Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn

Chương 266: Đến thăm anh ấy một cái

Chương trước Chương sau

Tô Ly ngồi trong xe, do dự kh biết nên đến thăm Mạc Hành Viễn hay kh.

th tin n Lục Tĩnh gửi đến, cô lại nhớ đến những lời từng nói.

từng nói: “Trước đây em bảo chúng ta kh tình cảm, bây giờ, .”

Trong ện thoại, còn những tin n Mạc Hành Viễn bày tỏ sự yêu thích dành cho cô.

Trong lòng cô, hai luồng suy nghĩ đang giằng xé nhau.

Một luồng nói: “Lo lắng thì xem một chút . Rõ ràng là còn vương vấn, một cái cũng kh c.h.ế.t ai.”

Luồng kia lại phản bác: “Kh đã quyết định kh dây dưa nữa ? Đến xem làm gì? Tự hạ thấp giá trị bản thân ?”

Tô Ly giằng xé mãi, cuối cùng, cô vẫn từ bỏ ý định.

Về đến nhà, cô cứ bồn chồn kh yên.

Đêm đó, cô ngủ kh ngon giấc.

Trời chưa sáng, cô đã hoàn toàn kh còn chút buồn ngủ nào nữa.

đồng hồ, mới hơn bốn giờ sáng.

Cô thức dậy rửa mặt, thay quần áo, lái xe lang thang trên đường. Đến khi mẻ bánh bao đầu tiên của tiệm bánh bao vừa hấp xong, cô mua vài cái bánh bao, sữa đậu nành, cùng một bát cháo trắng, mang đến bệnh viện.

Xe đỗ ở bãi đậu xe của bệnh viện, cô mới gọi ện thoại cho Trì Mộ, hỏi Mạc Hành Viễn ở phòng bệnh nào.

Đến phòng bệnh, Tô Ly đứng ở cửa, khẽ gõ cửa.

Trì Mộ mở cửa.

“Mang bữa sáng cho .” Tô Ly đưa bữa sáng trên tay cho .

“Cảm ơn.” Trì Mộ nói nhỏ, “Mạc tổng vẫn chưa tỉnh.”

Tô Ly đứng ở ngưỡng cửa, cô kh vào.

Trì Mộ th cô do dự, “ muốn vào xem một chút kh?”

“Cũng kh gì đáng xem.” Tô Ly cứng giọng đáp.

“Đã đến đây , dù cũng đang ngủ, em vào cũng kh biết.”

“...”

Tô Ly bước vào.

Mạc Hành Viễn mặc đồ bệnh nhân, đã kh còn truyền dịch. Khuôn mặt hơi trắng bệch, tr kh được khỏe lắm.

Số lần nhập viện, quả thực quá đỗi thường xuyên.

Trì Mộ đồng hồ, hỏi Tô Ly, “Em việc gì kh?”

vậy?”

mặc bộ quần áo này từ hôm qua đến giờ, muốn về nhà tắm rửa, thay quần áo. Nhiều nhất là nửa tiếng, sẽ quay lại.” Trì Mộ nói, “Muốn nhờ em tr chừng một lát.”

Tô Ly do dự.

“Trời còn chưa sáng, kh tỉnh dậy nh đâu.” Trì Mộ kh hề ý đồ tác hợp, ta đơn thuần chỉ muốn về nhà thay bộ quần áo đã mặc từ hôm qua.

“Được.” Tô Ly đồng ý.

Trì Mộ đặt bát cháo xuống, cầm bánh bao và sữa đậu nành ra cửa, “ nh thôi.”

Tô Ly tin rằng Trì Mộ nói nh nh. Cô đứng một bên, Mạc Hành Viễn từ xa.

Sức khỏe của , quả thực kh được tốt lắm.

Đôi khi, mỏng m giống như thủy tinh, dễ vỡ.

Kh truyền dịch nữa thì kh cần chằm chằm , Tô Ly ngồi sang một bên, xem ện thoại.

Lúc này, năm giờ rưỡi sáng.

Trì Mộ đã được hai mươi phút.

Cô n tin cho Trì Mộ, hỏi đang ở đâu.

【Sắp ra khỏi nhà .】

Tô Ly cảm th Trì Mộ là đáng tin cậy nhất.

Cô ngẩng đầu lên, giật .

Mạc Hành Viễn kh biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, đã tựa vào đầu giường, cô chằm chằm.

Chắc c là do vừa nãy cô xem ện thoại quá chăm chú, hoàn toàn kh nhận th trên giường đã tỉnh dậy.

“Tỉnh à?” Tô Ly hơi lúng túng.

Cô đã từ chối quyết liệt như vậy trước đây, giờ lại ở đây c chừng .

Một bệnh nhân, tỉnh dậy sớm như vậy làm gì cơ chứ?

Mạc Hành Viễn chút yếu ớt, ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, nhưng ều đó lại tạo nên một vẻ gợi cảm khó tả, ma mị khó cưỡng.

“Ngồi xa như vậy?”

Mạc Hành Viễn tỉnh dậy liền th phụ nữ ngồi đó cúi đầu nghịch ện thoại. Ban đầu còn tưởng là ảo giác, cẩn thận ngồi dậy cũng kh th cô ngẩng đầu, cũng kh dám gọi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-h-vien-uhkd/chuong-266-den-tham--ay-mot-cai.html.]

Sợ vừa gọi, cô sẽ chạy mất.

Tô Ly khoảng cách giữa họ, kh xa, chỉ là cô ngồi ở vị trí gần hành lang, đối diện chéo với .

“Trì Mộ về nhà thay quần áo , giúp tr một lát.” Tô Ly giải thích, ý là kh cô cố tình ở lại.

