lạ đã nhấp nháy trên màn hình.

Đã mười hai giờ đêm, những quen biết thân thiết cơ bản sẽ kh gọi cho cô vào giờ này.

Chiếc ện thoại đổ chu dai dẳng một lúc lâu, chứng tỏ gọi kiên trì.

Tô Ly bắt máy.

"Tô Ly... muốn gặp em."

Tuy là số lạ, nhưng giọng nói ở đầu dây bên kia lại quá đỗi quen thuộc.

Giọng Hà Thuật Minh nhẹ đến đáng thương, mang theo vài phần cầu xin, "Em thể đến bệnh viện thăm một lát được kh?"

Tô Ly chợt nhớ lại đoạn video bị đánh bầm dập.

Vẫn còn nằm viện, xem ra vết thương kh hề nhẹ.

Trước khi cúp máy, cô lại thay đổi ý định.

"Bệnh viện nào?"

Bệnh viện lúc một giờ sáng yên tĩnh hơn ban ngày nhiều, tạo ra một cảm giác giả dối rằng thế giới này kh hề bệnh tật.

Cô tìm th phòng bệnh của Hà Thuật Minh.

Phòng VIP được bố trí sang trọng như một phòng suite trong khách sạn cao cấp.

Cô bước vào. Hà Thuật Minh mặc đồ bệnh nhân, nằm co quắp trên giường. Khuôn mặt bầm tím, tay và chân đều bị bó bột.

🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷

"Tô Ly." Hà Thuật Minh th cô, đôi mắt sáng lên ngay lập tức, muốn cố gắng ngồi dậy.

Nhưng bị băng bó ngang eo, vừa cử động là cơn đau đã hành hạ khiến chỉ thể nằm yên.

" cứ nghĩ, em sẽ kh đến." Hà Thuật Minh cười gượng gạo với cô.

Tô Ly đứng trước giường bệnh, bình thản đánh giá từ đầu đến chân.

Mạc Hành Viễn ra tay thật sự nặng.

" ổn chứ?" Tô Ly hỏi , giọng nói kh mang theo chút cảm xúc nào.

Hà Thuật Minh chằm chằm tay chân bị băng bó của , mang theo chút tủi thân: "Kh ổn chút nào."

"Ai đã đánh ?"

"Kh biết." Nhắc đến chuyện này, sự hung hăng cố hữu của Hà Thuật Minh lại hiện rõ trên khuôn mặt ta, "Chờ lão tử tra ra, nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t !"

Lồng n.g.ự.c Tô Ly bỗng chùng xuống một nhịp. Cô nh chóng trấn tĩnh lại.

" ngoài còn . nên kiềm chế lại một chút, kẻo đến lúc bị ta g.i.ế.c c.h.ế.t trước thì đừng trách."

Hà Thuật Minh chằm chằm Tô Ly, ánh mắt đầy thăm dò.

Tô Ly nghĩ ta đã nhận ra ều gì đó.

"Em đang quan tâm ." Mắt Hà Thuật Minh lóe lên tia sáng hy vọng, " biết ngay mà, em vẫn còn yêu ."

Môi Tô Ly mấp máy, lại nuốt lời chửi rủa đang trực trào vào trong.

" kết hôn ."

"Em chắc c kh yêu ." Hà Thuật Minh vô cùng quả quyết, "Chúng ta đã hẹn hò hai năm, làm em thể thay lòng đổi dạ nh như vậy? Tô Ly, em ly hôn , sẽ cưới em."

Sự châm chọc trong mắt Tô Ly kh thể giấu được, cô nói lạnh nhạt: " kh yêu ."

" thể? Sau này mới biết, vì , em đã cố tình ều chuyển c việc về thành phố này." Hà Thuật Minh chút kích động, "Tô Ly, thề, sau này tuyệt đối sẽ kh phản bội em nữa."

Tô Ly kh bao giờ tin lời thề.

Huống chi, đó là lời thề được thốt ra từ miệng một kẻ đã từng phản bội.

" kh ý định phản bội chồng và hôn nhân của ."

Tô Ly biết kh hề biết ai đã ra tay với , cô kh muốn ở lại thêm một giây phút nào.

Cô liếc cánh tay và đôi chân đang bó bột của lần cuối: "Nghỉ ngơi cho tốt."

"Tô Ly..."

Tô Ly kéo cửa phòng bệnh lại, chặn đứng tiếng gọi thảm thiết của Hà Thuật Minh.

Cô thở phào một hơi mạnh mẽ. Đôi khi trong đầu cô còn nghĩ, loại này nằm liệt giường cả đời mới gọi là c bằng.

Tô Ly từ lúc ra khỏi nhà đến lúc quay về, tổng cộng chỉ mất vỏn vẹn một tiếng đồng hồ.

Lúc , cô sợ làm Mạc Hành Viễn giật nên đã cẩn thận hết sức.

Chỉ cần cô vào nhà một cách im lặng, thì sẽ kh bị ai phát hiện nữa.

Lúc cô bấm mật khẩu, cứ bấm một số là nhíu mày một cái, lòng thấp thỏm kh yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-h-vien-uhkd/chuong-11-se-khong-phan-boi-chong-va-hon-nhan.html.]

cái khóa ện tử này lại kh thể cài đặt chế độ im lặng cơ chứ?

Nhập xong mật khẩu, tiếng cửa mở nhẹ khiến cô kh khỏi cắn môi. Trong đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả tiếng thở của cô cũng cảm th như thể đánh thức đang ngủ say.

Cô mở cửa, bước vào nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tiếng chốt khóa "tách" một cái vang lên, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cởi đôi giày cao gót ra, cô vừa thở phào nhẹ nhõm, thì ánh đèn phòng khách lập tức bật sáng.

Cơ thể cô lập tức cứng đờ tại chỗ.

Cô chưa bao giờ hoảng loạn đến thế, cảm giác như thể vừa trộm đồ nhà khác xong thì bị chủ nhà bắt quả tang.

Muốn chạy trốn, nhưng hai chân cô lại như mọc rễ xuống đất.

Trong căn nhà này, nhiệt độ dường như hạ xuống cực độ, lạnh thấu xương.

Tô Ly hít sâu một hơi, từ từ quay lại. Kh ngoài dự đoán, cô th Mạc Hành Viễn vẻ mặt lạnh như tiền, đôi mắt sâu thẳm bao bọc một lớp băng, rõ ràng là đang khó chịu tột độ.

Cô cố gắng kéo khóe miệng lên, mỉm cười với : " dậy à?"

"Giải thích." Mạc Hành Viễn cơ bản sẽ kh phí lời nói đùa với cô.

Tô Ly khẽ cắn môi: " ra ngoài hóng gió."

Mạc Hành Viễn kh chớp mắt, toàn thân toát ra khí chất ngầm khẳng định hai chữ "kh tin".

" đến bệnh viện." Tô Ly nói thẳng.

"Gặp yêu cũ." Đầu óc Mạc Hành Viễn lập tức phân tích rõ ràng. Ánh mắt cô trở nên mờ mịt kh rõ ý.

Tô Ly kh thích cách nói, cụm từ " yêu cũ" nghe một cảm giác kỳ lạ.

Ít nhất bây giờ thốt ra từ miệng , lại mang theo một chút mùi vị mập mờ, gây khó chịu.

" chỉ muốn xác nhận ta biết đánh kh."

Ánh mắt Mạc Hành Viễn khẽ động, đuôi mắt thoáng run rẩy. " ?"

" ta kh biết." Tô Ly trả lời thành thật, "Nhưng, ta sẽ kh dễ dàng bỏ qua đâu."

Mạc Hành Viễn hừ lạnh một tiếng khinh miệt: " thể làm gì ?"

hoàn toàn kh coi Hà Thuật Minh ra gì.

Tô Ly cảm th Mạc Hành Viễn hơi kiêu ngạo quá .

Cô vẫn tốt bụng nhắc nhở: " ta kh loại tốt lành gì, nên tự chú ý một chút."

Ánh mắt Mạc Hành Viễn dừng lại trên cô. quan sát cô một lúc lâu, sau đó mới vào bếp rót một cốc nước, lơ đãng hỏi: "Em kh nói với làm à?"

" nói làm gì?" Tô Ly kh ngu.

Nếu cô khả năng đó, cô đã tự đánh Hà Thuật Minh một trận ra trò .

Mạc Hành Viễn uống cạn cốc nước, ánh mắt sâu thẳm hơi tối lại, ẩn chứa một cảm xúc phức tạp: " yêu cũ của em."

" còn là chồng nữa." Tô Ly buột miệng đáp trả một cách đầy bản năng.

Đột nhiên, cô phản ứng lại với lời nói của chính , hai mắt sáng rực thẳng vào Mạc Hành Viễn.

Mạc Hành Viễn cầm cốc nước, trong đầu vẫn văng vẳng câu nói khi nãy của cô.

"Mạc Hành Viễn."

ngước mắt cô, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng.

Tô Ly bước tới, đứng đối diện qua quầy bar. Cô chậm rãi nở nụ cười: "Hiện giờ trong lòng , quan trọng nhất. Thế nên, đừng nghi ngờ tình cảm mà dành cho ."

"Thật nực cười." Mạc Hành Viễn đặt cốc xuống, chẳng buồn để tâm tới cô.

Th xoay định bỏ , Tô Ly dứt khoát chặn lại ngay trước cửa phòng ngủ.

Mạc Hành Viễn cau mày ra lệnh: "Tránh ra."

" thật sự thích ."

Một đàn đẹp trai và khí chất như , thật khó để kh rung động.

Mạc Hành Viễn thẳng vào mắt cô. Nụ cười nhẹ nhàng trong đôi mắt , dường như chân thành.

"Thích đến mức nào?" rũ mắt, tiến lên một bước, thu hẹp gần như toàn bộ khoảng cách giữa hai .

Tô Ly vẫn đứng yên, hơi ngẩng mặt lên: "Thích đến mức... muốn sinh con cho ."

(Nội tâm: Nếu thực sự chết, sinh cho một đứa con cũng chẳng tồi. Sau này , cô sẽ kh cần tái hôn, cứ thế một nuôi con. Kh đàn , cuộc sống này sẽ vô cùng tự do và tốt đẹp.)

Mạc Hành Viễn nheo mắt lại. Cô gái này đúng là dám nghĩ!

"Em thai à?" thẳng vào bụng cô, "Định tìm đổ vỏ ?"

"Hả?"

Tô Ly hoàn toàn bị câu hỏi này làm cho bối rối. Cái mạch suy nghĩ của rẽ sang hướng nào thế?

"Chia tay yêu cũ, phát hiện thai. Sau đó, em vội vàng tìm đại một thể cưới để kết hôn." Mạc Hành Viễn hiếm khi kiên nhẫn giải thích dài dòng như vậy, coi như là lời đáp cho sự khó hiểu của cô.

Tô Ly: "..."

Th cô vẫn còn ngây , Mạc Hành Viễn lùi lại một bước, gương mặt càng lúc càng khó coi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...