“Ngồi lại đây.” Mạc Hành Viễn hoàn toàn kh nghe lời cô nói.

Tô Ly lắc đầu, “Kh cần thiết.”

“Lại đây.” Giọng vừa dịu dàng lại vừa chút mạnh mẽ.

Tô Ly bây giờ căn bản kh sợ làm gì, chỉ là kh chịu qua.

Mạc Hành Viễn cau mày, cười bất lực, “Đã chịu đến đây , ngồi gần một chút được kh?”

“Kh muốn.”

“...” Mạc Hành Viễn kh ép buộc cô.

liếc bát cháo đặt trên bàn, chỉ vào, “Cho à?”

“Mua ở tiệm ăn sáng ven đường.” Tô Ly cố ý nói như vậy, cô biết thừa kh thích ăn đồ ăn ven đường.

“Kh dám nghĩ em sẽ làm cho , thể giúp mua một bát ở quán ven đường đã là tốt lắm .” Mạc Hành Viễn đưa tay ra, ánh mắt đầy mong đợi: “ hơi đói .”

Tô Ly nghĩ là bệnh nhân, cũng kh tiện quá vô tình.

Cô đứng dậy mang bát cháo đến cho .

🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷

Mạc Hành Viễn lại rụt tay về, đôi mắt sâu thẳm như hắc diệu thạch chớp nhẹ, ánh lên vẻ vờ vịt đáng thương, “Kh định đút cho ?”

Tô Ly cau mày, “Ăn hay kh ăn?”

“...”

Mạc Hành Viễn chỉ thể lần nữa đưa tay ra, nhận l bát nhựa dùng một lần.

Chắc c là bình thường Mạc Hành Viễn sẽ kh bao giờ đụng đến đồ ăn đựng trong vật chứa dùng một lần thế này, nhưng hiện tại, kh còn kén chọn nữa. Sự hiện diện của cô đã quan trọng hơn mọi tiêu chuẩn.

Cháo khá đặc, dùng thìa nhựa trong suốt múc một miếng uống, kh vị.

Tô Ly đồng hồ, theo lời Trì Mộ nói thì đã ra khỏi nhà được mười phút .

Chưa đợi được Trì Mộ, lại đợi được ện thoại của .

sắp đến . Phía trước kẹt xe, thể sẽ chậm một lát.” Trì Mộ giải thích.

Tô Ly liếc Mạc Hành Viễn, ánh mắt đảo nh qua hai bên tủ đầu giường, kh th ện thoại của đâu. Cô lo lắng Mạc Hành Viễn sẽ lén n tin cho Trì Mộ, bảo ta đến muộn.

“Được thôi,” Tô Ly đáp. “Nhưng dù đến lúc nào nữa, chậm nhất là sáu rưỡi, buộc rời .”

“Ừm.”

Cúp ện thoại, đồng hồ đã ểm sáu giờ năm phút.

Mạc Hành Viễn im lặng. chậm rãi húp bát cháo th đạm.

hiểu rõ cô muốn rút lui. Ngay cả khi đang bị thương thế này, cô vẫn kh muốn nán lại thêm chút nào.

“Nếu đã kh muốn đối diện với , tại em còn đến?” Mạc Hành Viễn húp vài muỗng, đặt bát cháo xuống, thẳng vào cô chất vấn.

Lòng Tô Ly thắt lại. Làm thể nói với rằng cô mất ngủ, nên mới chạy đến xem tình hình của một chút? Nếu nói ra, sự cứng rắn trước đó của cô sẽ trở thành trò cười.

Cô né tránh ánh mắt , kh trả lời.

Mạc Hành Viễn chỉ khẽ cười, “ hiểu .”

Tô Ly kh hiểu ều gì.

“Em muốn thì cứ . Bây giờ kh .”

Mạc Hành Viễn kh hề nói lời giận dỗi. thật sự đang nghĩ cho cô. Nếu cô đã cảm th kh thoải mái khi ở lại, kh nên bắt cô chờ đợi thêm.

Nghe nói vậy, Tô Ly lại cảm th chút áy náy khi rời . Hành động này khiến cô tr thật vô tâm.

May mắn thay, Trì Mộ đến kịp lúc.

ta kh nói dối, đến đúng giờ.

“Kẹt xe, đến muộn .”

“Kh ,” Tô Ly th Trì Mộ thì thở phào nhẹ nhõm. “Vậy đây.”

Trì Mộ Mạc Hành Viễn chờ đợi.

Mạc Hành Viễn gật đầu, “Đưa cô ra ngoài.”

Hàm ý là, cho phép cô .

Đưa Tô Ly xong, Trì Mộ quay lại phòng bệnh, th Mạc Hành Viễn vẻ khá hơn. Th bát cháo đã được ăn, biết chắc giữa hai họ kh xảy ra cãi vã hay bất cứ chuyện kh vui nào.

và Lục Tĩnh cãi nhau à?” Mạc Hành Viễn đột nhiên hỏi Trì Mộ.

“Kh cãi.”

Mạc Hành Viễn liếc ta, “Lục Tĩnh bình thường tr ồn ào, nói nhiều và nóng nảy, thể chịu được một khúc gỗ như cơ chứ?”

“Cô tốt,” Trì Mộ khẳng định. Ngay cả là với chủ của , cũng kh muốn nghe nói xấu Lục Tĩnh.

Mạc Hành Viễn chợt th hơi ghen tị với Trì Mộ.

Cùng là kết hôn chớp nhoáng, tại Lục Tĩnh và Trì Mộ lại thể sống yên ấm đến thế?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...